Chương 120

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 120

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đường Miên ngẩn ngơ trong phút chốc, mọi khoảnh khắc vui sướng nhất của nàng khi còn nhỏ đều có hắn ở bên làm bạn. Lúc hắn đi lòng nàng đau đớn, lúc hắn xuất hiện lần nữa nàng đã không cần hắn nữa rồi, nhưng hắn vẫn mạnh mẽ tham gia vào cuộc sống của nàng, kiếp trước Đường Miên không nghĩ kỹ, mãi cho tới trước khi chết, nàng mới nhận ra, hạt giống tình yêu đã được gieo trồng từ sớm, chỉ là lúc đó nàng không hiểu thôi.
“A Triều, ta thích chàng lâu lắm rồi, sau này chúng ta ở bên nhau được không?”
“Được.” Tả Triều Chi gật đầu, hai người đi vòng một đoạn đường xa, cuối cùng vẫn trăm sông đổ về một biển, tuy rằng mất mười năm tra tấn lẫn nhau, nhưng hôm nay cũng dần hiểu rõ tâm ý đối phương.
“Có muốn xuống dưới đi dạo không?” Xe ngựa đã rời khỏi phạm vi khu phố phía đông, Tả Triều Chi lại đề nghị.
“Có thể sao?” Đường Miên nổi hứng thú, nhưng lại có hơi rụt rè, hình như đã lâu rồi nàng không tùy ý đi dạo trên đường lớn.
Tả Triều Chi gật đầu, “Đương nhiên có thể, chúng ta tới Lý Ký xem thử.” Cũng đã lâu rồi hắn không tới phố phía đông, từ sau khi quay lại Trường An, bọn họ chỉ toàn cãi cọ, chưa thả lỏng với nhau bao giờ. Cả hai cùng nhìn vào mắt nhau, đều thấy rõ vẻ thoải mái trong mắt đối phương.
Mười năm hiểu lầm chồng chất, không phải một sớm một chiều là có thể gỡ bỏ, sau khi bộc bạch tâm ý hết lần này tới lần khác, cả hai đều mở lòng, chấp nhận sự tồn tại của đối phương, tương lai sẽ ngày càng tốt đẹp hơn.
Tả Triều Chi gõ cửa xe, ra lệnh cho Thư Luyện ở bên ngoài, xe ngựa thuận lợi quay đầu, vòng về chỗ đỗ xe ở cửa phố Đông. Sau khi Tả Triều Chi xuống xe thì vươn tay, Đường Miên mỉm cười đặt tay lên tay hắn, hắn ôm lấy eo nàng, Đường Miên cũng to gan nhảy xuống.
Ánh mắt bốn phía tập trung lại đây, trong đám người lập tức có vài người nhận ra huy hiệu trên xe, bắt đầu xì xào to nhỏ.
Đôi nam nữ ăn mặc cao quý đi vào khu phố phía đông thu hút sự chú ý, lúc người giàu có muốn thể hiện địa vị đều đi tới đây.
Chưa được bao lâu, thân phận hai người đã được đoán ra, cả Đại Tu chỉ có một người có được huy hiệu võ tướng, mà khắp Đại Tu người có dung mạo xinh đẹp thế kia cũng chỉ có đệ nhất mỹ nhân Hứa Đường Miên.
“Không phải nói là Tả lớn tướng quân và Hứa tiểu thư không có tình cảm gì sao?” Bên trong đám người, có một phụ nhân không quản lý được miệng mồm hỏi người bên cạnh.
Một phụ nhân khác hơi xấu hổ, đè thấp giọng, còn dùng khuỷu tay hất người bên cạnh một cái, nháy mắt với bà ta, “Này này, lời đồn không thể tin được, hai người bọn họ thân mật lắm đấy!”
Tuy rằng người này đè thấp giọng nói nhưng vẫn lọt vào tai Tả Triều Chi và Đường Miên. Tả Triều Chi cắn răng, Đường Miên thầm thấy buồn cười, nàng nhìn về phía hai người đang nói chuyện, “Toàn là tin đồn cả, ta và Tả Đại tướng quân lưỡng tình tương duyệt, sao lại không có tình cảm được?”
Phụ nhân nói chuyện đầu tiên khô khan gật đầu, “Vâng, vâng.” Tuy bà ta cười nhưng lại có vẻ không tin.
Đường Miên cũng không muốn nhiều lời với người ngoài, nàng nắm tay Tả Triều Chi, mười ngón đan nhau dưới ống tay áo rộng rãi, Đường Miên không hề để ý tới ánh mắt của người khác, giống như trên phố lớn chỉ có mình hai người.
Khác với vẻ tự nhiên của Đường Miên, Tả Triều Chi lại có hơi luống cuống.
“Chàng có mang túi tiền theo không?” Đường Miên hỏi.
“Có mang, bên trong cũng có bạc nữa.” Tả Triều Chi phì cười, Đường Miên cũng cười theo.
Hai người đều nhớ tới lần đầu tiên bọn họ cùng lên phố, cả hai trộm trốn khỏi nhà, bên cạnh không có hạ nhân, đương nhiên cũng không mang theo bạc. Tuy rằng Đường Miên có mang túi tiền nhưng túi tiền cũng chỉ là vật trang trí, bên trong rỗng tuếch, nhưng hai người đã gọi một chén mỳ, cuối cùng mơ màng hồ đồ, Đường Miên đành phải lấy khóa vàng trường mệnh của mình ra trả.
Sau khi về phủ, Tả Triều Chi bị mắng mỏ thảm hại, hạ nhân trong phủ đi tới muốn chuộc lại chiếc khóa vàng kia, bà bán hàng rong khi đó còn không chịu! Cuối cùng phải trả một chén mỳ một thỏi vàng thì mới đổi được khóa trường mệnh của Đường Miên về.
Hai người tản bộ trên đường, Đường Miên bị mọi thứ xung quanh hấp dẫn, trước tiên mua một chiếc bánh sữa vừa đi vừa ăn, sau khi thanh toán xong thì Tả Triều Chi ở cạnh bảo vệ nàng, không cho một ai chạm vào nàng. Sức ăn của Đường Miên không lớn, ăn được một lát là đưa cho Tả Triều Chi, hắn còn hơi sửng sốt, không ngờ ở bên ngoài mà nàng vẫn sẵn lòng đưa đồ mình ăn được một nửa cho hắn. Nhìn dấu răng trên chiếc bánh sữa, hắn chần chừ một lát rồi mới cắn lên, dấu răng nho nhỏ biến thành dấu răng của hắn, rõ ràng là một món ăn rất bình thường nhưng lại ngon hơn những gì hắn nhớ.
Đường Miên lại mua thêm một xiên thịt, sau đó mua một xiên hồ lô ngào đường, hai người vừa đi vừa ăn, mãi cho đến khi tới cửa tiệm thang bao Lý Ký đang xếp hàng dài.
Đây là cửa tiệm đã hơn trăm năm, qua bốn đời chủ, bây giờ đang là cháu chắt kinh doanh, lão Lý dạy con mình không quên nguồn cội, cho nên rõ ràng là đã nổi tiếng, nhưng cửa tiệm vẫn như cũ không đổi.
Tả Triều Chi cũng không lấy khí thế ức hiếp người khác, quy củ đợi ở chỗ ngồi, sắp xếp chỗ cho Đường Miên rồi mới đứng dậy đi xếp hàng.
Đường Miên chống cằm mỉm cười nhìn Tả Triều Chi, chờ hắn mang thang bao nóng hổi quay lại.
Mọi người đều nhìn rõ sự thân mật của hai người, vì thế từ đó trở đi, ngoài tin đồn Tả Đại tướng quân và Hứa tiểu thư không có tình cảm ra thì lại thêm những tin đồn khác.
Nghe nói Tả Đại tướng quân và Hứa tiểu thư thân mật đi mua thang bao với nhau, Tả Đại tướng quân vô cùng che chở Hứa tiểu thư, hai người vô cùng thân thiết.
Hai người trong cuộc cũng không quan tâm tới lời đồn bên ngoài, chỉ tận hưởng khoảnh khắc làm bạn bên nhau.

Bình luận (0)

Để lại bình luận