Chương 121

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 121

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tả Triều Chi chờ bánh bao khoảng nửa canh giờ. Đợi hai người ăn bánh bao xong, phía chân trời đã xuất hiện ánh chiều tà. Đường Miên lưu luyến lên xe. Tả Triều Chi thấy nàng còn luôn nhìn xung quanh, nhân tiện nói: “Nếu nàng thích, đợi đến khi thời tiết đẹp rồi lại đến.” Hôm nay quả thật có chút lạnh, làn da Đường Miên nhạy cảm, đã đỏ bừng lên. Tả Triều Chi thật sự có chút không quen, muốn ăn bánh bao cứ sai hạ nhân đi mua là được.
“Nhưng ta muốn ăn của A Triều mua.” Đường Miên bĩu môi, vừa mới ăn xong bánh bao canh, miệng vẫn còn dính dầu. Tả Triều Chi lấy khăn từ trong tủ ngăn kéo của xe ngựa, lau miệng cho nàng.
“Được rồi! Nàng muốn ăn thì buổi sáng nói với ta, ta sẽ đi mua cho nàng.”
“A Triều tốt với ta nhất” Đường Miên kéo cánh tay hắn, tựa đầu vào vai hắn, cười ngọt ngào.
Tả Triều Chi bất lực nhìn nàng, ấn cái mũi nàng.
“Hết cách, phu quân ta làm đau ta.” Đường Miên hạ quyết tâm muốn làm ồn hắn.
Tả Triều Chi nhìn như là bất đắc dĩ, nhưng khóe miệng cũng không kiềm được mà cong lên.
Trở lại phủ tướng quân, vừa đúng lúc giờ cơm tối. Hai người đều ăn hơi no, nên không bảo phòng bếp chuẩn bị bữa ăn chính thức, chỉ cần bọn họ chuẩn bị một chút cháo trắng và thức ăn dễ tiêu hóa và giữ nóng ở trên bếp.
Hai người trở lại Cẩm viện trước hết đi dạo trong viện một vòng, lúc này mới về tới phòng khách, cởi áo khoác, áo choàng trên người xuống, sau đó dùng nước ấm rửa tay, lau mặt.
Rốt cuộc lúc này Tả Triều Chi cũng không chịu nổi, cúi đầu cướp môi Đường Miên, ấm áp quấn quít, dây dưa không ngớt. Hai tay Đường Miên đặt trên vai Tả Triều Chi, vì thấp hơn nên nàng kiễng mũi chân lên.
Tả Triều Chi nhận ra nàng lúng túng, bàn tay to sờ mông nàng một chút. Đường Miên nhẹ nhàng nhảy một phát vào trong lòng Tả Triều Chi, hai chân nàng kẹp chặt lấy eo Tả Triều Chi. Hôm nay hai người đều có chút vội vàng. Đường Miên ôm mặt Tả Triều Chi, dùng sức mút môi hắn, miệng hai người đều còn có chút hương vị của bánh bao canh, nhưng mà không ai để ý.
Rõ ràng trời còn lạnh, lửa than trong phòng khách cũng không quá nóng, nhưng không khí trước sau lại kiều diễm hừng hực.
Tả Triều Chi ôm Đường Miên đi thắng, đi vào bên trong màn trưởng màu hồng cánh sen, thả nàng xuống đệm giường mềm mại. Hai người cuối cùng cũng tách môi ra, trên mặt đều đã ửng hồng một mảnh.
Trước tiên Tả Triều Chi gỡ giày thêu của nàng xuống. Hôm nay đi dạo nhiều, đế giày đã dính một ít bùn. Hắn vứt giày thêu ra xa, tiếp theo tháo đôi tất lụa xuống, sau đó Tả Triều Chi đá giày của mình ra, lộn người mà lên, đặt Đường Miên ở dưới thân.
Hai tay hắn đảo quanh thân thể lả lướt của nàng, cách một lớp quần áo rất dày cũng có thể cảm nhận được cơ thể nữ nhân dưới lớp hoa phục kia mê người ra sao. Bàn tay to của hắn tìm được vạt áo của nàng, cởi quần áo của nàng ra, sau đó mò đến đai lưng, bắt đầu cởi bỏ thứ trói buộc trên người hắn.
Đường Miên cũng vội vàng, nàng cởi áo choàng của Tả Triều Chi, tháo đai lưng của hắn, lúc này mới phát hiện thứ hắn mặc bên trong chính là trung y nàng làm cho hắn. Đường may tỉ mỉ, tất cả đều là tâm ý của nàng, nhìn ngắm một lát, lòng nàng dịu lại, một tay ôm lấy cỗ Tả Triều Chi, tay kia tiếp tục cởi quần áo của hắn, sờ soạng bờ vai trần khỏe mạnh của hắn.
“Đường Đường.” Tả Triều Chi không nhịn được lẩm bẫm, ý nghĩ trong lòng đối với Đường Miên sắp tràn đầy, tình yêu đã tồn tại qua hai kiếp kia, bây giờ không còn cách nào kìm nén, như là dòng lũ bất ngờ khơi thông, sắp trút hết ra ngoài.
Đường Miên nhẹ nhàng đáp lại: “A Triều.” Nàng cong lưng, ghé sát đôi môi đỏ mọng vào, hai người lần thứ hai quấn quýt môi lưỡi, nước bọt tấm tắc rơi dưới những suy nghĩ bức thiết. Hai người hôn đến mức khó tách ra, hòa hợp gắn bó, hận không thể hòa làm một thể với nhau.
Quần áo đã cởi bỏ hết, gần như trần trụi, thịt dán sát vào thịt, không muốn tách ra dù chỉ một lát. Lúc tiết khố bị Đường Miên cởi ra, Tả Triều Chi tiện tay quấn nó vào tay Đường Miên, tiếp đó tách đôi chân dài trắng nõn ra, dùng côn thịt vốn đã nóng hỗi vô cùng dọa người chống đỡ nơi cửa động mật ngọt, nhẹ nhàng ma sát.
Cảm giác tê tê liên tục sinh ra không ngừng. Đường Miên không nhịn được vặn vẹo cơ thể vì bị trói chặt, nàng lầm bầm phát ra âm thanh bất mãn, miệng bị Tả Triều Chi chặn lại, nàng vùng vẫy nhẹ.
Nụ hôn sâu kéo dài đến mứu suýt làm cho Đường Miên ngạt thở. Môi Đường Miên khép khép mở mở, ngay vào lúc nàng đang thở hổn hển, thứ nóng rực kia đã đâm sâu vào mị huyệt không ngừng co rút của nàng.
“A… ha..” Đường Miên hít sâu một hơi, khóe miệng còn vương lại chút nước bọt vừa nãy, cũng không biết là của Tả Triều Chi hay của nàng.
Nàng muốn trừng mắt với Tả Triều Chi, nhưng mà không đủ sức lực, ngược lại như quăng một ánh nhìn quyến rũ. Không kịp nhiều lời thêm gì nữa, cũng không có cách nào chất vấn, Tả Triều Chi trói tay nàng lại.
Tả Triều Chi đã bắt đầu va chạm mạnh hơn. Hai tay của nàng bị trói, đặt ở trước ngực, bộ ngực no đủ bởi vì cánh tay kẹp lấy, cảnh tượng bị va chạm như triều dâng sóng dậy. Hai nụ hoa đỏ tươi không ngừng lắc lư, vô cùng gây chú ý.
Tả Triều Chi cúi đầu ngậm lấy một bên như trẻ con bú sữa, dùng môi tẩy rửa cho đầu nhũ nhạy cảm no đủ kia, bàn tay to ngắt vào bắp đùi của Đường Miên, côn thịt cắm vào thật nhanh, tiếng nước vang lên lách tách, tăng theo số lần nàng ưỡn eo lên, những nếp nhăn mẫn cảm bị yêu thương không sót một góc nào. Nàng không nhịn được phát ra âm thanh ngâm nga dụ người.
Tiếng kêu rên của Đường Miên ở trên giường quả thật là liều thuốc tự nhiên nhất đối với Tả Triều Chi. Chỉ cần một tiếng kêu mềm mại đó vang lên bên tai, Tả Triều Chi đã cảm thấy mình giống như một thiếu niên không có kinh nghiệm, tiếp thêm một phần trẻ trung mạnh mẽ. Lửa nóng trong cơ thể của nàng sắp dập tắt, cần hòa làm một thể càng sâu hơn nữa cùng nàng.
“Quá, quá nhanh rồi…” Đường Miên không nhịn được ngửa cổ duyên dáng như thiên nga, âm thanh có vài phần vỡ vụn.
“Không chậm được.” Tả Triều Chi nghiến răng nghiến lợi. Hôm nay hắn đã nhẫn nhịn quá mức, từ lúc cùng nàng đi dạo trên phố, hắn đã muốn lột bỏ quần áo của nàng, mạnh mẽ đè nàng xuống, có chết trên người nàng cũng bằng lòng.
Nếu như khi tâm đầu ý hợp, khoái cảm có thể đạt được do nam nữ hoan ái sẽ càng nhiều hơn so với lúc làm một mình.
“Đường Đường, cho ta.” Lòng bàn tay hắn di chuyển đến âm vật lộ ra bên ngoài của nàng, theo nhịp đong đưa ra vào của hắn, hoa đế liên tục bị ngón tay thô ráp chà xát.
Cảm nhận sâu sắc được kích thích mãnh liệt từ các giác quan, kèm theo đó là tình ý tràn đầy của Tả Triều Chi, trong nháy mắt cả thể xác và tinh thần của nàng đều nhiều lần nổi lên cao trào, ngập tràn cảm xúc từ trong ra ngoài, trong đầu không còn nghĩ được bất kì điều gì khác, hít vào thở ra không ngừng.
Tả Triều Chi đẩy nhanh tốc độ ra vào hơn, thực hiện cú chạy nước rút cuối cùng. Cháo và thức ăn nhẹ do phòng bếp chuẩn bị còn đang được để trên bàn, ít nhất là trong vòng hai ba canh giờ sẽ không cần dùng đến.
“Ha… a . a.” Đường Miên giống như bị cảm giác thoải mái chia thành hai nửa, tinh thần và thể xác đều muốn tách rời, mà Tả Triều Chi còn chưa có dấu hiệu muốn dừng.
Tiếng va chạm cơ thể “ba ba ba ” không hề dừng lại, liên tục khoảng một trăm lần, âm thanh của Đường Miên đã trở nên yếu ớt, Tả Triều Chi đột nhiên chạm vào chỗ sâu nhất, gầm nhẹ một tiếng rồi bắn tinh ra. Lúc này, hai người đều đã ướt đẫm mồ hôi, như vừa được vớt lên từ dưới nước.

Bình luận (0)

Để lại bình luận