Chương 126

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 126

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chàng đợi đã!” Tả Triều Chi vững vàng ôm Đường Miên vào trong lòng, có chút hung hăng hôn lên trán của nàng một cái, tiếp đó dùng cắm cọ cọ đỉnh đầu của nàng, Đường Miên hưởng thụ sự thân mật này, vết thương trong lòng nàng đã có thuốc đặc trị, chỉ cần dựa sát hắn, đau đớn chi chít kia sẽ được thay thế bằng cảm giác hạnh phúc.
“A Triều, A Triều.” Có quá nhiều lời muốn nói với hắn, Đường Miên gọi tên hắn hết lần này đến lần khác, ngọt ngấy trong cổ họng giống như là dính mật, một đôi tay nhỏ không quy củ đang dao động trên người hắn, ngay khi muốn thăm dò vào cổ áo hắn, bị Tả Triều Chi nhanh tay lẹ mắt bắt được: “Nàng đợi đã.”
Tả Triều Chi nhấn mạnh chữ đợi, kéo dài âm cuối kia, khiến da đầu Đường Miên bất giác tê dại.
Tay Đường Miên bị Tả Triều Chi kìm chế, bởi vì sức lực yếu nên nàng hoàn toàn không có cách nào kháng cự, người vừa được nhấc lên đã bị hắn khóa chặt vào trong lòng, hắn không cho phép nàng làm loạn, nhưng hai tay của hắn lại tùy ý du tẩu trên người nàng, cách lớp y phục kích thích tất cả điểm mẫn cảm toàn thân nàng, cách lớp vải dệt, vuốt ve nụ hoa non mềm trước ngực kia, cảm nhận nụ hoa kia từ từ dựng đứng lên, tay vươn tới phía dưới váy, vân về một nhúm thịt dưới quần lụa của nữ tử.
“Đợi lát nữa ta nhất định khiến nàng cầu xin ta thao nàng trước, lại bị ta thao đến bật khóc.” Tả Triều Chi có chút nghiền răng nghiến lợi, nữ nhân yêu dấu khiêu khích hắn về mặt tình dục, hắn há có thể không đáp ứng?
Đai lưng của Đường Miên nhanh như chớp bị rút ra, gần đây Tả Triều Chi rất thích trói hai tay nàng, dường như là trói ra tâm đắc, chỉ hai ba cái, hai tay Đường Miên đã bị trói ra sau lưng, tiếp theo Tả Triều Chi lôi kéo hai tay bị trói sau lưng, ấn nàng trên sạp trong xe ngựa.
Mất đi sự chống đỡ của đôi tay, Đường Miên quỳ bò giữa giường sạp không thể dễ dàng giãy giụa thoát ra, váy của nàng bị vén đến bên eo, bên trong xe ngựa ấm áp, nhưng còn phần trên và phần dưới cơ thể của hắn bởi vì động tác này mà sinh ra độ chênh lệch nhiệt độ, Đường Miên rùng mình một cái, Tả Triều Chi kéo nội khố của nàng xuống, trong nháy mắt Đường Miên cảm thấy một trận lạnh lẽo dưới thân.
Nàng hờn dỗi A Triều, trong xấu hỗ mang theo chút chờ mong, nàng nhún vai uốn éo, nhưng dưới tư thế như vậy, nàng thật sự rất khó có thể cựa quậy, Tả Triều Chi cười khẽ một tiếng, nâng cao mông nàng, để mông nàng vểnh lên cao hơn, sau đó tách chân nàng ra.
Bàn tay to của Tả Triều Chi vỗ nhẹ vài cái lên bờ mông tròn trịa trắng nõn kia, thịt mông cực kỳ có tính đàn hồi, theo bàn tay hắn hạ xuống, đều có thể cảm nhận bờ mông trắng mịn kia đang run rẩy, sau khi mông bị vuốt ve một hồi, Đường Miên xấu hỗ phát hiện lượng lớn hoa dịch chảy ra không cách nào kiểm soát, trong miệng cũng phát ra một tiếng thở gấp: “Ha… A.”
“Đường Đường nhanh như vậy đã muốn xin người ta rồi sao?” Tả Triều Chi cười khẽ một tiếng, Cả mặt Đường Miên đỏ bừng, quay mặt muốn xoay người trách mắng hắn, nhưng phát hiện bản thân không hề có năng lực phản kháng.
“A Triều, đừng nháo nữa mau buông ta ra a um!” Ngay lúc Đường Miên kháng nghị, hơi thở nóng rực của Tả Triều Chi lướt trên mông thịt, khuôn mặt Tả Triều Chi đã sáp đến trên âm hộ lõa lồ.
“Mau lên.”
Lưỡi linh hoạt liếm từ phía dưới tiểu trân châu đến tiểu huyệt khẩu chảy ra ồ ạt xuân thủy, do Tả Triều Chi thình lình liếm lộng nên bắt đầu co rút lại, chảy ra càng nhiều tình dịch, cả người Đường Miên đều đang phát run, mà động tác kế tiếp của Tả Triều Chi càng khiến nàng không nhịn được bắt đầu rên rỉ, đầu lưỡi kia nghịch ngợm mở miệng quyện một vòng bên trên cúc huyệt non nớt của nàng, từ trước đến nay chưa từng bị liếm lộng như vậy, Đường Miên không nhịn được bắt đầu vùng vẫy.
“Thật bẩn nha!” Cơ thể nàng run lên từng hồi, nảy sinh phản kháng mãnh liệt
“Sao Đường Đường có thể bẩn chứ? Trên dưới toàn thân nàng đều ngọt ngào!” Vừa nói xong, hắn hạ răng trên mảnh thịt trắng nõn của nàng, để lại dấu răng nhợt nhạt.
“Ha, a… Đừng cắn…” Chỗ bị cắn quá non, quá mẫn cảm, Đường Miên không nhịn được bắt đầu rên rỉ, nhưng Tả Triều Chi sao nỡ buông tha cho nàng? Hắn không cắn nàng, nhưng mút cắn thịt mềm xung quanh cúc huyệt, kích thích chưa từng có khiến thân thế Đường Miên nóng lên, run rẩy, đầu óc trở nên trống rỗng.
Sau khi đã liếm một lượt thịt mềm mẫn cảm, Tả Triều Chi mới lại trở về miệng hoa huyệt, tiểu huyệt khẩu kia đáng thương co rút lại, giống như cầu xin sự yêu thương của hắn, trong nháy mắt lưỡi của Tả Triều Chi đã thăm dò vào trong mị huyệt, tìm tòi khe hở phân bố đầy nếp gấp, tiếng nước miếng tấm tắc không ngừng vang lên, Đường Miên đã không thể tỉnh táo suy xét, hoàn toàn đắm chìm trong vực thẳm dục vọng, bị khoái cảm sinh lý chi phối.
“A…Ưm…” Lưỡi của Tả Triều Chi ở trong mị huyệt kia, mút liếm xoay tròn một hồi, đầu lưỡi linh hoạt móc lộng thịt mềm mẫn cảm nhất bên trong, điều chỉnh mức độ kích thích theo tần suất ngâm nga của Đường Miên.
Tả Triều Chi biết rõ thân thể Đường Miên như lòng bàn tay, Đường Miên hoàn toàn không thể chống lại sự trêu chọc của hắn, dục vọng trong cơ thể bị đánh thức, chân thành tha thiết khát khao được hắn xâm chiếm.
“A Triều, muốn.” Đường Miên lẩm bẩm, đúng như lời Tả Triều Chi nói, bắt đầu cầu xin hắn thao nàng.
“Ha… A… Muốn chàng cắm lớn côn thịt vào… a. trong mị huyệt.” Bị đầu lưỡi điên cuồng khuấy đảo, từng chút khoái cảm tích tụ lại, đầu óc Đường Miên trống rỗng, trước mặt xuất hiện một mảnh trắng xóa, hoa dịch nhanh chóng tiết ra, ngay lúc đó, trút xuống, phun đến giữa môi và lưỡi của Tả Triều Chi.
“Xì xụp xì xụp.” Tả Triều Chi mê mẫn liếm hút, nuốt hết thảy vào trong bụng, ngay khi hắn ngẩng đầu lên từ giữa hai chân Đường Miên, cằm vẫn còn dính dâm thủy của Đường Miên.
Tả Triều Chi ung dung thong thả dùng tay áo chà lau dưới cằm, sau đó dùng ngón tay chọc nhẹ vào huyệt khẩu bị liếm đến ướt dầm dề, mị thịt phớt hồng vẫn đang co rút lại, khát cầu được yêu thương hơn nữa, nhưng Tả Triều Chi lại chậm chạp không có động tác tiếp theo.
“Đợi tí nữa lại thao huyệt nhỏ của nàng, bây giờ từ từ trước đã.” Vừa nói ngón tay hắn lại chìm vào trong mị huyệt, dùng ngón tay nhẹ nhàng móc lộng vào dũng đạo đang cao trào kia.
“A…Ưm…” Sung sướng quá độ làm Đường Miên không có cách nào thừa nhận, chỉ có thể bất lực nỉ non.
Tả Triều Chi vừa móc lộng, vừa than thở: “Đường Đường đáng thương.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận