Chương 133

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 133

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi Tả Triều Chi đi, Chiếu Ảnh và Chiếu Nguyệt bày một bàn đồ ăn bên trong phòng ngủ, tân nương vốn nên ngồi ngay ngắn trên giường chờ tân lang quay về, nhưng Tả Triều Chi không nỡ hành hạ nàng như vậy, hắn thương tiếc nương tử yếu ớt của mình lắm!
Đường Miên gỡ mũ phượng xuống, tẩy đi lớp trang điểm rồi ngồi bên bàn tròn, nhìn tám món ăn thịnh soạn trên bàn, sáu thịt hai rau, canh nóng hôi hổi, còn có một hộp điểm tâm tinh xảo, giống hệt như các món ăn trong tiệc cưới, đầu bếp nổi tiếng trong Trường An đều được tập hơn tới phòng bếp của phủ tướng quân, mỗi một nguyên liệu đều rất tươi ngon do quản sự phủ tướng quân và phủ Cung Vương tự mình đi mua, cẩn thận số một Trường An.
Một mình dùng cơm cũng buồn chán, Đường Miên gọi Phương Thảo tới, Phương Thảo hầu hạ tổ tông Trà Trà đi chơi, bây giờ Trà Trà đang nằm trong ngực nàng ấy một cách thoải mái.
Trà Trà kêu meo meo với Đường Miên một lúc, nàng cười ôm nó vào lòng, Trà Trà lại bắt đầu cắn sợi chỉ thêu trên áo cưới của Đường Miên, nàng bất đắc dĩ, “Trà Trà, cái này không ăn được đâu, con ăn cá không?” Đường Miên đã không ít lần suy nghĩ lại cách nuôi dạy con cái của mình và Tả Triều Chi, tuy rằng Trà Trà vốn đã tùy hứng, nhưng đời này lại còn nặng hơn.
Trà Trà vẫn còn cắn ngọc trai trên váy cưới, một lúc sau phát hiện không thể ăn được mới thả lỏng miệng, bắt đầu cọ đầu vào tay Đường Miên, nàng buông đũa xuống xoa đầu nó, Trà Trà lật ngửa, lộ ra cái bụng trắng trẻo mập mạp cho Đường Miên sờ.
Đường Miên vừa vuốt bụng Trà Trà, vừa nghe tiếng gừ gừ thoải mái của nó, vừa rồi còn tưởng mèo con không ngoan, bây giờ lại thấy đỡ hơn rồi.
“Trà Trà à… con có muốn đệ đệ muội muội không?” Nàng nhìn chằm chằm Trà Trà, đôi mắt ấm áp, Phương Thảo ở bên nghe xong cũng bật cười khúc khích, lúc này Đường Miên mới phát hiện mình đã nói cái gì.
“Bớt chê cười ta đi, cẩn thận ta giữ em thêm hai năm, tới lúc đó lại vội vàng gấp gáp!” Đường Miên lườm Phương Thảo một cái, không ngờ Phương Thảo lại hùa theo nàng.
“Vậy cũng được, chỉ cần tiểu thư không chê em, em sẽ tiếp tục ở bên ăn vạ tiểu thư!”
“Em không sợ Thư Luyện bị cô nương khác cướp mất sao?” Đời trước Thư Luyện chỉ ở chuồng ngựa, đương nhiên sẽ không có mấy ai chú ý tới hắn. Đời này hắn cần cù chăm chỉ trước mặt Tả Triều Chi, ngày thường cũng sẽ có không ít quản sự bà tử tính toán tạo cơ hội cho con gái mình, khác với các tiểu cô nương chỉ thích nam tử tuấn tú, các bà tử đã trải sự đời sẽ cảm thấy nam tử thành thật tốt hơn nhiều.
Phương Thảo cũng rất cởi mở, “Thư Luyện không phải người như vậy đâu ạ, nếu huynh ấy là người đứng núi này trông núi nọ, vậy em cũng không cần nữa.”
“Em đó, bây giờ thì nói như vậy, tới lúc hắn thật sự thích người khác rồi lại khóc chảy nước mũi?” Đường Miên cũng không cảm thấy Thư Luyện là người dễ thay lòng đổi dạ, nhưng thế gian khó lường, trải qua mười năm tôi luyện, Đường Miên đã đi rất nhiều con đường sai lầm, cũng may ông trời ưu ái, không để nàng đánh mất Tả Triều Chi.
“Là tiểu thư muốn giữ em lại, tiểu thư cũng muốn em quý trọng tình cảm của mình, làm nô tỳ khó thật đấy!”
“Ôi nha đầu này, bớt tranh luận đi.” Đường Miên đưa tay chọc Phương Thảo một cái.
Hai người trêu chọc nhau một lúc, Phương Thảo mới khẽ cười, “Nô tỳ thật sự muốn ở bên tiểu thư thật lâu, tiểu thư vừa mới kết hôn, rất nhanh sẽ có tiểu chủ tử rồi.” Đứng đầu trong lòng Phương Thảo vẫn là Đường Miên, nếu Đường Miên có thai, đương nhiên sẽ cần có người chăm sóc cẩn thận, nếu nàng ấy thành thân thì sẽ phải chăm sóc gia đình của mình, nàng ấy không muốn phân tâm vào lúc này.
“Cái đồ ngốc này, em phải yêu thương bản thân mình hơn đi.” Đường Miên không khỏi cảm thán, có lẽ bây giờ được như ước nguyện, nàng muốn đền bù cho từng người mà kiếp trước nàng cảm thấy có lỗi.
Tả Triều Chi, Phương Thảo, Ngu Kiều, Trà Trà…
Đã đi tới bước này, Đường Miên tin rằng tương lai rồi sẽ tốt hơn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận