Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tiên sinh…”
Tô Oánh mở mắt, xúc cảm lạnh lẽo khiến cô theo bản năng giãy giụa.
“Không được nhìn, nhắm mắt lại!”
Giọng điệu ra lệnh khiến Tô Oánh không thể không lần nữa nhắm mắt.
Không bao lâu, đồ vật lạnh lẽo bao trùm đôi mắt, hình như là tơ lụa, rất nhanh đã che khuất hai mắt của cô.
“Bây giờ, mở mắt ra, cảm nhận những gì tôi mang tới cho em.” Tô Oánh nghe lời mở mắt, phía trước là một mảnh tối đen.
Cô không thấy gì cả.
Xúc cảm quanh người được phóng lớn vô hạn, cô có thể cảm nhận ánh mắt Thương tiên sinh đang tùy ý đánh giá cơ thể trần trụi của mình.
Từ miệng, xương quai xanh, đến hai bầu vú tuyết trắng dựng thắng. Xuống nữa là bụng nhỏ của cô, chỗ này anh lưu luyến hồi lâu.
Ánh mắt kia quá nóng rực khiến Tô Oánh không nhịn được mà cuộn tròn đầu ngón chân.
“Cơ thể của em thật sự rất đẹp, em có biết không bảo bối! Đúng là như được sinh ra vì tôi!”
Lời nói giống như tiếng thở dài từ miệng Thương tiên sinh phát ra. Cả người Tô Oánh giống như có ma lực thâu tóm, cả người nóng lên không ngừng.
Bầu không khí xung quanh cũng sôi trào.
Tiểu huyệt bên dưới đang hé mở, chờ chủ nhân lâm hạnh.
Nhưng Thương tiên sinh chỉ nhìn, ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm nơi đó, cho dù không thật sự tiến vào vẫn khiến Tô Oánh có cảm giác bản thân đang bị rút ra thọc vào.
Mật huyệt phối hợp ra nước, khiến khăn trải giường bên dưới ướt đẫm.
Bang!
Roi da đánh vào âm vật, xẹt qua âm đế, mang theo một trận run rẩy.
“Ưm…”
Cô không nhịn được mà ngẩng cổ, cả người đều muốn bay lên.
Nhưng lúc này hai tay đang bị trói ở đầu giường, căn bản không có cách nào nhúc nhích.
Có thể bị động nằm một chỗ, tùy ý để Thương tiên sinh muốn làm gì thì làm.
Bang!
Lại một roi nữa, lần này đánh vào đầu vú, hỗn hợp đau đớn và khoái cảm khiến hai chân cô không nhịn được mà cọ xát khăn trải giường.
“Còn không nghe lời? Chủ nhân không cho em nâng lên, em sao có thể lên hả?”
Nói rồi, lại một roi quất xuống đầu vú. Đầu vú đã dựng thẳng, trên nền tuyết trắng có vệt ấn đỏ, nhìn qua thật khiến người ta muốn ngược đãi.
Cảnh tượng trước mắt kích thích côn thịt Thương tiên sinh trướng tới phát đau, nhưng càng thê, anh càng muốn để lại trên cơ thể nõn
nà này nhiều dấu vết.
Lại một roi quất xuống, bầu vú tuyết trắng lập tức có thêm vệt đỏ.
Đúng là một cơ thể kỳ diệu, roi không ngừng đánh xuống, sức lực đã được khống chế, trong sự đau đớn rất nhỏ còn có khoái cảm khiến người ta điên cuồng.
Trên cơ thể càng ngày càng có nhiều dấu vết. “Kêu ra đi, tôi muốn nghe em kêu ra!”
“A… Chủ nhân… Đánh Oánh Oánh thật sướng…”
Được mệnh lệnh, Tô Oánh cuối cùng cũng không nhịn được mà kêu to, thật sự quá sung sướng, cảm giác đau đớn không thể che lấp khoái cảm khiến người ta điên cuồng.
Tiểu huyệt cũng bị kích thích đến điên cuồng ra dâm thủy, khiến khăn trải giường dưới thân ướt một mảng, trong không khí thậm chí còn thoang thoảng mùi tanh ngọt.
Tô Oánh thấy mình sắp điên rồi, roi da đánh xuống người lại khiến cô có khoái cảm khi bị làm nhục, khoái cảm này hoàn toàn khác với khi bị thao.
Cô bị chi phối, mà sự chi phối đó tạo ra khoái cảm, từ tinh thần tới thể xác, tất cả đều bị nắm giữ. Cả người cô đã không còn thuộc về chính mình, tất cả đều giao cho người chi phối.
Chỉ có bị chi phối, bị làm nhục mới có thể càng có nhiều khoái cảm. “Thích chủ nhân làm vậy với em không?”
“Thích, thích chủ nhân làm vậy với em, thích chủ nhân đánh em thật mạnh, Oánh Oánh sướng!”
“Em là gì của chủ nhân?”
Lúc này Tô Oánh bị nắm tóc, bị bắt ngẩng đầu.
Chóp mũi tràn ngập hơi thở hormone nam tính khiến Tô Oánh choáng váng.
“Ưm… Là nô lệ của chủ nhân…”
Nghe câu trả lời của Tô Oánh, Thương tiên sinh vừa lòng buông tay, ánh mắt từ đầu hướng xuống hạ thân của cô, tiểu huyệt đã há miệng chờ ăn.
Nhưng anh không cho cô thỏa mãn.
Mà xoay người, lấy một ngọn nến màu hồng nhạt và cái bậc lửa.
Nhìn ngọn nến thiêu đốt, bắt đầu nhỏ sáp ra ngoài, anh không chút do dự nghiêng ngọn nết.
“A!”
Cả người Tô Oánh run lên.
Nhất thời không có cách nào thích ứng với cảm giác này, nhưng Thương tiên sinh không hề dừng lại.
Ngọn nến vẫn cháy, sáp theo động tác qua lại của anh không ngừng nhỏ giọt lên cơ thể của Tô Oánh.
“A… Đau, chủ nhân, em đau…”
Đặc biệt là thời điểm sáp nhỏ xuống ngực, đầu ngón chân Tô Oánh dùng sức cuộn tròn, rõ ràng đau đến tận cùng, thế nhưng lại sinh ra một cảm giác ngứa ngáy.
“Nghe lời, em sẽ thoải mái.”
Nói rồi, tay Thương tiên sinh đã ở ngay tiểu huyệt. Sáp nến cứ theo đó nhỏ giọt lên âm đế của cô.
“A! Nóng quá!”
Nhưng càng nhiều, cảm giác vừa tê vừa ngứa lại càng lớn.
Cả người Tô Oánh run rẩy, cô khát vọng có thứ gì đó có thể giúp mình giảm bớt cảm giác ngứa ngáy này.
“Là đau cũng là vui sướng, nô lệ nhỏ của tôi.”
Trên cơ thể trắng tuyết trước mắt sau một hồi quất roi nhỏ sáp, hồng trắng đan xen, thật đúng là một kiệt tác hoàn hảo.
Ánh mắt của Thương tiên sinh như muốn nuốt chửng Tô Oánh, anh cực kỳ vừa lòng với cơ thể này.
Buông ngọn nến xuống, anh cầm lấy roi da, lần nữa đánh lên cơ thể của Tô Oánh.
“A… Thật thoải mái… Dùng sức một chút… Vẫn chưa đủ…”
Vẫn chưa đủ, ngứa ngáy trên cơ thể vẫn chưa giảm bớt, cô muốn được roi đánh, được roi quất vào mình thật mạnh, dùng sức cọ xát.
Roi không ngừng quất xuống, Tô Oánh chỉ cảm thấy linh hồn mình như muốn bay đi. Khoái cảm ngập đầu, hòa trộn cùng đau đớn.
Càng sa đọa, càng vui sướng. Sa đọa vào khoái cảm.
“Nhìn tiểu tao hóa em xem, tao thành như vậy để ai nhìn hả, em rất thích như vậy đúng không?”
“Thích… Ưm… Thích chủ nhân làm vậy với em… A… Thật thoải mái…”
Tô Oánh vặn vẹo cơ thể, phối hợp với roi da đánh xuống.
Mật huyệt không ngừng chảy ra, chân giang rộng, cảnh tượng vô cùng dâm mỹ.
“Tao hóa, chờ tôi làm chết em!”
Ánh mắt của Thương tiên sinh ngày càng rực, tốc độ quất roi không hề thay đổi. Sức lực rất có kỹ xảo khiến Tô Oánh không nhịn được mà há miệng hít thở.
Khoái cảm khiến người ta không thể hít thở này tràn ngập làm nhục, kích thích thú tính của người đàn ông.

Bình luận (0)

Để lại bình luận