Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không có gì bất ngờ xảy ra, hôm sau Tô Oánh lại xin nghỉ.
Cô sốt.
Cũng không phải làm tình mà sốt, là vì sau đó thời điểm tắm rửa, không cẩn thận ngủ quên trong bồn.
Cuối cùng, vẫn là Thương tiên sinh bế cô ra.
Hôm sau lúc rời giường, cả người không còn sức lực, đau nhức ê ẩm, nhiệt độ cơ thể còn cao tới 39.8.
Đã vào tình trạng sốt cao.
Thương tiên sinh bảo cô xin nghỉ, vốn định ở bên cạnh cô, nhưng sau lại bị một cú điện thoại kéo đi.
Trước khi đi, anh hôn Tô Oánh, dặn dò cô mấy câu mới đi.
Một mình Tô Oánh nằm trong ổ chăn, khó chịu nhắm mắt lại.
Đầu óc nặng trĩu, nhưng một chút cô cũng không ngủ được.
Giờ phút này cô thật muốn ỷ lại vào Thương tiên sinh, có điều anh có việc, cô không thể quá tùy hứng.
Nhưng nằm một chỗ thật sự rất nhàm chán, bác sĩ có tới một lần, kê thuốc rồi rời đi, chỉ có dì giúp việc ở nhà chăm sóc Tô Oánh.
“Muốn xem TV không?”
Dì giúp việc vừa lên lầu thấy tinh thần Tô Oánh không tốt, do dự hỏi. Nhưng Tô Oánh lại mở mắt.
“Mở đi.”
Thật sự quá nhàm chán, nhưng lại không có gì để tiêu khiển.
Đọc sách cô không có sức, cũng không muốn đọc, chỉ có thể mở mắt xem TV đang bật tiết mục giải trí.
“Có chương trình gì hay không?” Nhìn dì giúp việc đang chỉnh đài, Tô Oánh hỏi.
“Cô Tô muốn xem gì, thể loại hài được không?” Thấy Tô Oánh có hứng thú, dì cười cười.
“Hài hước một chút.”
Hiện tại đang nhàm chán, đương nhiên muốn xem cái gì đó vui vẻ.
Nghe Tô Oánh trả lời, dì giúp việc hiểu ý.
Sau khi tìm được chương trình phù hợp, dì giúp việc lại xuống lầu cắt ít trái cây mang lên cho Tô Oánh, thuận tiện đưa thuốc cho cô.
Nhìn mấy viên thuốc, Tô Oánh nhíu mày, nhưng vẫn phải uống.
“Thương tiên sinh thật sự rất quan tâm cô Tô, nghe nói cô Tô chịu cười rồi, ngài ấy sốt ruột tôi một trận, hỏi tôi sao lại không làm như vậy sớm.”
Tô Oánh vừa nuốt thuốc xuống, liền nghe dì giúp việc nói một câu như vậy.
Cả người cứng đờ.
Cô hoàn toàn không ngờ Thương tiên sinh lại vì mình mà trách người giúp việc.
Dù sao trước nay đối với cô, Thương tiên sinh luôn luôn dịu dàng lại dung túng.
“Chắc là vậy.”
Tuy rằng Thương tiên sinh đối xử với cô vô cùng đặc biệt, nhưng Tô Oánh không dám tùy tiện phán định anh rốt cuộc có cảm giác gì với cô. Cô sợ bản thân tự mình đa tình, đến lúc đó trở thành trò cười.
Nào ngờ dì giúp việc lại không hề tán động với phản ứng này của cô, lắc đầu: “Cô Tô, cô có phải quá xem nhẹ mình rồi không? Thương tiên sinh đối xử với cô thật sự rất tốt, đặc biệt tốt. Trước giờ ngài ấy chưa từng dẫn phụ nữ về nhà, một lần cũng không có. Cuộc sống của ngài ấy rất hạn chế, nếu không nhờ sự xuất hiện của cô, tôi còn tưởng ngài ấy sẽ cô độc hết quãng đời còn lại.”
Tô Oánh sửng sốt, cô chỉ biết Thương tiên sinh là người đàn ông không buông thả, nhưng trước nay chưa từng có ai nói với cô Thương tiên sinh không có người phụ nữ khác.
Dù sao, kỹ thuật của anh thành tạo như vậy.
Cô chỉ cảm thấy mình đặc biệt, nhưng chưa từng nghĩ bản thân là duy nhất.
Thương tiên sinh không hỏi, cô cũng không nói. Thì ra cô thật sự rất đặc biệt.
Trong lòng lập tức nở hoa, giống như có đường mật rót vào, vô cùng đặc biệt.
“Tôi biết, tiên sinh, anh ấy là người tốt. Anh ấy đối với tôi cũng rất tốt, tôi đều biết.”
Thật lâu sau, Tô Oánh mới ăn một miếng trái cây, chỉ cảm thấy chưa từng ngọt như thế.
Nghe Tô Oánh nói vậy, dì giúp việc mỉm cười: “Vâng, cả hai người đều rất tốt.”
Chờ Tô Oánh ăn thêm vài miếng, dì giúp việc thu dọn tốt cả, trong phòng chỉ còn lại một mình Tô Oánh dựa vào đầu giường xem TV.
Thật ra chương trình không quá hài hước, nhưng không biết có phải vì những lời dì giúp việc vừa nói hay không, khói mù trong lòng Tô Oánh tan đi không ít, lúc xem TV cũng không nhịn được mà nở nụ cười.
Uống thuốc xong cơn buồn ngủ rất nhanh liền ập tới, xem TV một lúc, Tô Oánh không nhịn được mà chìm vào giấc ngủ.
Sốt hai ngày cuối cùng cũng đỡ, vừa lúc đến ngày Tô Oánh ra ngoài tham dự ngoại khóa.
Bởi vì vừa bệnh dậy, thời điểm ra ngoài Thương tiên sinh dặn dò rất nhiều, còn bắt Tô Oánh mặc áo khoác.
Dáng vẻ đó cực kỳ giống ông chồng lải nhải khi vợ ra ngoài chơi.
Suy nghĩ này khiến cô vô cùng vui vẻ, cho nên dù hôm nay trời không quá lạnh, Tô Oánh vẫn ngoan ngoãn mặc đồ mà Thương tiên sinh chọn.
Tài xế chở Tô Oánh tới nơi tập trung, lúc đến, rất nhiều người đã có mặt.
Trong đám người, cô thế mà trông thấy kẻ mình không muốn gặp.
Lớp trưởng.
Hắn cũng thấy Tô Oánh, khóe miệng nở nụ cười không thân thiện.
Giảng viên không cho Tô Oánh thời gian có phản ứng, thấy mọi người đã đến đủ liền bảo tất cả lên xe buýt.
Nơi hôm nay sẽ đi nằm trong rừng sâu.
Nghe nói phong cảnh rất đẹp, vừa lúc giảng viên của họ cũng chuẩn bị cho họ một đề thi, nên trực tiếp dẫn sinh viên tới tham quan.
Trên xe, Tô Oánh tìm vị trí gần bên cửa sổ. Những người khác dường như vẫn còn nhớ tai tiếng trước đó, đa phần không có ai muốn ngồi cạnh cô.
Cô không quá để ý, hai mắt cứ nhìn chằm chằm bên ngoài.
Sau đó, một người tới ngồi bên cạnh.
Là lớp trưởng.
“Đã lâu không gặp Tô Oánh, nghe nói mấy hôm nay em bị bệnh.”
Lại là giọng điệu khiến người ta chán ghét đó, Tô Oánh không để ý tới hắn, mắt vẫn nhìn phong cảnh bên ngoài.
Hành động này kích thích lớp trước, hắn thấp giọng tiếp tục thì thầm bên tai cô.
“Anh thấy chắc chắn là bị tên đàn ông già kia làm bị thương, nghe nói đàn ông càng già, hành vi càng biến thái.”
Đúng là hạ lưu!
Tô Oánh không muốn nghe hắn nói chuyện, lấy tai nghe trong ba lô ra nhét vào tai, mở bản nhạc mà mình thích.
Như vậy sẽ không nghe thấy giọng nói đáng ghét kia.
Thấy Tô Oánh như vậy, lớp trưởng cũng không nói nữa, có điều ánh mắt vẫn nhìn cô chằm chằm.
Tô Oánh nhìn ngắm phong cảnh, xe rất nhanh đã vào trong núi. Nơi này phong cảnh rất đẹp, non xanh nước biếc.
Tô Oánh đột nhiên muốn cùng Thương tiên sinh tới đây một lần, nhất định sẽ chơi rất vui.
Suy nghĩ của cô hoàn toàn hướng về Thương tiên sinh, hoàn toàn không biết trong lúc vô tình lớp trưởng ngồi bên cạnh nhìn vào khe
ngực của cô, ánh mắt ngày càng không đúng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận