Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ưm… Dùng sức một chút… Bên trong thật ngứa…”
Bị trói tay chân, Tô Oánh chỉ có thể nâng mông hướng về côn thịt. Dường như cảm thấy cắm vào không đủ sâu, cô không ngừng đuổi theo côn thịt.
“Tao hóa, đã nuốt trọn rồi còn thấy chưa đủ?”
Cánh tay Thương tiên sinh đã nổi gân xanh, thật sự không chịu nổi Tô Oánh đòi lấy như vậy, anh ôm lấy đùi cô rồi bắt đầu mạnh mẽ thọc vào rút ra.
Mỗi lần đều đâm đến tận cùng bên trong, bản thân chiều dài của côn thịt đã hơn người, cứ như thế nhét vào toàn bộ, Tô Oánh chỉ cảm thấy bụng mình như được côn thịt lấp đầy.
“Không, không đủ… Muốn chủ nhân mỗi ngày đều thao như vậy… Tiểu huyện của Oánh Oánh đã bị chủ nhân dạy dỗ đến không thể rời xa côn thịt…”
Thật sự không đủ!
Cơ thể hoàn toàn bị dạy dỗ dường như không muốn rời côn thịt, hận không thể mỗi ngày đều được rút ra thọc vào như vậy, thậm chí còn có khát vọng roi da đánh lên người.
Cô đúng là đã trở nên dâm đáng.
Nhưng chỉ dâm đãng với Thương tiên sinh, làm dâm phụ với mỗi Thương tiên sinh mà thôi.
“Còn nói em không phải tiểu dâm phụ, cơ thể dâm đãng như vậy, có phải muốn mỗi ngày đều chứa côn thịt đúng không?”
Nhìn Tô Oánh lúc này, Thương tiên sinh vỗ mông cô một cái, nghĩ răng tiểu dâm phụ này hoàn toàn do mình dạy dỗ, trong lòng anh tràn ngập cảm giác thỏa mãn.
Không ai có thể thần phục tiểu dâm phụ này, ngoại trừ anh!
Trong đầu anh vẫn luôn có một suy nghĩ đen tối, đó chính là biến người phụ nữ trước mặt trở thành người của mình, nhưng chỉ tình ái bình thường lại không thể thỏa mãn. Cho nên, anh từng bước kéo Tô Oánh vào giới hạn của mình.
Hiện tại, anh rốt cuộc cũng thành công.
Cô đã không thể rời khỏi anh, không ai có thể cướp dâm phụ này khỏi anh.
“Đúng, em là dâm phụ, là dâm phụ của chủ nhân, chủ nhân mau thao em, đều cho em đi…”
Đối mặt với người mình thích, Tô Oánh không hề có bất kỳ gánh nặng tâm lý nào. Cơ thể bị xích sắt trói chặt tràn ngập nhục dục.
“Tiểu tao hóa, sao thao em lâu như vậy, em còn chưa mang thai? Có phải chủ nhân bắn quá ít, phải bắn đầy tử cung em mới được không!” Vừa nhấp, Thương tiên sinh vừa hỏi một vấn đề như vậy.
Mang thai?
Tô Oánh cũng không biết vì sao thời điểm cô và Thương tiên sinh làm tình đều không dùng các cách tránh thai. Từ lúc làm tình nhân của Thương tiên sinh, cô đã biết anh sẽ không dùng áo mưa.
Cô chưa từng nghĩ tới lý do.
“Oánh Oánh không biết… Chủ nhân bắn nhiều cho em một chút… Có lẽ em sẽ có bảo bảo của chủ nhân…”
Tô Oánh thở dốc, ánh mắt mê ly nhìn gương mặt anh tuấn của Thương tiên sinh.
Bởi vì kích thích cao trào khiến cô căn bản không có cách nào điều chỉnh tiêu điểm. Nhưng nghĩ tới dáng vẻ của Thương tiên sinh, lại nghĩ tới hai chữ mang thai, cô lập tức dùng sức kẹp lấy côn thịt bên trong.
Bắn hết cho em, bắt cho tử cung chứa đầy tinh dịch, bắn tới bụng cũng phồng lên.
Đang nghĩ ngợi, Thương tiên sinh bắt lấy xích sắt, vừa lúc khiến đầu vú bị kéo lên, kích thích nhất thời, tiểu huyệt Tô Oánh đột nhiên co rút.
“Tiểu tao hoa, kẹp chặt như vậy, là muốn chủ nhân sớm bắn cho em sao?”
Dứt lời, côn thịt bên dưới lại to ra.
Lại một cổ tinh dịch bắn vào.
“A… Nóng quá…”
Nửa người dưới của Tô Oánh dường như đã không còn tri giác, tất cả ý thức đều trở nên mơ hồ, cơ thể theo dòng tinh dịch mà run rẩy.
Hoàn toàn bị chơi hỏng rồi!
Miệng há to không ngưng hít thở. Lúc này Thương tiên sinh cũng không có động tác gì, chỉ là côn thịt vẫn còn nhét bên trong.
Côn thịt lúc này đã không còn thô to như khi nãy, nhưng vẫn tắc tiểu huyệt của Tô Oánh, không cho tinh dịch chảy ra.
Anh cởi trói trên người cô, dụng cụ tình thú này thật ra cột không quá chặt, nhưng bởi vì lớp trưởng sợ cô bỏ trốn nên mới trói tới chết.
Nhưng đây không phải vấn đề quá lớn, rất nhanh tay chân Tô Oánh được thả xuống. Có điều vừa trải qua hai lần tình ái cường độ cao,
cả người cô đã không còn sức lực, hai chân mềm nhũn, nháy mắt buông xuống liền trực tiếp nhào vào lòng Thương tiên sinh.
Cơ thể vì bị xích sắt buộc chặt mà để lại vệt đỏ, đỏ trắng đan xen, thật sự khơi dậy dục vọng.
Nhìn tiểu bảo bối nằm trong lòng, Thương tiên sinh không nhịn được mà muốn làm ra chuyện gì đó. Ngay tư thế hai người giao hợp, anh ôm Tô Oánh như một đứa trẻ, để cả người cô dựa vào anh.
“Ưm, tiên sinh!”
Tô Oánh rên rỉ một tiếng, nhưng Thương tiên sinh chỉ bế cô lên, không hề làm gì.
Cô đành phải nắm chặt quần áo anh, sợ bản thân rơi xuống.
“Ngoan ngoãn chứa côn thịt của tôi, đừng để nó và tinh dịch chảy ra.”
Nói rồi, anh lấy áo khoác bọc lấy Tô Oánh, cứ như vậy trực tiếp ra ngoài.
Cả người cứ bị bọc lấy như thế, chờ rời đi, Tô Oánh mới phát hiện bản thân bị đưa tới một nhà máy bỏ hoang, xung quanh không một bóng người.
Phía trước có một chiếc xe đậu, là của Thương tiên sinh.
Anh ôm Tô Oánh đi về hướng đó, mỗi một bước, côn thịt đều động trong tiểu huyệt, mỗi lần đều khó khăn muốn tuột ra ngoài.
Tô Oánh chỉ có thể dùng sức kẹp chặt mới có thể giữ được côn thịt ở trong tiểu huyệt.
“Sợ nó rơi ra ngoài sao?” Thương tiên sinh khẽ cười, trêu chọc cô một câu.
Giống như tức giận mà trừng mắt, Tô Oánh nghĩ người đàn ông này sao bỗng trở nên hư như vậy.
Rất nhanh bọn họ đã vào xe, hôm nay là xe của trợ lý, vừa vào, Thương tiên sinh trực tiếp kéo tấm chắn phía sau xuống.
Cả người ngồi trên đùi Thương tiên sinh, cô trần trụi dựa vào lòng anh, cảm nhận hơi thở quen thuộc.
“Tiên sinh, sao anh lại biết em bị bắt tới đây?”
An tĩnh một hồi, trong đầu cô lóe lên vấn đề này, cô thật muốn hỏi.
“Di động của em đâu?” Thương tiên sinh không trả lời, mà hỏi lại cô.
Cô nghĩ nghĩ, bỗng nhớ ra thời điểm lớp trưởng đuổi theo mình, điện thoại hình như bị rơi mất.
Chẳng lẽ là…
“Đúng vậy, có lẽ trước khi em làm rớt di động vừa lúc ấn gọi điện.”
Còn lại, Thương tiên sinh không kể, nhưng Tô Oánh biết, vì sợ cô sợ sẽ gặp chuyện nên đã cho số di động của Thương tiên sinh vào danh sách liên lạc khẩn cấp.
Bởi vậy, đây là dựa vào một thao tác mới cứu được mình.
Bây giờ nghĩ lại, Tô Oánh vẫn còn sợ, nếu cô không có đề phòng trước, vậy bản thân hiện tại sẽ như thế nào?
Vấn đề này tuy đã được giải đáp, nhưng trong lòng Tô Oánh vẫn còn một câu hỏi.
Cô muốn hỏi Thương tiên sinh!

Bình luận (0)

Để lại bình luận