Chương 10

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 10

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thưa cô, nếu cô ăn mì Ý… Nước sốt này ngon hơn!” Một giọng nói trầm ấm vang lên bên cạnh. Tề Vãn ngước lên nhìn thấy một người đàn ông đang đứng kế bên, với nụ cười thân mật trên môi.

“Ồ… phải không?” Vì lòng tốt của đàn ông, Tề Vãn nghi ngờ nhìn gói nước sốt spaghetti.

Người đàn ông có sống mũi rất cao, đôi mắt của anh ấy thâm sâu, cằm lún phún râu, trông hoang dã lắm. Anh ấy đeo một đôi bông tai đá đen và bạc trên tai trái, trông vừa ngầu vừa phù hợp. Nhìn qua có vẻ là người tốt, trong bộ quần áo rộng giản dị thoải mái.

“Nó thực sự rất ngon. Cô thử xem, nó sẽ không làm cô thất vọng đâu.”

“Có thật không? Vâng, cảm ơn anh!” Tề Vãn mỉm cười với anh ấy.

“Không có gì đâu! Nói xong, người đàn ông quay sang hướng khác. Tề Vãn có tâm trạng tốt hơn vì túi nước sốt mì Ý này. Ít nhất thì sự tức giận buổi chiều đã lắng xuống rất nhiều.

Ngay sau ngày diễn ra cuộc đàm phán về dự án hợp tác với Lộc Thị, Lý Tử Lục và Lộc Mẫn Lâm đã đến địa điểm thi công để kiểm tra.

Tề Vãn là thư ký của Lý Tử Lục, vậy mà cô mới chỉ biết được thông tin trước khi anh bay 1 giờ đồng hồ. Theo Lý Tử Lục nói, họ sẽ đi trong khoảng từ năm đến mười ngày, nghĩa là toàn bộ khối lượng công việc chưa được hoàn thiện của anh sẽ để lại cho cô.

Tề Vãn: “…”

***

Cuối cùng thì cũng đến thứ Sáu, Tề Vãn đi bộ từ bộ phận hành chính về bàn làm việc với tập tài liệu dày cộp trên tay, sau đó đặt chúng xuống.

“Haiz…” Cô thở dài thườn thượt, rốt cuộc thì đây cũng là những tài liệu cuối cùng, xoa cánh tay vừa bị đau khi cầm tài liệu, cô ngồi vào ghế, nheo mắt nhìn thời gian hiển thị trên máy tính. Thấy chỉ còn một giờ đồng hồ, Tề Vãn không dám chậm trễ, cô phải sắp xếp những tài liệu này thật nhanh trước khi hết giờ làm, thực không muốn dành khoảng thời gian tuyệt vời của cuối tuần cho công ty.

Khi thời gian nhảy từ 16:59 sang 17:00, Tề Vãn nhấn lệnh lưu hồ sơ.

Xong rồi. Chỉ cần đợi Lý Tử Lục quay lại để kiểm tra phần còn lại nữa là xong. Tề Vãn nhanh chóng thu dọn đồ đạc, thở phào nhẹ nhõm rời khỏi văn phòng.

Từ thang máy, cô dọc theo hành lang ra khỏi tòa nhà của công ty, khẽ mỉm cười hít thật sâu không khí trong lành ngoài trời, đứng lại vài giây rồi sau đó mới đi bộ về hướng nhà mình.

Tề Vãn luôn cảm thấy rất đúng khi ngay từ đầu đã chọn mua căn hộ này. Mặc dù phải đi bộ, nhưng lại có thể tận dụng cơ hội này để tập thể dục nâng cao sức khỏe bản thân. Hơn nữa, Tề Vãn rất thích đi bộ về nhà như thế này, nó khiến cô cảm thấy bản thân đang được tự do.

Tuy nhiên cuộc sống luôn luôn có bất ngờ. Khi đang đợi đèn đỏ ở ngã tư, một chiếc xe thể thao màu đỏ rất bắt mắt chợt phóng ngang qua.

Tề Vãn theo phản xạ vô thức nhìn. Ánh mắt cô mở lớn hết cỡ.

Cùng một kiểu tóc, cùng một khuôn mặt… Chỉ vài chục giây, nhưng cũng đủ khiến Tề Vãn sững sờ.

Có phải anh ấy không?

Trong tâm trí Tề Vãn, dù hình ảnh đó chỉ lướt qua vài giây ngắn ngủi nhưng lại chẳng khác gì một cuốn phim quay chậm. Cô đứng lặng yên trước vạch kẻ qua đường, tay cầm chặt chiếc túi xách. Dòng người hối hả vội vã đi qua. Chỉ có mình cô vẫn đứng yên tại chỗ như một bức tượng cổ không ai ngó ngàng đến.

Tề Vãn không biết làm thế nào mà cô về được đến nhà. Vừa khép cửa, cô liền đi thẳng vào phòng tắm, lần lượt cởi bỏ quần áo, vặn nước nóng và xả thẳng vào người, biểu hiện y như người tuyệt vọng. Nước nóng tràn lên làn da trắng bệch của cô khiến nó nhanh chóng chuyển sang màu đỏ, nhưng cô vẫn đứng im bất động.

Cô nhớ người đàn ông đó, thực không hiểu sao lại nhớ, rất nhiều. Cô nhớ đôi môi của anh ấy, nhớ những nụ hôn nồng cháy xen lẫn mùi thuốc lá thoang thoảng, nhớ hương nước hoa vấn vương nơi chóp mũi, nhớ cả cảm giác an toàn khi được anh ấy ôm, rất nhớ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận