Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chào!” Âm nhạc lớn đến nỗi người đàn ông phải nghiêng người vào tai Tề Vãn chào thật to.

“Anh là…” Tề Vãn nhìn người đàn ông trước mặt cô, trông có vẻ hơi quen…

“Là tôi… sốt spaghetti…” Người đàn ông vội vàng hét vào tai Tề Vãn.

“Ồ…”

Tề Vãn nhớ lại và cố gắng mỉm cười.

Hôm nay, người đàn ông này vẫn mặc một bộ đồ theo phong cách giản dị, nhưng trên đầu anh ấy đội thêm một chiếc mũ lưỡi trai trông ngổ ngáo và thoải mái.

“Cô vừa mới đến à?” Người đàn ông hỏi.

“Tôi về đây!” Đúng lúc này, tiếng trống vang lên cùng với sự bùng nổ của âm nhạc đã át đi câu trả lời của Tề Vãn.

“Đi thôi, chúng ta nhảy cùng nhau!” Người đàn ông nghiêng vào tai Tề Vãn hét lớn. Trước khi cô có thể trả lời, anh ấy đã nắm lấy cổ tay kéo về phía sàn nhảy.

“Này…” Âm nhạc lớn đến mức cho dù Tề Vãn có hét lên thế nào thì người đàn ông này cũng không nghe thấy khiến bước chân của cô cũng phải đi theo.

Người đàn ông đưa cô đến giữa sàn nhảy, ghé vào tai cô nói: “Tên tôi là Lưu Ninh. Còn cô thì sao?”

Cơ thể người đàn ông lắc lư nhịp nhàng với nhịp điệu của âm nhạc.

“Tề Vãn…” Tề Vãn muốn nói với anh ấy rằng cô muốn rời đi, nhưng dường như cô không có cơ hội khi đang đứng giữa sàn nhảy nhộn nhịp người.

“Cô… không biết nhảy à?” Lưu Ninh nghiêng người vào tai cô thắc mắc.

Cô bất lực nhìn Lưu Ninh đang vui vẻ nhảy trước mặt.

“Chà…” Lưu Ninh bước tới dùng một tay giữ lấy tay cô, giơ nó lên, tay còn lại cũng giơ lên, sau đó, nghe theo tiếng trống anh vặn người đu đưa hết lần này đến lần khác.

Tề Vãn nhìn anh rồi học cách vặn vẹo cơ thể.

“Đấy, thế là xong…” Lưu Ninh thả tay ra rồi ôm eo cô: “Thư giãn, thư giãn… Nghe nhạc và thả trôi cơ thể theo nhịp điệu.” Bằng cách nào đó, giọng nói của Lưu Ninh giống như đang thôi miên khiến cơ thể của Tề Vãn dần dần theo kịp nhịp điệu của tiếng nhạc.

“Vãn Vãn, cô thật tuyệt…” Tay Lưu Ninh rời khỏi eo cô, cơ thể anh nhảy thêm dữ dội với tiếng nhạc vang lên, dưới ánh đèn nhấp nháy quyến rũ lạ thường.

Tề Vãn mỉm cười, cùng điên cuồng nhảy theo anh.

Lưu Ninh rất cẩn thận không để những người bên cạnh chạm vào Tề Vãn. Bàn tay anh chỉ nắm tay cô hoặc ôm eo đúng lúc mà không có bất kỳ hành động dư thừa nào, điều này khiến Tề Vãn cảm thấy rất yên tâm và an toàn.

Đêm khuya, xe của Tề Vãn dừng lại dưới tòa nhà chung cư.

“Tôi ở đây.” Tề Vãn chỉ vào căn hộ.

“Tôi cũng ở đây.” Lưu Ninh mỉm cười nói.

“Anh sống ở đây à?” Tề Vãn ngạc nhiên hỏi.

“Không, tôi sống ở đó…” Lưu Ninh chỉ vào một tòa nhà đối diện.

“Vậy chúng ta là hàng xóm của nhau rồi!”

“Đúng!”

Họ cùng nhau cười.

“Muộn rồi. Cô lên trước đi.” Lưu Ninh nói với vẻ mặt hiền từ.

“Ừm…” Tề Vãn gật đầu rồi đột nhiên nghĩ ra điều gì đó: “À…”

“Chuyện gì?”

“Ừm… cảm ơn anh. Tối nay tôi đã rất vui.” Tề Vãn mỉm cười ngọt ngào.

Lưu Ninh không nói gì. Anh liếc nhìn điện thoại di động của Tề Vãn đặt trên tấm thảm chống trượt của xe, không chút do dự nhặt nó lên và nhanh chóng bấm số của mình.

Vài giây sau, một vài con số hiện ra: “Đây là số điện thoại của tôi!” Nói xong, anh đưa trả điện thoại cho Tề Vãn, rồi cười ân cần.

“Được rồi, chúc ngủ ngon!”

“Chúc ngủ ngon!”

Tề Vãn đã dành một ngày cuối tuần lười biếng ở nhà và giờ cô đang khởi động cho một tuần mới đầy năng lượng.

Những năm qua, một người cô đơn như cô luôn trải qua như thế.

Cô không thích bị gò bó bởi vì cô đã quá quen với sự tự do. Thỉnh thoảng, cô đi tìm kiếm niềm đam mê khi cảm thấy cô đơn. Cô nghĩ rằng cô thực sự không phù hợp với một người bạn trai bình thường, bởi vì cô không muốn yêu nữa.

Sáng thứ Hai, Tề Vãn đến công ty từ rất sớm. Vừa mở cửa công ty, cô đã sững sờ một lúc. Trước mặt cô là người phụ nữ tuyệt đẹp đã đến công ty với Lý Tử Lục vào tuần trước. Nếu cô nhớ không lầm thì cô ta tên là An Sa. Nhưng lúc này, người phụ nữ này không còn dáng vẻ lộng lẫy như hôm trước mà trông buồn bã, đôi mắt đỏ hoe cùng với tiếng nức nở nho nhỏ đang bị kìm nén lại bởi bàn tay che miệng, cô ta bước nhanh về phía Tề Vãn. Tề Vãn ngạc nhiên nhìn cô ta. An Sa liếc nhìn Tề Vãn, dừng lại một chút rồi lại vội vã đi qua.

Bình luận (0)

Để lại bình luận