Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thật là trùng hợp? Tôi đang đợi cô đấy!” Lưu Ninh nói, dáng vẻ của anh trông như một đứa trẻ.

“Ah…” Ngay khi nghe câu trả lời của Lưu Ninh, Tề Vãn không khỏi hoang mang.

“Ha… ha…” Lưu Ninh đột nhiên cười, “Cô…tại sao cô lại nhìn tôi như vậy? Tôi có đáng sợ vậy không?”

“Không… không…” Tề Vãn vội vàng trả lời.

“Không, tôi không đợi cô. Hôm nay tôi đi phỏng vấn. Vừa hay gặp được cô ở đây. Ah, tại sao cô không lái xe đi làm?”

“Ồ…vậy…” Tề Vãn thở phào nhẹ nhõm, “Tôi đi bộ đến công ty quen rồi, công ty tôi cũng cách đây không xa.”

“Thật sao? Chà … công ty của cô là…”

“HL.”

“HL? Cô làm việc ở đó sao… Công ty đó thật sự rất nổi tiếng. Thật khó để vào được đó … ”Lưu Ninh trông có vẻ ngạc nhiên, tay gãi đầu mỉm cười gượng gạo. “Hôm nay thật sự là trùng hợp. Công ty tôi sắp phỏng vấn cũng ở gần đó. Nếu cô không phiền, tôi có thể cho cô đi nhờ?”

“Ồ? Buổi phỏng vấn của anh? Anh làm gì?” Tâm trạng của Tề Vãn trở nên dễ chịu hơn rất nhiều.

“Tôi? Nhiếp ảnh gia.” Lưu Ninh thản nhiên nói, rút tay ra khỏi túi quần rồi giả vờ chụp ảnh. Anh ta nheo mắt nhìn qua ống kính, nghiêng đầu nói: “Cuck, nhấp vào.”

“Ha ha…” Nhìn vào vẻ ngoài của Lưu Ninh, Tề Vãn mỉm cười nói, “Nó thật sự là như vậy à?”

“Thật đấy… hahahaha…”

Tề Vãn và Lưu Ninh vừa đi vừa nói chuyện suốt quãng đường đến công ty. Họ không nhận ra rằng đằng sau họ, một chiếc BMW màu trắng đi theo phía sau.

Tề Vãn chào tạm biệt Lưu Ninh trước cửa công ty và bước vào thang máy của công ty với tâm trạng vui vẻ. Ngay khi cửa thang máy sắp đóng lại, một dáng người cao to bước vào.

“Người đàn ông vừa rồi là lý do em từ chối tôi sao?” Trong thang máy không có ai, chỉ có giọng nói trầm ấm của Lý Tử Lục.

Anh nhìn Tề Vãn với vẻ mặt đầy tức giận nhưng vẫn rất dịu dàng. Sự ghen tị của anh thể hiện rõ giữa đôi lông mày cau lại của anh, nhưng anh không muốn để lộ nó.

Trước câu hỏi thẳng thắn của Lý Tử Lục, Tề Vạn đột nhiên cảm thấy bản thân cũng không quá ghê tởm anh, bởi vì giống như cô, anh ta cũng không muốn chờ đợi những gì mình không thích trừ khi không thể tránh khỏi sự chờ đợi.

“Tôi nói chuyện với ai? Tôi nghĩ tôi không cần phải giải thích điều đó với anh đâu, phải không anh Lý?” Tề Vãn nở nụ cười lạnh lùng nhìn anh. Cô không muốn trốn tránh. Vì cô không muốn liên quan gì đến anh.

“Ồ? Thật sao?” Lý Tử Lục hỏi với thái độ kỳ lạ, hơi cúi người, đưa mặt gần Tề Vãn hơn.

Tề Vãn cũng không né tránh, thậm chí không chớp mắt.

Lý Tử Lục nhanh chóng đặt lên môi Tề Vãn một nụ hôn, rồi nhanh chóng rời đi. Tề Vãn bàng hoàng trước động thái đột ngột này. Vừa định hét lên, cửa thang máy “ding” mở ra.

“Này này, vị cam!” Lý Tử Lục thì thầm, vui vẻ liếm son dính trên môi, rồi bước ra khỏi cửa thang máy mà không nhìn lại.

“Anh…” Tề Vãn cắn môi , không muốn đi cùng anh ra khỏi thang máy.

Nhìn vào bóng lưng của Lý Tử Lục, hồi nhớ lại sự mềm mại khi vừa được chạm vào đôi môi anh, khắp cơ thể như đang lan tỏa một dòng điện.

Bình tĩnh… Bình tĩnh…

Cả ngày, Tề Vãn bị nụ hôn bất chợt kia quấy nhiễu tâm tư, làm gì cũng chẳng tập trung. Hôm nay Lý Tử Lục yêu cầu cô chạy đến văn phòng trong khi chả có việc gì để làm. Thật vô lý hết cỡ.

Hàng ngày tại công ty cô đều cố trốn tránh Lý Tử Lục, đặc biệt khi rảnh rỗi, người đàn ông này, tránh như tránh tà là có thực.

Tuy nhiên có một ngoại lệ, Lưu Ninh và cô vẫn luôn gặp nhau. Nghe nói anh ấy đã vượt qua cuộc phỏng vấn, còn tuyên bố rằng mỗi ngày sẽ đưa cô đi làm.

Trong vòng vài ngày, cả công ty gần như đã quên đi tin đồn về cô và sếp mới. Rốt cuộc sau hai năm làm việc ở HL thì đây là người đàn ông đầu tiền chủ động tán tỉnh cô. Chỉ là sáng nay, Tề Vãn còn xuất hiện cùng một người đàn ông có vẻ ngoài lãng tử khác.

Bình luận (0)

Để lại bình luận