Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Vãn Vãn, hoá ra em đang ở đây. Tôi đi tìm em từ nãy đến giờ.” Giọng nói của Lý Tử Lục rất nhẹ nhàng, nhưng bàn tay đặt tại eo Tề Vãn thì siết chặt có chút cứng nhắc, khiến cô không có cách nào kháng cự được.

“Anh Lý…” Tề Vãn được Lý Tử Lục ôm như thế khiến cô cảm thấy không thoải mái. Thậm chí cô còn đang thầm mắng rủa cái tên chết tiệt này trong lòng.

Tề Vãn lúng túng nắm chặt chiếc cốc trong tay. Một người là sếp còn người kia là người đàn ông trong lòng. Cô không ngờ lại thật sự gặp anh ấy trong một tình cảnh khó xử như vậy. Nghĩ về điều này, cô liền cau mày khó chịu. Nhưng trước mặt Lý Vỹ Quân cũng không thể mắng mỏ Lý Tử Lục. Dù sao thì Lý Tử Lục đã trả lương làm thêm giờ gấp ba lần cho tối nay. Ngoài ra cô cũng không thể làm cho ông chủ của mình bị mất mặt!

“Vãn Vãn, tại sao em lại đến đây một mình?” Lý Tử Lục cẩn thận hỏi, nhưng lời nói của anh đã bộc lộ ngữ khí không hài lòng.

“Không, quý ông này đã mang cho tôi một ly nước trái cây…” Tề Vãn cố gắng thay đổi chủ đề.

“Ồ? Em có biết Vỹ Quân không?”

Tề Vãn nhận ra ánh lửa mờ nhạt trong mắt Lý Tử Lục. Lúc này, Lý Vỹ Quân vội vàng nói: “Lần trước anh đã gặp cô ấy trong công ty.”

Giọng nói của Lý Vĩ Quân rất điềm tĩnh không chứa chút cảm xúc nào.

“Ồ, vậy sao?” Lý Tử Lục nhìn Tề Vãn, sự khó chịu của anh đã giảm đi một chút.

Đúng lúc này, một giọng nói đột nhiên vang lên phá vỡ tình huống xấu hổ giữa họ.

“Tử Lục, Tử Lục, anh ở đó sao?”

Theo hướng âm thanh, Lộc Mẫn Lâm trong bộ váy màu vàng vội vã bước ra từ đám đông.

Tuy nhiên, Tề Vãn lại nhạy cảm nhận thấy giọng nói này không chỉ mang theo tia ghen tị mà còn như muốn giếtt người hơn.

“Ồ…” Khi Lộc Mẫn Lâm chuẩn bị đến gần họ, cô ta bỗng lảo đảo, không cẩn thận lao về phía trước theo đó mà ly rượu vang đỏ trên tay rót hết lên ngực Tề Vãn.

“Cẩn thận…”

Gần như cùng một lúc, cả Lý Tử Lục và Lý Vỹ Quân đều nắm lấy cánh tay Tề Vãn để kéo cô lại, vậy nên mới không tránh được.

Thật xấu hổ biết bao khi bị hai người đàn ông kéo vào vòng tay của họ cùng một lúc. Điều may mắn là Lý Vỹ Quân đã kịp thời buông tay, trong khi Lý Tử Lục lại coi hành động đó là điều hiển nhiên.

Tề Vãn cố gắng hết sức để kìm nén cơn giận đang bùng lên trong lòng. Cô không hề ngu ngốc, biết rõ Lộc Mẫn Lâm là cố ý. Lần trước cô ta đã không thể làm gì cô nên lần này mới tìm đến để trả thù.

Lộc Mẫn Lâm, người đang ở trước mặt họ, giả vờ xin lỗi với một nụ cười nhạt: “Tôi xin lỗi, cô Tề, tôi thật sự xin lỗi vì tà váy của tôi dài quá.”

Giọng điệu của cô ta hờ hững như chuyện đó là hiển nhiên và cô ta chả có lỗi gì.

Muốn đóng kịch sao, hừ…. Tề Vãn hơi cúi đầu, nhìn phần thân trên ướt sũng rượu vang, cố gắng bình tĩnh lại, ngẩng đầu lên.

Với những giọt nước mắt trong suốt như pha lê tí tách rơi xuống, khuôn mặt xinh đẹp lộ ra vẻ buồn bã, lo lắng và đầy áy náy, không thèm để ý tới Lộc Mẫn Lâm mà nhìn Lý Tử Lục.

“Anh Lý… xin lỗi, tôi không tốt. Tôi thật sự đã khiến… chiếc váy mà anh mua cho tôi… bị ra như thế này…” Tề Vãn mếu máo nói, khuôn mặt xinh đẹp ban đầu của cô giờ đây tràn ngập vẻ đáng thương khiến ai nhìn thấy cũng đều rất đau lòng.

“Cái gì? Tử Lục, anh đã mua váy cho cô ta?” Âm lượng của Lộc Mẫn Lâm đột nhiên tăng lên, thu hút sự chú ý của nhiều người xung quanh.

Ồ, tức giận nữa đi, Tề Vãn cười thầm trong bụng.

“Tôi xin lỗi, tôi quá vô dụng…” Tề Vãn thêm nức nở. Sau đó tận dụng cơ hội che mặt chạy vụt về hướng toilet.

“Vãn Vãn…” Lý Tử Lục lo lắng gọi.

“Tử Lục, chuyện này là như thế nào? Anh phải giải thích cho tôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận