Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tề Vãn không ngờ lại gặp người phụ nữ này đây. Điều này khiến cô thật sự chán nản. Nhưng mà bởi vì đó là con gái của ông Lộc nên cô không thể đắc tội với cô ta. Thế nhưng khi gặp nhau, cô thật sự không muốn mở miệng chào hỏi. Đành vì phép lịch sự nên chỉ gật đầu coi như chào hỏi.

“Ồ, thư ký Tề, tại sao lại trùng hợp như vậy?” Ngay khi cô nghe thấy giọng nói của cô ta, cô biết ngay rằng cô ta đang cố tình tìm cách gây khó dễ với mình.

“À, thật là trùng hợp.” Tề Vãn không biết cô ta muốn gì nhưng mà cô không muốn gây rối.

“Trông cô mặc đồ này cũng đẹp đấy. Không có gì ngạc nhiên khi có người cứ thích moi tiền của anh Tử Lục.” Lộc Mẫn Lâm nhìn Tề Vãn với ánh mắt mỉa mai và khinh bỉ.

Tề Vãn đã cố gắng hết sức để kìm nén cơn bực bội ở trong lòng. Bởi vì cô ta là khách hàng, là đối tác của công ty của sếp nên cô luôn tôn trọng khi gặp cô ta. Nhưng có vẻ như người ta lại luôn ỷ vào điều đó mà gây sự với cô.

“Người phụ nữ này đã thử bao nhiêu bộ quần áo?” Lộc Mẫn Lâm quay đầu lại và hỏi nhân viên bán hàng.

“Sáu bộ, cộng với bộ cô ấy đang thử là bảy bộ.” Nhân viên bán hàng mỉm cười và nói: “Cô ấy mặc rất đẹp.”

“Ồ? Thật sao? Tôi sẽ mua tất cả quần áo mà người phụ nữ này đã thử.” Lộc Mẫn Lâm cố tình nâng cao giọng.

Tề Vãn bước thẳng vào phòng thay đồ mà không thèm nhìn lại, giận dữ nhặt chiếc váy nhỏ lên rồi thay quần áo càng nhanh càng tốt. Cô chỉ muốn rời khỏi cửa hàng ngay bây giờ. Cô không muốn thấy mặt người phụ nữ kinh tởm này.

“Ồ, tại sao cô lại thay nó ra? Mặc không đẹp à? Hay là không đủ khả năng trả?” Lộc Mẫn Lâm hẩy mông đi đến chỗ Tề Vãn.

“Nếu cô Lộc đã muốn mua thì làm sao tôi dám tranh với cô? Ngoài ra, tôi không thích mặc quần áo giống người khác.” Tề Vãn nắm chặt tay kìm nén cơn giận của mình.

“Ồ, thật vậy sao? Tôi lại cứ nghĩ rằng những kẻ như hồ ly tinh thì luôn rất thích cướp đồ của người khác cơ đấy.”

Người phụ nữ này thật sự rất quá đáng. Tề Vãn đã cố gắng hết sức để bình tĩnh lại. Thật vô ích khi giải thích một điều gì đó với một người như vậy.

“Cô Lộc, xin hãy tôn trọng người khác.” Tề Vẫn vẫn cố gắng kiên nhẫn.

“Hừm! Tôi vẫn cần phải tôn trọng một con hồ ly tinh như cô? Cô nghĩ rằng với cái nhan sắc này của cô mà cô có thể bay lên cành cao trở thành phượng hoàng hay sao? Để tôi nói cho cô biết, Tử Lục chỉ là một phút chơi bời. Vì thế đừng có mà ảo tưởng nữa.”

Thật nhàm chán. Trong câu nói cuối cùng đã hiện ra mục đích chính của cô ta, đó là vì Lý Tử Lục.

“Xin lỗi, cô Lộc. Anh Lý chỉ là sếp của tôi. Tôi chỉ là thư ký của anh ấy. Còn đầu cô muốn nghĩ cái gì thì tuỳ cô? Xin lỗi.” Tề Vãn nói xong, quay người muốn rời đi. Nhưng thật bất ngờ, Lộc Mẫn Lâm lại kéo cánh tay cô lại. Những bộ móng sắc nhọn lập tức tạo ra hai vết máu mờ trên cánh tay của Tề Vãn.

“Đồ phụ nữ lăng loàn khốn kiếp.” Ngay sau khi Lộc Mẫn Lâm lên tiếng chửi Tề Vãn, tay cô ta đã giơ lên và muốn giáng một cái tát vào khuôn mặt thanh tú của cô. Nhưng khi tay cô ta chưa kịp chạm vào mặt Tề Vãn thì đã bị một bàn tay mạnh mẽ giữ lại và ném sang một bên. Lộc Mẫn Lâm bị mất đà nên lùi lại vài bước, gần như muốn ngã xuống.

“Cô Lộc, bạn gái của tôi có làm điều gì xúc phạm cô không?”

Tề Vãn đã bị choáng váng ngay khi vừa bị kéo. Mọi thứ diễn ra quá nhanh. Lúc này, cô chỉ cảm thấy toàn thân mình được ôm trong vòng tay rất ấm áp và mạnh mẽ. Một giọng nói bình tĩnh và trầm thấp nhưng cũng chứa đựng sự tức giận không thể tha thứ vang lên rồi quanh quẩn bên tai cô.

“Lý Vỹ Quân?” Lộc Mẫn Lâm sợ hãi đến mức sắc mặt tái nhợt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận