Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đi thôi. Tôi sẽ đưa em về nhà.” Trước khi nói xong, Tề Vãn đã bị Lý Tử Lục ép buộc ôm vào lòng và đi về phía cửa phòng tiệc. Những người còn lại bao gồm cả Thục Thần, người đang quan sát họ, trầm ngâm nâng ly sau đó uống hết.

Đó thực sự là anh ta, Quan Thiệu Minh.

Tề Vãn nằm xuống.

Sau một giấc mộng dài, cô mở mắt ra và sững sờ.

Có lẽ số phận đã định sẵn để cô gặp lại anh ta? Lần tra tấn cuối cùng chưa đủ cho cô sao?

Hôm nay cô không đi làm. Cô trực tiếp gọi cho Lý Tử Lục, nói rằng cô có chuyện muốn xin nghỉ một ngày ở nhà. Tất nhiên, Lý Tử Lục không từ chối.

Cô cũng tự hỏi liệu một ngày có đủ cho cô không? Đủ cho những ký ức đang trỗi dậy trong cô dần lắng lại. Không ai biết rằng cha cô đã mất cách đây ba năm. Mẹ cô đã bỏ trốn cùng đàn ông khi cô mười tám tuổi. Lúc ấy cô ra sao? Lúc ấy cô thế nào? Không ai biết cũng chẳng ai quan tâm.

Những ký ức giày vò cô cả đêm, lúc tỉnh dậy cả người cô mệt mỏi và uể oải. Cô sờ tay lên trán, nhiệt độ nóng bừng bừng khiến cô thở dài, cô bị sốt rồi. Cô đang nằm trên giường, đắp chăn bông đầu choáng váng, hoa mắt chóng mặt. Tất nhiên, cô không có ý nói dối Lý Tử Lục. Nếu anh biết rằng cô bị ốm, chắc chắn anh sẽ làm những điều khiến cô khó chịu hơn. Cô nói dối chỉ vì lợi ích của chính mình mà thỉnh thoảng lợi dụng tình cảm của người khác không phải là điều xấu.

Tề Vãn lấy nhiệt kế ra. Những “hình vẽ bắt mắt” được hiển thị trên nhiệt kế điện tử. Cô chớp mắt bất lực, ném nhiệt kế sang một bên, kéo chăn bông lên và quyết định trùm đầu đi ngủ.

Tề Vãn chỉ cảm thấy lúc này toàn thân rất nóng, yếu ớt, đầu óc có chút quay cuồng, cổ họng khô khốc, khát nước và đau rát.

Nếu không có âm thanh đột ngột của điện thoại di động, có thể cô đã ngất xỉu.

Kéo chăn xuống, một tay cô thò ra khỏi chăn lần tìm điện thoại theo hướng chuông reo.

“Alo…” Cô khàn giọng hỏi.

“Vãn Vãn, tại sao cô chưa xuống?” Đầu dây bên kia là giọng nói gấp gáp của Lưu Ninh.

“Ồ, hôm nay tôi đã xin nghỉ phép.” Cô bị ốm nên giọng nói của cô yếu ớt như một con muỗi.

“Tút… tút…” Bỗng nhiên đầu dây bên kia báo bận.

Tề Vãn nhìn màn hình điện thoại, nhắm mắt lại rồi chẹp miệng nhẹ cười. Ném điện thoại sang một bên, kéo chăn bông lên và tiếp tục ngủ.

“Ding Dong… Ding Dong… Ding Dong…” Một lúc sau, chuông cửa reo.

Chiếc chăn thêm lần nữa bị kéo ra, Tề Vãn khó chịu thở dài, loạng choạng bước ra khỏi giường. Vừa rời khỏi chăn, cô liền bị rùng mình, run rẩy bước từng bước ra phòng khách, chậm chạp ra cửa.

“Ai… à…” Cô thì thầm hỏi khi bật chốt cửa.

“Cô bị sao vậy?” Lưu Ninh thấy cửa mở ra lập tức lo lắng hỏi.

“Ồ… là anh…” Tề Vãn nhìn Lưu Ninh rồi cười yếu ớt.

“Vãn Vãn, cô bị sao vậy? Mặt cô đỏ quá? Cô bị sốt sao?” Lưu Ninh hỏi, bàn tay to đưa ra áp vào trán Tề Vãn.

Tề Vãn nửa nheo mắt nhìn Lưu Ninh trước mặt. Đột nhiên, mắt cô tối sầm lại. Cô chỉ cảm thấy toàn bộ cơ thể mình được nhấc lên không trung, sau đó hoàn toàn không còn ý thức.

Khi tỉnh dậy, cô ngửi thấy mùi chất khử trùng xộc vào trong mũi. Tề Vãn cau mày cố gắng nhấc mí mắt nặng nề của mình.

“Cô đã tỉnh rồi? Có khát không? Uống chút nước nhé?” Giọng Lưu Ninh rất trầm, lúc này anh ấy đang ngồi cạnh giường bệnh.

“Đây… làm sao tôi lại ở đây?” Tề Vãn dần hồi phục ý thức. Cô nhìn cái chai nước treo trên đầu giường rồi nghi ngờ hỏi Lưu Ninh.

“Đồ ngốc, cô đã sốt đến 39 độ năm, vậy mà cô vẫn cứ định ở nhà.” Lưu Ninh có chút tức giận. Anh cầm chiếc cốc đầy nước ấm đưa cho Tề Vãn.

“Vừa rồi tôi… ngất xỉu à?” Tề Vãn nâng cơ thể lên, nhận lấy cốc của Lưu Ninh rồi uống một ngụm.

“Chứ gì nữa? Đã hai giờ rồi đấy. Đồ ngốc, cô khiến tôi sợ ch ết khiếp.” Lưu Ninh nói, trông anh ấy có vẻ không vui, lo lắng nhiều hơn là tức giận.

Bình luận (0)

Để lại bình luận