Chương 104

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 104

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không biết mình ngủ bao lâu, liền nghe thấy tiếng ai đó lặp đi lặp lại “luận văn”.
Bị ảnh hưởng bởi điều này, tɾong giấc mơ của anh đầy những cảnh phức tạp về việc tự mình kiểm tra tài liệu, đo đạc dữ liệu và viết luận văn.
Cuối cùng, người nọ bên cạnh “a” lên một tiếng, kinh hãi mà kêu lên “Mấy giờ rồi?”
Thẩm Uyên mặc dù buồn ngủ vẫn bị cô làm cho giật mình, mơ mơ màng màng mở mắt ra, cầm đïện thoại lên xem “Mới hơn ba giờ, gà còn chưa dậy… Ngủ thêm một lát đi.”
“Không được ” Bạch Niệm Tô sau khi nói xong muốn đứng dậy xuống giường, nhưng vừa nâng cánh tay lên, liền cảm thấy cả người đau nhức.
Chuyện nhỏ xảy ra trước khi đi ngủ, ngay khi vừa lướt qua tɾong đầu, lập tức cảm giác được phía thân dưới truyền đến cảm giác trơn tuột nhớp nháp.
Hơn nữa, còn cảm giác như có thứ gì đó vẫn cắm bên tɾong miệng huyệt nhỏ, cô khẽ cử động một chút, thứ đó cũng lập tức lớn thêm một chút.
Cô mơ hồ có thể đoán được đó là gì, đỏ mặt lập tức giơ tay lên đánh vào ngực anh “Anh đúng là cái gì cũng không biết tiết chế, cầm thú, đồ lưu manh ”
Thẩm Uyên nắm lấy nắm lấy bàn tay trắng nõn của cô, đặt lên ngực mình, thực sự rấtbuồn ngủ “Ừm, anh là cầm thú, anh là đồ lưu manh, không biết khống chế… Ngủ đi.”
“Em muốn đi viết luận văn ” Bạch Niệm Tô thoát khỏi vòng tay ôm của anh, ngồi dậy, bật đèn, vén chăn bông lên, nhìn thấy dấu vết trên người mình, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ bừng.
Nhìn thấy dòng nước trắng đục từ giữa hai ͼhân mình trào ra ngoài, lập tức lấy chăn che mặt lại vì xấu hổ, nhỏ giọng nói “Vừa rồi thật sự mệt muốn chết…”
Thẩm Uyên bận rộn cả ngày, vô cùng mệt mỏi, trở mình, dùng chăn bông che đi ánh sáng chói mắt.
Cô tức giận than thở “Sao anh không lau sach giúp em?”
Thẩm Uyên mở mắt ra, hít sâu một hơi, không kìm được, lại lật người đè cô xuống dưới, nhe0 mắt lại, giọng nói khàn khàn trầm thấp lộ ra hơi thở nguy hiểm “Nếu em không ngủ được, chúng ta tiếp tục làm, làm cho tới khi nào em ngoan ngoãn chịu đi ngủ mới thôi.”
Anh vừa nói như vậy, liền kéo tay cô sờ lên quần lót của mình.
“Không phải…” Bạch Niệm Tô bị anh nhìn chằm chằm như vậy, lông tơ đều dựng đứng lên.
“Hử?” Anh hừ khẽ, sau khi để cô nắm lấy dương vật dính đầy dịch thể của hai người vuốt ve vài cái, côn thịt vốn dĩ đã xìu xuống, đột nhiên sung huyết, cứng như đá.
“Em muốn viết luận văn Không thể tiếp tục làm nữa ” Cô cố nén cơn đau rút tay anh ra, vội vàng bò ra khỏi giường “Hai ngày nữa em phải nộp luận văn rồi, hiện giờ một chữ em còn chưa có viết ”
“Cái gì?” Thẩm Uyên khinh thường nhìn cô đứng lên, lấy khăn giấy lau hạ thể, sau đó mặc áo ngủ vào, lảo đảo đi vào phòng làm việc.
Cô chợt khựng lại, nhìn lại anh thì thấy anh đang ngồi trên giường, côn thịt dựng lên, quả thực là rấthấp dẫn.
Cô mỉm cười vài bước đi tới, cúi người, để mặt tới sát lại gần côn thịt thô to “Ông xã, anh có thể giúp em viết luận văn được không?”
Cả người Thẩm Uyên đang bị du͙c vọng thiêu đốt, không chịu được mà nắm lấy gáy của cô, nhưng vẫn có kiềm chế ý nghĩ muốn cô khẩu giao cho mình, tức giận hỏi cô “Thù lao của anh thì sao?”
Bạch Niệm Tô cười nói “Chỉ cần anh có thể giúp em h0àn thành luận văn đúng hạn, ông xã muốn như thế nào đều được Làm cho người ta chết ở trên giường cũng được “

Bình luận (0)

Để lại bình luận