Chương 110

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 110

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ánh sáng tɾong mắt Thẩm Uyên khẽ lóe lên, tɾong lòng cũng có chút buồn phiền.
Anh đứng dậy, lịch sự ôm cô ta một cái “Triệu Khinh Ngưng, chúc cho cuộc đời sau này của em mọi chuyện thuận lợi, bình an vui vẻ.”
“Cũng chúc cho anh và cô ấy, hạnh phúc an khang, có thể bên nhau tới khi bạc đầụ”
“Bên nhau tới bạc đầu” thật khó biết bao.
Thẩm Uyên đã suy nghĩ về tương lai của anh và Bạch Niệm Tô.
Anh rời xa cô là điều không thể, anh không muốn buông tay, cũng sẽ không bao giờ buông tay.
Nhưng nếu cả hai ở bên nhau, họ sẽ phải vượt qua rấtnhiều khó khăn.
Anh không quan tâm người khác nghĩ gì về mình, những lời xúc phạm và thóa mạ đó thật sự làm cho người ta cảm thấy kinh tởm, nhưng chúng vẫn nằm tɾong phạm vi mà anh có thể chịu đựng được.
Chỉ là anh không ¢hắc Bạch Niệm Tô có thể chịu đựng được hay không.
Khó khăn lắm anh mới có thời gian có thể tới nhà họ Bạch một chuyến, muốn hỏi cô, muốn đưa cô đi cùng.
Vệ sĩ của nhà họ Bạch đều là anh lấy từ AO tới, cho dù Tô Y Vân cho người canh giữ nghiêm ngặt và cấm người ngoài vào, Bạch Niệm Tô cũng bị cấm ra ngoài, nhưng nếu anh muốn tới đưa cô đi, thật ra cũng không phải chuyện gì quá khó.
Bạch Niệm Tô gầy đi rấtnhiều, tɾong vòng tay của anh, cô nhẹ như tờ giấy, anh luôn cảm thấy chỉ cần mình dùng sức một chút sẽ bẻ gãy cô.
“Anh nói, cái gì?” Cô không tin được mà ngẩng đầu lên nhìn anh, thấy anh có chút chột dạ, cổ họng như thắt lại.
Thẩm Uyên cố gắng hết sức kiềm chế cơn sóng xôn xao tɾong lòng, khó khăn nói “Anh chỉ nói đùa với em thôi… Nhưng mà, cũng gần giống như vậy.”
Anh cố gắng điều chỉnh biểu hiện của mình, cố gắng tỏ ra bình thường nhất có thể.
“Không phải em luôn nói, muốn tới chỗ ở của anh thử nhìn xem như thế nào sao? Hiện giờ em có muốn đi hay không?”
Anh nói xong, tɾong lòng không nhịn được thầm thở dài một tiếng, đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
Bạch Niệm Tô do dự nhìn anh, tɾong lòng lớn khái cũng đã đoán ra được, chuyện kia vẫn chưa thể giải quyết xong.
Nếu là trước đây, cô nhất định sẽ rấtvui mừng, khư khư cố chấp phải đi the0 anh.
Nhưng bây giờ ông nội đã không còn nữa, ba cô vẫn nằm liệt trên giường, chuyện này bùng phát trên mạng, công ty nhất định sẽ bị ảnh hưởng…
Cô giống như một con Trim bị cùm, lồng đã mở, nhưng cô vẫn không thể rời đi dễ dàng như vậy.
“Còn ba mẹ em thì sao?” Cô hỏi.
Thẩm Uyên sửng sốt một giây, thở dài “Chỉ là tạm thời.”
Nội tâm Bạch Niệm Tô đang không ngừng giãy dụa, chăm chú nhìn anh, cố gắng đoán từ vẻ mặt phức tạp của anh khả năng có thể giải quyết ổn thỏa chuyện này.
Cuối cùng, cô khẽ cắn môi “Em đi cùng anh.”
Dù con đường phía trước có khó khăn, chông gai đến đâu, vì em yêu anh, cho nên em nguyện ý sánh bước cùng anh.
Bạch Niệm Tô không ngờ rằng mình sẽ rời khỏi nhà họ Bạch một cách dễ dàng như vậy.
Đều nói bốc đồng chính là ma quỷ, hiện tại tɾong đầu cô, đều là vui mừng với việc bị ma quỷ bắt cóc.
Không cần biết thế giới bên ngoài khinh thường bọn họ như thế nào, bất kể tương lai là tốt hay xấu, với tình yêu bền chặt này, cô không hề có chút do dự nào mà chạy về phía anh, đi the0 anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận