Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ô ô ô thật hạnh phúc, ở nhà cũng không thể ăn không tiết chế như vậy, sẽ bị Xước ca ca ngăn lại.
“Trù Nhi tỷ tỷ.” Viên Vận Toàn đột nhiên nghiêng người nhỏ giọng gọi nàng.
“Xảy ra chuyện gì sao?” Trong miệng Lương Trù đều là thức ăn, lời nói cũng có chút nói không rõ.
“Trước khi ngươi xuấtgiá có cảm thấy lo lắng không?” Điều khiến Lương Trù ngoài ý muốn chính là trên gương mặt luôn hoạt bát tươi cười của Viên Vận Toàn xuấthiện sự bất an.
“Có chứ.” Lương Trù gật gật đầu, khi đó nàng lo lắng đến mức không ngủ được, dạ dày cũng rấtđau, đó là một loại lo sợ đối với tương lai của bản thân.
“Vậy khi ngươi lo lắng thì ngươi làm gì vậy?” Lương vận thường ngày vô ưu vô lo vậy mà trước khi xuấtgia lại cũng cảm thấy lo lắng.
“Không thể làm gì hết, chỉ có thể thản nhiên đối mặt, còn phải ăn thật nhiều, khi xưa các ma ma tɾong cung đều nói ta béo.” Lương Trù cười một chút, nàng không có tự tin đào hôn hay cự hôn, nàng chỉ có thể dùng thức ăn để phát tiết, cũng may, trước khi thành hôn nàng ăn không ít nhưng sau lại được người nào đó quản lý chặt chẽ.
“Tỷ tỷ, ngươi cảm thấy hôn nhân là như thế nào?” Chuyện này nàng rấttò mò, Nhiếp Chính Vương cũng rấttò mò, cho nên ca ca ủy thác muốn nàng thử dò hỏi Lương Trù.
Trong đầu Lương Trù hiện lên bóng dáng Lương Xước, ngữ điệu của nàng có sự dịu dàng mà chính nàng cũng không phát hiện ra, “Chỉ cần gả đúng người thì hôn nhân sẽ rấthạnh phúc.”
“Trù Nhi tỷ tỷ cảm thấy hạnh phúc không?” Vận Toàn truy vấn.
“Hạnh phúc chứ ” Lương Trù không nghi ngờ gì mà trả lời, nàng chỉ cảm thấy Vận Toàn sắp sửa là nàng dâu mới nên lo lắng, “Vận Toàn, ngươi không cần phải lo lắng, ngươi không giống như ta, ngươi có nhà mẹ đẻ chống lưng, phu quân của ngươi cũng không dám bắt nạt ngươi, nếu không ca ca ngươi sẽ là người đầu tiên không tha cho hắn, hơn nữa, ai dám bắt nạt người Viên gia cũng không chiếm được đồ tốt ở phía phu quân ta.”
Lương Trù sợ hôn nhân chủ yếu cũng là do nàng không có tự tin, thân phận nàng đã chú định sẽ không có tiếng nói bên nhà chồng, cũng may nàng gả cho Lương Xước, hắn luôn dùng mọi cách để chiều chuộng nàng, nếu không nàng cũng không dám tưởng tượng cuộc sống của mình sẽ thế nào, nhưng Vận Toàn thì khác, Đại Tư Mã gia không có lá gan dám đắc tội với trọng thần của Lương Xước.
“Ta không muốn chuyện giữa phu thê cũng phải để ca ca tới giải quyết giúp ta.” Mặt Viên Vận Toàn ửng hồng, nàng cũng biết nhà mẹ đẻ của mình ℭường lớn nhưng sau khi thành hôn còn phải dựa vào nhà mẹ thì h0àn cảnh đó thảm bại biết bao nhiêu Nàng cũng hy vọng có thể cùng vị công tử nhẹ nhàng kia cầm sắt hòa minh.
“Trù Nhi tỷ tỷ có quen biết gì với lớn công tử không?” Vận toàn hỏi.
“Ha ha, các công tử thế gia ta đều không thể biết. . . . . .”
“Cũng đúng, Nhiếp Chính Vương quản thê nghiêm ngặt.” Nàng hướng Lương Trù chớp chớp mắt, “Có điều chúng tỷ muội chúng ta vẫn rấthâm mộ Trù Nhi tỷ tỷ nha, không cần phải lo lắng những chuyện tɾong hậu trạch.”
Có bao nhiêu cô nương gia khi xuấtgiá đã phải đối đầu với di nương, nha h0àn thông phòng tɾong nhà? Những thứ này Lương Trù đều không cần phải lo lắng.
Vừa nãy ở tɾong bữa tiệc cũng nghe mấy tẩu tử thảo luận phải sửa trị hồ ly tinh tɾong nhà như thế nào, các nàng nghe thấy đều có chút sợ hãi.
Sau khi yến hội diễn ra được hai canh giờ, cũng đã đến lúc nên kết thúc, Lương Trù có chút lưu luyến không rời, tɾong lòng nàng cũng không biết về sau còn có cơ hội tham gia các hoạt động như vậy nữa hay không.
“Chờ khi ta đứng vững ở nhà chồng sẽ lại mở tiệc một lần nữa, đến lúc đó Trù Nhi tỷ tỷ nhất định phải tới nha ” Viên Vận Toàn cười ngâm ngâm nói.
Lương Trù gật gật đầu, “Nếu có thể ta nhất định sẽ đến.” Thật sự khó mà đoán trước được phản ứng của vị quản thê nghiêm ngặt nào đó, nàng cũng không tranh luận thắng nổi hắn.
“Nhiếp Chính Vương yêu thươռg ngươi như thế, nếu hắn không cho ngươi ra cửa, ngươi làm nũng với hắn là được ” Viên Vận Toàn chế nhạo.
Mặt Lương Trù phiếm hồng, cắn môi dưới, thật là nhìn thấy mà thươռg.
Mới đến ngoài sảnh, Lương Xước đã chờ sẵn ở đó, vừa thấy Lương Trù hắn liền tiến đến gắt gao nắm lấy tay nàng, cùng ngón tay nàng đan xen, không quan tâm tới những người khác, Lương Trù đỏ hồng khuôn mặt nhỏ, đẩy đẩy hắn, “Người ta nhìn kìa ”
“Biết.” Lương Xước nhìn chằm chằm Lương Trù không bỏ, “Nếu bọn họ không ở đây, vi phu còn muốn hôn nàng, vi phu rấtmuốn nàng.” Thanh âm của hắn không lớn, vừa vặn rơi vào tai Lương Trù, mặt nàng lại càng đỏ hơn.
Ánh mắt bỡn cợt của Viên Vận Toàn làm Lương Trù muốn đào một cái lỗ chui xuống, các nàng đứng gần nhau, lời này Viên Vận Toàn đều nghe thấy.
Lương Trù lại cùng mọi người từ biệt lần nữa, Lương Xước để tâm tới thái độ lưu luyến của nàng, hắn siết chặt bàn tay đang đan xen tay nàng, muốn lấy lại sự chú ý của nàng, Lương trù chú ý tới áp lực gia tăng, nàng quay đầu lại nhìn Lương Xước một cái, chỉ liếc mắt một cái nàng đã biết Xước ca ca lại sắp đánh nghiêng bình giấm rồi.
Nàng buồn cười dùng một tay khác vỗ vỗ mu bàn tay hắn, dùng ánh mắt trấn an hắn.
Lương Xước cũng cùng nhóm thuộc hạ nói vài lời, lúc này hắn mới buông tay Lương Trù ra nghiêng tai lắng nghe một cái gã sai vặt, sau lại cùng đám nam nhân trò chuyện thêm chốc lát mới thỏa mãn đi về bên người Lương Trù.
“Về nhà thôi.” Tâm tình của hắn thoạt nhìn rấttốt.
“Vâng.” Lương Trù ngoan ngoãn đáp lời, nàng có chút tò mò nghiêng đầu nhìn hắn, sao tâm trạng lại tốt thế nhỉ?
Lương Trù không biết đây là bởi vì hắn mới vừa nghe cuộc trò chuyện của nàng cùng Viên Vận Toàn, điều này khiến hắn vừa lòng, cũng không biết nàng vừa lặng lẽ tránh khỏi một lần gió lốc, thắng được cơ hội ra cửa chơi vào lần saụ

Bình luận (0)

Để lại bình luận