Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Có lẽ còn muốn kí©ɧ ŧɧí©ɧ Lộ Nhân lần nữa, có lẽ do bị hận thù che mắt, anh nói với người đàn ông trước mặt “Có một việc trái lại phải cảm ơn anh, đó là cảm ơn anh vì anh mà tôi quen biết Lâm Thiên Hoan ”
Úc Hàn cười sung sướиɠ, nói tiếp “ Anh biết không? Vợ anh chơi rất sướиɠ, đáng lẽ tôi còn định chơi đã rồi sẽ trả lại cho anh, ai ngờ cô ấy quá ngon, tôi ăn một chút lại nghiện mất.”
“ Hơn nữa ” Úc Hàn nhìn về phía xa xa, tự nhiên nói “Thiên Thiên chẳng những chơi rất sướиɠ, mà tính tình cũng tốt, vừa ngốc nghếch vừa ngây thơ, cho chút ngon ngọt liền nói thích tôi, mặc cho tôi muốn làm gì thì làm, muốn như thế nào cũng được …”
“Lần này tôi chữa mắt cho cô ấy , cô ấy cảm kích vô cùng nhưng cô ấy đâu biết rằng, thực ra năm đó người gây tai nạn cho cô ấy chính là cha nuôi tôi, tôi chỉ thay cha tôi trả nợ thôi, cô ấy lại mang ơn tôi, anh nói xem có buồn cười không? ”
Lộ Nhân căn bản đã không còn lòng dạ mà nghe mấy chuyện này. Ánh mắt hắn trống rỗng nhìn bãi cỏ, chẳng có chút phản ứng.
Úc Hàn cũng cảm thấy không thú vị, bèn khoát khoát tay sai người lôi hắn đi. Úc Hàn nghĩ, thực sự anh không nên bỏ công sức lên người Lộ Nhân, hắn đã bị trừng phạt, hiện tại việc quan trọng nhất chính là phải trở về phòng bệnh gặp vợ anh.Ở đó Lâm Thiên Hoan vẫn đang chờ anh.
Úc Hàn đi về phía khu nội trú, còn chưa đi được mấy bước, đã thấy một bóng dáng gầy gò đang bước tới chỗ mình. Lúc này Lâm Thiên Hoan trông càng mỏng manh yếu đuối hơn, cô lảo đảo muốn ngã, môi tái nhợt đến dọa người, nước mắt tuôn trào liên tục, dáng vẻ yếu đuổi đáng thương dường như một cơn gió thổi qua cũng có thể quật cô ngã.
Lòng Úc Hàn chợt đau nhói, đồng tử cũng theo đó co rút nhanh. Anh vô thức chạy tới đón Lâm Thiên Hoan, bỗng lớn não có một khoảng trống ngắn ngủi, mấy giây sau, anh mới phản ứng kịp, có thể Lâm Thiên Hoan đã nghe được. Nghe được những lời vô liêm sỉ của anh. Cũng biết được một số chân tướng sự thật rồi.
“ Thiên Thiên, anh … ” Úc Hàn muốn giải thích, lại phát hiện mình căn bản không biết nên mở miệng thể nào.
“Em, em có thể nhìn thấy rồi? Đừng khóc được không? Mắt em mới làm phẫu thuật xong, khóc như vậy không tốt.”
Lâm Thiên Hoan lại đẩy anh ra. Cô ngẩng đầu, nhìn anh bằng hai mắt ngấn lệ mông lung, chất vấn anh “Tại sao gạt em? Tại sao anh gạt em? ”

Bình luận (0)

Để lại bình luận