Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh không bẩn, anh chỉ nện mình tiểu huyệt của em” Úc Hàn đi qua đó ôm cô, cọ cọ hõm vai còn mang theo hơi nước “Thiên Thiên, em không muốn sao? Cũng một tháng rồi em không được nện đúng không? Bên dưới không ngứa ngáy hả? Để ông xã nện tiểu huyệt của em, làm em phun nước chịu không?”
Lâm Thiên Hoan đẩy đầu anh ra, ném một chữ lCút.”
Cuối cùng Úc Hàn vẫn không thể nổi thú tính, vì Lâm Thiên Hoan nổi giận. Tuy người đẹp tức giận cũng vô cùng động lòng người, nhưng Úc Hàn hiểu rõ, nếu thực sự chọc Lâm Thiên Hoan nóng nảy, có lẽ anh sẽ bị đuổi ra khỏi nhà ngay lập tức, có mặt dày theo đuổi chăng nữa cũng vô dụng. Vì vậy anh bèn an phận, tắm rửa xong sau đó rất tự giác nằm trên sofa, chẳng dám nhắc tới việc ngủ chung.
Chỗ Lâm Thiên Hoan thuê là một căn hộ độc thân, phòng ngủ và phòng khách thông nhau. Sau khi Úc Hàn ngủ, tiếng hít thở bình ổn truyền thẳng đến tai Lâm Thiên Hoan, cô trố mắt một hồi, trở người ôm lấy góc chăn. Hiện tại tình cảm cô dành cho Úc Hàn rất phức tạp, nghĩ đến quá khứ từng bị lừa dối, cô vẫn khổ sở muốn khóc, nhưng khi anh tới dịu dàng nhỏ nhẹ lấy lòng, tim Lâm Thiên Hoan vẫn dao động mạnh mẽ.
Trước đó Úc Hàn không tìm cô, cô vẫn một mình sinh hoạt bình thường, thỉnh thoảng cũng sẽ nhớ tới Úc Hàn. Nhớ tới những ngày tháng thắm thiết ngọt ngào, nhớ những ngày đêm hai người triền miên khó quên khắc cốt ghi tâm, sau đó lại càng khổ sở hơn.
Tình cảm của anh là giả sao? Hay là trong sự giả dối ấy, người đàn ông đó cũng có lúc thật lòng với cô? Lâm Thiên Hoan không muốn nhớ lại nữa, vì càng nhớ lại, cô càng không quên được chân tướng của hôm ấy.
Hơn nữa Duyệt Duyệt nhảy lầu tự sát kia, cô ấy là ai? Úc Hàn vì cô ấy không tiếc bỏ công sức nhiều thế để trả thù Lộ Nhân, cô ấy hẳn là người rất quan trọng với Úc Hàn nhỉ? Người yêu cũ? Tình đầu nhớ mãi không quên? Vậy cô là gì? Vật thay thế tiếp theo? Lâm Thiên Hoan không muốn làm vật thay thế.
Ngày hôm sau Úc Hàn thức dậy rất sớm, còn mua bữa sáng cho Lâm Thiên Hoan, chờ cô thức dậy lại ân cần lại với mình, song thái độ của Lâm Thiên Hoan vẫn kiên quyết, mặc kệ Úc Hàn nói sao cũng muốn đuổi anh đi.
“Anh làm chưa đủ tốt ư?” Úc Hàn kiên nhẫn hỏi. Lâm Thiên Hoan nhìn sang chỗ khác, lạnh lùng nói “Tôi không muốn nhìn thấy bản mặt của anh, chỉ thế thôi.”
Úc Hàn nhìn nét mặt cô, đúng là không muốn dây dưa nữa, anh đáp “Được, chờ chút anh sẽ đi, nhưng Thiên Thiên à, có thể cho anh xem em ăn xong bữa sáng mới đi được không?”
Lâm Thiên Hoan không trả lời, hàng mi dài cong cong lại rũ xuống, ngay sau đó nước mắt bắt đầu chảy ra từ đôi mắt xinh đẹp.
“Đừng khóc, Thiên Thiên” Úc Hàn rất sợ cô khóc, nước mắt cô vừa rơi, Úc Hàn lập tức luống cuống, anh hỏi “Đừng khóc được không? Em muốn anh làm như thế nào, anh đều đồng ý.”
Lâm Thiên Hoan nghẹn ngào “Tôi muốn anh đi ngay bây giờ.”
“Được, được, anh đi ngay đây.” Úc Hàn lau nước mắt cho Lâm Thiên Hoan, lại phát hiện nước mắt ấy bất kể lau thế nào cũng không ngừng rơi, tuy rất muốn ôm cô vào lòng, song nghĩ tới mâu thuẫn giữa hai người, anh vẫn đứng dậy rời đi.
Lâm Thiên Hoan cũng không biết mình đang khóc cái gì, mãi đến khi Úc Hàn rời đi khá lâu, cô mới điều chỉnh lại tâm trạng, tiếp tục vẽ. Thời điểm trả đơn hàng đã là buổi trưa, người mua rất hài lòng, sau khi xem sản phẩm dứt khoát gửi khoản thanh toán cuối cùng. Lâm Thiên Hoan nhận tiền xong, vận động một chút, chuẩn bị ra ngoài ăn gì đó.

Bình luận (0)

Để lại bình luận