Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bác sĩ cũng lấy làm lạ, nhưng vẫn nghiêm túc thật thà nói “Còn không thì anh theo tôi đi bệnh viện, tôi sẽ làm kiểm tra toàn diện cho anh?”
Đi bệnh viện thì còn có thể nằm ăn vạ bên cạnh Lâm Thiên Hoan được nữa không?
Úc Hàn không chút nghĩ ngợi từ chối ngay “Thôi, có lẽ tôi chỉ mệt mỏi, cần nghỉ ngơi thêm, anh đi đi.” Anh chỉ muốn bác sĩ chẩn đoán cho tình hình của mình trở nên nghiêm trọng hơn, để Lâm Thiên Hoan đau lòng nhiều một chút, ai ngờ bác sĩ này không đi theo quỹ đạo sắp xếp của anh.
Lâm Thiên Hoan đi tiễn bác sĩ, lại tới bên giường, lặng im nhìn Úc Hàn. Úc Hàn cũng nhìn cô, cố gắng hắng giọng một cái, nói “Thật ra anh…”
“Ngủ một giấc đi” Lâm Thiên Hoan kéo chăn giúp anh, nhẹ nhàng đáp “Có lời gì thì đợi tỉnh ngủ rồi hẵng nói.” Đây là lần đầu tiên cô dịu dàng với anh từ sau khi gặp lại.
Úc Hàn thầm kích động, trong phút chốc chỉ cảm thấy nếu luôn có thể chiếm được sự dịu dàng này mãi, thì bảo anh làm gì cũng xứng đáng. Xem ra khổ nhục kế thực sự có hiệu quả. Úc Hàn một đêm không ngủ, cũng mệt mỏi thật, Lâm Thiên Hoan còn bầu bạn ở bên cạnh, anh vô cùng thả lỏng, không bao lâu sau đã thϊếp đi. Có điều anh không ngờ rằng đợi khi anh tỉnh lại, câu nói đầu tiên mà mình nghe được chính là “Tỉnh chưa? Nếu anh ổn rồi thì về đi.”
Vì vậy Úc Hàn mới ngồi dậy không hề nghĩ ngợi lại lần nữa nằm xuống, tiếp tục rêи ɾỉ “Khó chịu quá…”
Hành động của Úc Hàn thật vụng về, nên Lâm Thiên Hoan hoàn toàn thờ ơ. Cô uống sữa tươi mới hâm xong, cũng không xoay đầu, thản nhiên nói “Anh Úc, tôi không có nhiệm vụ phải chứa chấp anh, tuy căn nhà này bị anh mua lại rồi, nhưng hợp đồng trước đó vẫn còn, tôi cũng nộp tiền thuê nhà đúng hạn, không thiếu một đồng nào.”
“Anh cần tiền thuê của em hả?” Nhìn vẻ lãnh đạm của Lâm Thiên Hoan, Úc Hàn lại nhớ tới sự lo lắng và dịu dàng mà đêm qua cô để lộ, vì thế lòng càng ngứa ngáy hơn. Anh đạp dép xuống giường, ngồi trên ghế salon ôm Lâm Thiên Hoan, không nói lời nào hôn lên chỗ sữa đọng ngay mép môi cô.
“Um…”
“Em nên biết rằng” Úc Hàn càn rỡ nghiền ép làn môi đỏ mọng mềm mại, nhắm mắt lại thổ lộ tâm tình “Anh chỉ muốn em, Thiên Thiên, anh không cần tiền thuê của em, anh chỉ muốn em.”
Lâm Thiên Hoan tức giận đẩy anh ra, cho anh một bạt tai.
“Hết giận chưa?” Úc Hàn cũng không giận, thay vào đó nắm tay Lâm Thiên Hoan đánh lên mặt mình, anh nói “Nếu em chưa hết giận, thì cứ đánh anh thêm hai cái, anh sẽ không phản kháng, mặc cho em đánh.”
Bị hành vi vô lại của anh làm cho câm nín, Lâm Thiên Hoan bối rối một lúc mới rút tay về, lạnh lùng đáp “Xem ra anh gần khỏe hẳn rồi, vậy mau chóng đi đi.”
Lâm Thiên Hoan nói xong cũng không xoay đầu, nhưng cô không giãy giụa nữa, vẫn bình thản ngồi trên đùi Úc Hàn.
Cô ngoan ngoãn thế này không khỏi khiến Úc Hàn nhớ lại khoảng thời gian vô cùng thân thiết ngọt ngào, anh không có cách nào tự kiềm chế, trực tiếp đẩy ngã Lâm Thiên Hoan trên ghế salon.
“Thiên Thiên.. một tháng nay anh nhớ em nhiều lắm em có biết không…”
Áo ngủ của Lâm Thiên Hoan rộng thùng thình, Úc Hàn dễ dàng luồn tay vào từ bên dưới vạt áo, đầy áo ngực ra, nắm bầu vυ” căng tròn.
“Úc Hàn!” Lâm Thiên Hoan hoảng sợ phát ra âm thanh run rẩy, mấy ngày trước Úc Hàn rất an phận nên cô buông lỏng cảnh giác, không ngờ hiện giờ Úc Hàn lại làm xăng làm bậy.
“Ưm” Kɧoáı ©ảʍ lan tỏa từ nhũ hoa đến tận xương cụt, cảm giác kɧoáı ©ảʍ đã lâu không gặp khiến cho mắt Lâm Thiên Hoan ươn ướt. Cơ thể cô gần một tháng trời không gần gũi đàn ông, lúc này hậu quả của cấm dục làm cô cực kỳ mẫn cảm, thậm chí còn mẫn cảm hơn lúc hai người ở bên nhau.
“Đừng…” Lâm Thiên Hoan không muốn cứ mơ mơ hồ hồ như vậy làʍ t̠ìиɦ với Úc Hàn, song anh đã cởi dây thắt lưng, vén vạt áo cô lên cao mà ăn vυ” cô.
“Rất nhớ việc nện em” giọng người đàn ông khàn khàn lại vội vã “Nhớ chuyện cắm tiểu huyệt của em lắm, Thiên Thiên, anh sắp nhịn không nổi rồi… Để ông xã cắm vào được không? Tiểu huyệt non không muốn được cắm sao? Hửm? Ông xã dùng cây gậy lớn đâm bên trong em, cho em hết ngứa, chịu không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận