Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tiểu Bạch, khi nào em mới về nhà vậy?”

“Ding dong.”

Lại một tin nữa.

“Anh nhớ em rồi.”

Sau khi mở khoá chức năng AI xong thì APP có thể nhắn tin được cho người máy, bên phía người máy cũng có thể gửi tin nhắn cho người mua thông qua hệ thống trên điện thoại.

Thẩm Lạc Bạch không kịp phản ứng lại, nhìn chằm chằm dòng tin nhắn của Giang Yến cả buổi.

Sống hai mươi sáu năm rồi, anh đã sớm trải qua thời kì thanh xuân ngây ngô kia. Cảm giác tim đập loạn như chú nai tơ chạy loạn khắp nơi trong thời thanh xuân này, lúc thích Giang Dập An cũng không có cảm giác tim đập thình thịch thế này.

Anh chợt nhận ra, hình như anh đang yêu rồi.

“Thầy Tiểu Bạch, có cần mở điều hoà không?” Giang Dập An mỉm cười nhìn anh.

Thẩm Lạc Bạch: “Hả?”

“Mặt của cậu đỏ lắm, có phải là do nóng quá rồi không.”

Thẩm Lạc Bạch lắp ba lắp bắp nói: “K-không cần, hơi bức bối thôi, t-tôi ra ngoài cho thoáng khí một chút.”

Thầy Tiểu Bạch đỏ bừng mặt trốn vào nhà vệ sinh, Giang Yến lại gửi tin nhắn mới cho anh. Anh mới khoá màn hình, nhìn thấy tin nhắn kia của Giang Yến thì ngay cả cổ cũng bắt đầu ửng đỏ hết cả lên.

Giang Yến gửi cho anh một tấm hình hắn mặc một cái áo sơ mi đen, một tay vừa phanh nút ra vừa chụp ảnh.

Giang Yến nghiêng nửa mặt qua, môi mím nhẹ, mắt khép hơi nhìn vào ống kính. Ngón tay với từng đường khớp xương rõ ràng đang cởi hai cái nút áo trên cùng, để lộ ra xương quai xanh gợi cảm và hầu kết.

Tính ám chỉ của cả tấm hình này cực kì mạnh, tin nhắn đính kèm là: Tiểu Bạch, anh cứng rồi, mau về cho anh chịch đi.

Thẩm Lạc Bạch kích động tới ấn nhầm mấy nút, nhắn lại cho hắn một tin: Được, cho anh chịch.

Giang Yến: Anh sẽ chịch em tới mức không khép nổi chân.

Giang Yến: Tiểu Bạch em thích tư thế nào?

Thẩm Lạc Bạch đỏ mặt gõ chữ: Cái nào cũng được.

Giang Yến: Ừm.

Giang Yến: Em mau về đi, anh nhớ em lắm.

Anh vừa mới mở cửa ra đã thấy Giang Yến đứng trước mặt mình, trên người mặc cái áo sơ mi chính tay anh chọn.

Nút áo đã bị Giang Yến cài lại thẳng tắp rồi, ánh mắt của Thẩm Lạc Bạch bất giác nhìn xuống bên dưới, đũng quần của Giang Yến đang nhô lên một cục.

“Giang Yến?”

Đầu óc của Thẩm Lạc Bạch đã bị ngạc nhiên tới ngu người luôn rồi, không biết phải nói gì bây giờ nữa

Một giây sau, Giang Yến đã dùng hành động để nói cho anh biết nên làm gì.

Giang Yến bước lên trước một bước đè Thẩm Lạc Bạch lên cửa hôn, ngón tay với khớp xương rõ nét trực tiếp cởi quần của mình ra.

Dù có cách một lớp quần Thẩm Lạc Bạch vẫn có thể cảm nhận được dương vật nóng hôi hổi.

Hơi thở của Giang Yến nặng nề, hắn dường như đang rất gấp, bên dưới không ngừng đưa đẩy đỉnh vào người của Thẩm Lạc Bạch, ngón tay cũng luồn vào bên trong áo sơ mi trắng của Thẩm Lạc Bạch vuốt ve khắp nơi.

Thẩm Lạc Bạch bị hôn tới hai chân mềm oặt, suýt chút nữa là đã ngã xuống đất. Giang Yến xốc anh lên, một tay ôm anh, động tác hẩy eo bên dưới vẫn chưa dừng lại.

“Tiểu Bạch… Muốn làm.”

“Ô… Đừng gấp.”

Thẩm Lạc Bạch đẩy mặt của Giang Yến ra, hai mắt mê man nhìn hắn: “Vào phòng đi.”

Giang Yến không bận tâm được nhiều như vậy, bây giờ hắn chỉ muốn chịch Thẩm Lạc Bạch mà thôi.

Cái hệ thống ngủ say đáng chết kia khiến hắn phải nhịn suốt bao nhiêu lâu, mỗi lần cảm nhận được Thẩm Lạc Bạch đang ngồi trên người hắn khó khăn nhún nhảy hắn đều nhịn không được muốn đè người này ra hung hăng làm.

Hắn hận không thể tăng thẳng 100 điểm hảo cảm cho Thẩm Lạc Bạch luôn, kết quả là mẹ nó cái hệ thống kia còn đặt giới hạn cho độ hảo cảm của hắn nữa.

Quần của Thẩm Lạc Bạch bị kéo thẳng xuống, bên dưới bị Giang Yến lột sạch trơn, áo sơ mi cũng bị kéo đứt mất vài nút.

Giang Yến kéo khoá kéo ra, vội vàng giải phóng dục vọng của mình. Hắn đã lấy sẵn gel bôi trơn qua nhưng lại phát hiện cái thứ này chẳng cần dùng tới, bên dưới của Thẩm Lạc Bạch đã ướt nhẹp rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận