Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thẩm Lạc Bạch lập tức cảm nhận được nguy hiểm, anh không muốn làm tình bên ngoài, không có chút cảm giác riêng tư nào hết: “Kh-không muốn, sẽ bị nhìn thấy đó.” Anh giãy dụa muốn tránh thoát.

Giang Yến đâm thẳng dương vật vào trong chịch cho anh ngoan ngoãn lại: “Em xem, lỗ nhỏ lại muốn rồi này… Bé cưng ơi em tham ăn quá rồi.”

Thẩm Lạc Bạch không còn chút sức lực nào để phản kháng cứ như thế bị Giang Yến bế đến phòng khách, sau đó hắn đặt anh lên sofa bắt đầu tiến vào. Anh chỉ có thể nằm đó van xin, năn nỉ Giang Yến về lại phòng ngủ.

“Chồng ơi… không muốn ở đây… anh Yến, em xin anh đó… A—”

Giang Yến cũng không chịu dừng lại theo lời anh mà cố chấp đâm vào:

“Bé cưng, chúng ta phải làm tình thế này mãi thôi… Anh muốn chịch em tới mức không xuống giường nổi, có được không? Làm tình với anh mãi luôn có được không?”

“Được… Aaa được, về phòng ngủ trước đã, a, anh Yến về phòng ngủ đi.”

Giang Yến nhìn người dưới thân khóc tới thê thảm, bỗng dưng không hiểu sao lại cứ muốn bắt nạt người này, để cho anh khóc dữ hơn nữa.

Hắn nhớ lại trước kia Thẩm Lạc Bạch đã cưỡi lên người mình chơi tới quên trời quên đất, nhớ lại Thẩm Lạc Bạch trước đó đã dụ dỗ hắn bóp vú của anh ra sao.

Bàn tay to lớn sờ tới trước ngực Thẩm Lạc Bạch nhẹ nhàng xoa nắn, Thẩm Lạc Bạch bị cái bóp này kích thích, cảm giác tê dại lan ra khắp toàn thân: “Ha~”

Giang Yến thấy anh có phản ứng thì liên tục bóp vú anh, hai bầu vú ưỡn căng lên cho Giang Yến vuốt ve, lỗ dâm bị sử dụng quá độ bên dưới lại siết chặt vào kẹp tới Giang Yến sướng điên lên.

Hắn lại xoay người anh qua để anh đối mặt với mình, Thẩm Lạc Bạch cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của Giang Yến, ngượng ngùng nghiêng mặt qua một bên khác.

“Đừng nhìn em…”

“Ừm… Không nhìn em.” Giọng của Giang Yến ngập tràn cơn kìm nén dục vọng, hắn đè Thẩm Lạc Bạch lên sofa rồi ngậm lấy hai đầu vú đáng yêu của Thẩm Lạc Bạch.

“Hưm~” Thẩm Lạc Bạch ưỡn mạnh eo lên, vừa làm ngoài phòng khách vừa bị bú vú khiến cho cảm giác thẹn thùng của anh sắp nổ tung: “Giang Yến…”

Giang Yến vẫn còn đang bận bú mút: “Hửm?”

“Em muốn về phòng ngủ.” Thẩm Lạc Bạch lại che mặt của mình lại.

Giang Yến đâm một cái thật vội không hề báo trước khiến Thẩm Lạc Bạch thét ra tiếng: “Không muốn… Anh muốn chơi em ở đây cơ.”

Đầu vú lại bị ngậm lấy, dường như Giang Yến rất thích bú đầu vú của anh, khi bú vào thì dùng đầu lưỡi liếm láp, liếm tới cả người Thẩm Lạc Bạch nứng tới không chịu được.

Quá xấu hổ rồi… Thật sự quá xấu hổ rồi.

“Anh Yến…” Thẩm Lạc Bạch năn nỉ cùng với tiếng nấc nghẹn: “Em muốn về phòng ngủ… Hức a… AAAAA.”

Giang Yến vẫn cứ đơ ra đó nghe Thẩm Lạc Bạch khóc lóc, không chút thương tiếc cắm rút vào trong anh.

Thẩm Lạc Bạch lại càng khóc dữ hơn, hai tay quơ quào muốn ôm lấy thứ gì đó, làm tình bên ngoài này anh thật sự rất sợ bị người khác nhìn thấy, anh đang sợ lắm: “Huhu… Anh Yến ôm em đi… AAA… Anh Yến ơi xin anh đó, ôm em đi.”

Cuối cùng Giang Yến vẫn cảm thấy đau lòng, cúi người xuống ôm anh vào lòng: “Bé cưng không khóc nữa…. Không bị người khác nhìn thấy được đâu.” Hắn hôn hôn lên tóc của Thẩm Lạc Bạch, tốc độ đâm rút cũng dịu dàng hơn rất nhiều.

Giữa việc chịch Thẩm Lạc Bạch với đau lòng cho Thẩm Lạc Bạch thì hắn vẫn chọn vế đau lòng cho vợ.

Tuy là hắn rất muốn chơi Thẩm Lạc Bạch ngoài phòng khách nhưng cuối cùng vẫn bế anh về lại phòng ngủ, Thẩm Lạc Bạch còn tưởng hắn lại muốn bế mình đến chỗ nào đó nên sợ tới cả người run cầm cập:

“Anh Yến…”

Giang Yến hôn anh, dịu dàng dỗ dành: “Không khóc nữa, không khóc nữa… Về phòng ngủ rồi này, bé cưng ngoan nào, chồng về phòng ngủ rồi lại đút cho em nha.”

Thẩm Lạc Bạch về được với cái ổ nhỏ quen thuộc của mình, cảm giác sợ hãi cũng tan biến nhưng cảm giác thẹn thùng thì vẫn còn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận