Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh cũng hơi hơi dịu lại một chút rồi.

“Tiểu Bạch?”

Thẩm Lạc Bạch đang nhìn tờ giấy note ngây người, một lát sau mới phản ứng lại: “Sao đấy ạ?”

Ánh mắt của Giang Dập An hơi loé lên vẻ ngạc nhiên nói: “Có bạn gái rồi à?”

Thẩm Lạc Bạch: ????

Không phải chứ, sao tự dưng ai cũng nói thế vậy trời? Tuy là anh vừa mới mua một anh chồng cách đây không lâu, nhưng mà, sao mấy người này nhìn ra được vậy?

Không lẽ lúc yêu đương thật thì xung quanh sẽ nổi lên mấy bong bóng hồng phấn hả?

Giang Dập An thấy vẻ mặt khó hiểu của anh thì do dự một chút, sau đó mới chỉ chỉ lên sau gáy của mình nói sâu xa: “Bạn gái của cậu… đúng là mạnh mẽ thật đó.”

Thẩm Lạc Bạch cau mày, đưa tay sờ sờ sau gáy mình.

Oh shit, chơi quá trớn rồi.

Dấu vết mà Giang Yến đã đóng cho anh.

Thẩm Lạc Bạch nhớ lại khung cảnh cả lớp ầm ĩ khi nãy, cảm giác mặt mũi của mình không còn một chút gì nữa rồi, đời này anh chưa từng quê tới cỡ này bao giờ.

Làm ơn đi, ngón chân cũng biết mệt đó.

Thẩm Lạc Bạch đỏ ửng cả cổ, không dám nhìn Giang Dập An: “A… Cái này…”

Khoé miệng Giang Dập An cong cong: “Khi nào cưới nhớ mời tôi đấy nhé.”

“A? Vâng.” Cưới cái quần què, hai thằng đực rựa, một đứa còn không phải là người nữa chứ, Thẩm Lạc Bạch ngượng tới sắp cào sàn tới nơi rồi.

Sau đó Giang Dập An đưa cho Thẩm Lạc Bạch cái áo khoác có mũ trùm đang vắt trên ghế mình: “Chắc là che được đó.”

Anh ta nhìn Thẩm Lạc Bạch lúng túng tới đỏ bừng mặt, cảm thấy người đồng nghiệp này thú vị thật đấy.

Thẩm Lạc Bạch do dự nửa buổi mới nhận áo khoác qua rồi nói một tiếng cảm ơn.

“Đúng rồi, Tiểu Bạch cậu đã nhận được tin nhắn tập thể chưa? Lão Từ nói cuối tuần này các thầy cô trong tổ cùng đi liên hoan một bữa, sẵn tiện bàn luôn giáo án của học kì sau.”

Giang Dập An cũng biết tính cách của vị đồng nghiệp này, khá là yên tĩnh, có hơi hướng nội, không thường hay giao tiếp nhiều với các giáo viên khác trong tổ bộ môn:

“Mấy lần tụ tập trước cậu có việc nên đã từ chối rồi… lần này có thể tham gia không?”

Giang Dập An nhìn Thẩm Lạc Bạch lộ ra vẻ mặt đắn đo: “Cứ coi như là vì mấy đứa nhỏ sắp thi tốt nghiệp đi, lão Từ cũng muốn nghe thử ý kiến của cậu mà.”

Thẩm Lạc Bạch nhìn ly trà sữa trên bàn, mím môi nói:

“Đi chứ.”

Đúng thật là kì thi tốt nghiệp của tụi nhỏ quan trọng hơn.

Anh mắc chứng sợ xã hội nên rất bài xích với mấy hoạt động liên hoan thế này, có thể không đi thì đều từ chối hết.

Thẩm Lạc Bạch thở dài một hơi, lại bắt đầu cảm thấy hối hận vì mình đã chọn con đường làm giáo viên này.

“Ding dong.”

Âm thanh quen thuộc vang lên, Thẩm Lạc Bạch vội vàng xem tin nhắn.

Giang Yến: Tiểu Bạch.

Thẩm Lạc Bạch: Sao đấy?

Giang Yến: Vợ ơi.

Thẩm Lạc Bạch vừa nhìn thấy cái xưng hô này là tim đã đập bình bịch.

Giang Yến: Đang làm gì đó?

Cuộc trò chuyện rất thích hợp.

Thẩm Lạc Bạch gõ chữ như bay: Mới vừa tan lớp.

Giang Yến: Ồ.

Giang Yến: Lớp gì đó?

Thẩm Lạc Bạch: Ngữ văn

Qua hồi lâu mà Giang Yến vẫn chưa gửi tin nhắn lại cho anh.

Thẩm Lạc Bạch nhìn chằm chằm màn hình đợi Giang Yến trả lời anh, trong lòng hớn hở không thôi.

Giang Yến: Tiểu Bạch.

Thẩm Lạc Bạch cũng không ngại phiền trả lời hắn.

Thẩm Lạc Bạch: Dạ.

Giang Yến: Ở nhà chán quá, anh nhớ em rồi.

Giang Yến ngồi trên sofa thao tác màn hình hệ thống, hôm nay mới sáng sớm là trong lòng đã trống rỗng không còn ai rồi.

Vợ yêu vừa mềm vừa thơm tối quá không thấy bóng người đâu nữa, tuy là hắn biết Thẩm Lạc Bạch đi làm rồi nhưng mà trong lòng vẫn khó chịu, hậm hực cả ngày rồi.

Mỗi lần hắn nhắn tin đều canh chuẩn thời gian gửi cho Thẩm Lạc Bạch, toàn lựa lúc Thẩm Lạc Bạch có thời gian nghỉ ngơi dư dả thì gửi.

Hắn cũng không dám gửi cho Thẩm Lạc Bạch quá nhiều, sợ làm phiền tới công việc của Thẩm Lạc Bạch.

Bình luận (0)

Để lại bình luận