Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

một ngày vậy.
Một tháng rất ngắn sao?
Tận ba mươi ngày, một chút cũng không ngắn.
Đặc biệt nhìn bộ dáng gấp gáp muốn nhìn thấy Bách Thần của cô, tư vị trong lòng Minh Thiếu Diễm càng không nói nên lời, thậm chí hắn còn bắt đầu hối hận, lúc trước sao lại đáp ứng yêu cầu này của Đường Đường chứ.
Nhưng là hiện giờ kết cục đã định, Minh Thiếu Diễm cũng không còn cách nào khác.
Cho dù có không cao hứng thì tới bây giờ cũng chỉ còn dư lại quan tâm.
“New Zealand bên đó nhiệt độ chênh lệch ngày đêm rất lớn, cháu nhớ mang thêm quần áo dày vào.
Đừng cảm thấy mình còn trẻ liền làm xằng làm bậy”
, Minh Thiếu Diễm tắt TV nói,
“Dì Trình đã chuẩn bị thuốc cho cháu, mang theo hết đi, đừng ngại phiền toái.”
Cô cũng không ngại phiền toái.
Khi dì Trình đem thuốc đưa cho cô, Đường Đường lập tức đem bỏ vào hành lý.
Tốt xấu gì thực tế cô cũng đã là người trưởng thành, sau khi trải qua tuổi 25, Đường Đường càng bắt đầu chú ý đến thân thể.
Hiện tại tuy rằng cô trở về tuổi mười tám nhưng việc quan tâm với thân thể chưa bao giờ là sai.
Đường Đường ngoan ngoãn nghe lời, không có một chút không kiên nhẫn, rốt cuộc tâm tình Minh Thiếu Diễm cũng tốt hơn chút.
Một người đàn ông lãnh khốc ít nói bây giờ lại ra dáng của một người cha già, từng câu từng chữ đều dặn dò Đường Đường phải chú ý cái gì.
Bộ dạng này nếu để những người làm việc trong Thánh Ngu thấy nói không chừng đến tròng mắt cũng muốn rớt ra ngoài.
Đáng tiếc Minh Thiếu Diễm một chút cũng không phát hiện hình tượng của mình đã hoàn toàn sụp đổ mà vẫn tiếp tục dạy dỗ.
“Khách mời của chương trình này phần lớn đều là người trẻ tuổi, nhưng bọn họ đều là tiền bối của cháu.
Thái độ đối với tiền bối phải cung kính nhưng cũng đừng tỏ ra sợ hãi để người khác khi dễ mình.”
Đường Đường có chút cảm động, mỗi người đều khuyên cô phải ăn nói cho cẩn thận, ngàn vạn lần đừng tùy hứng như trước đây, chỉ có Minh Thiếu Diễm nói với cô đừng để người khác khi dễ mình.
Đường Đường cảm thấy Minh Thiếu Diễm người này tựa như một bảo vật được chôn sâu dưới đất, càng đào càng có ý tứ.
Đường Đường gật đầu như gà con mổ thóc nghe Minh Thiếu Diễm tiếp tục dặn dò, cuối cùng thậm chí còn bảo cô nhớ phải đem theo kem chống nắng, nói bên kia có tia tử ngoại rất mạnh.
“Có mang theo, cháu mang theo ba lọ”
, Đường Đường nói.
“Ừ”
, Minh Thiếu Diễm trầm mặc một lát, rốt cuộc không còn gì bỏ sót nữa,
“Không còn sớm, cháu đi lên nghỉ ngơi đi, ngày mai còn phải ngồi máy bay cả ngày.”

“Một lát liền đi lên”
, Đường Đường cảm thấy cô đã bị Minh Thiếu Diễm ảnh hưởng, lúc này cũng trở nên dong dài,
“Chú nhỏ, người mỗi ngày cũng nghỉ ngơi sớm một chút, đừng thức khuya làm việc nữa.
Hơn nữa, buổi tối cố gắng đừng uống cà phê…”
Nói đến đây lại đột nhiên nhớ đến, cô đi rồi vậy Minh Thiếu Diễm không còn người pha cà phê nữa, vì thế cô nghĩ nghĩ nói,
“Chú nhỏ, bảo Jason tìm một chuyên gia pha chế đến đi.”
Minh Thiếu Diễm thật có lệ ừ một tiếng, thầm nghĩ bản thân đã lớn đến như vậy còn bị cháu gái dạy dỗ.
Nhưng là một chút hắn cũng không chán ghét.
Sau khi nói xong cô cũng đi lên phòng, Đường Đường nhìn vali hành lý trước mắt đột nhiên cảm thấy cô và Minh Thiếu Diễm đúng là có bệnh.
Cũng chỉ là ra khỏi nhà một tháng nhưng cô và hắn lại làm như cô sẽ đi nhiều năm không trở lại vậy.
Lại kiểm tra hành lý một lần nữa, không có sót món nào, cuối cùng Đường Đường cũng an tâm đi ngủ.
Sáng hôm sau Đái Na đến nhà đón cô.
Minh Thiếu Diễm vừa lúc đến giờ đi làm nên cùng Đường Đường và Đái Na ra khỏi cửa, hắn lại như nhớ đến gì đó bảo Đường Đường chờ một chút.
Sau khi quay vào nhà trở ra, trên tay hắn cầm một tấm thẻ cho Đường Đường.
Đường Đường kịp thời mở miệng,
“Chú nhỏ, tổ tiết mục nói không được mang theo tiền của chính mình…”

“Tổ tiết mục không cho mang liền không mang?
Cháu giấu đi là được rồi.”
Đái Na:……
Là ai từng nói quy củ chính là quy củ, hắn nói ghét nhất chính là người không tuân thủ quy củ.
Hiện giờ chủ động đánh vỡ quy củ lại là ai!
“Ở bên đó muốn mua cái gì thì mua cái đó, đừng để bỏ lỡ lại cảm thấy hối hận.”
Đường Đường ấm áp trong lòng, cầm lấy tấm thẻ,
“Cảm ơn chú nhỏ.”

“Ừ”
, Minh Thiếu Diễm vừa lòng nhìn Đường Đường nhận lấy tấm thẻ, rốt cuộc cũng an tâm lên xe.
Đái Na nhìn chăm chú theo bóng dáng đã đi xa của Minh Thiếu Diễm, lúc này mới vỗ ngực cảm thán, đây không phải là Minh đổng mà cô biết.
Đái Na đi theo Đường Đường ra sân bay,
“Hôm nay Bách Thần còn có buổi tuyên truyền nên ngày mai mới xuất phát, em đi trước cậu ấy một ngày.”
Thật ra đây là do ban tổ chức cố ý an bài.
Họ để cho những khách mời trẻ tuổi nhất đến trước để hai người phụ trách tìm chỗ ở cho mọi người, sau đó lại hướng dẫn cho những khách mời khác an toàn đến chỗ ở.
A, Đái Na nhìn Đường Đường không có hứng thú gì, cô ấy còn cho là bởi vì Đường Đường không thể gặp Bách Thần trước nên có chút thất vọng.
Đau đầu dời đi đề tài, lại dặn dò Đường Đường một số việc thì rốt cuộc xe cũng đến sân bay.
Nhóm camera của chương trình đã sớm chờ ở sân bay, Đái Na vừa định kêu Đường Đường chú ý khống chế biểu cảm trên mặt liền thấy Đường Đường trong nháy mắt đã thay đổi sắc mặt.
Nhiều năm đối diện với máy quay đã hình thành thói quen, Đường Đường lập tức đem khuôn mặt hoàn mỹ nhất của mình ra trước máy ảnh, những chuyện nhỏ nhặt thế này sao còn cần người khác chỉ giáo cô.
Đái Na vẫn luôn bên cạnh Đường Đường, thẳng đến khi Đường Đường lên máy bay Đái Na mới bắt đầu khẩn trương.
Tốt quá, còn không có ai nhìn chằm chằm, aiiii, cũng không biết sau này sẽ phát sinh những chuyện gì.
Đái Na cảm thấy bản thân như một kẻ đánh bạc, mà Đường Đường chính là người phát bài.
Bài tốt hay bài xấu đều mặc cho số phận.
Đường Đường ngồi trong khoang hạng nhất giống như nữ minh tinh lần trước tham gia
“Lữ hành hoa lộ”
, nhưng khác ở chỗ Đường Đường không hề trang điểm.
Nhóm tiếp viên hàng không không khỏi nhìn Đường Đường nhiều thêm vài lần, sau đó cùng nhau ghé lại ríu rít nghị luận,
“Nhan sắc của Đường Đường thật sự quá đẹp, người thật so với trên TV còn xinh đẹp hơn.
Trông cô ấy hình như không hề trang điểm, đến mặt mộc cũng đẹp như vậy.”

“Hẳn là cũng phải đánh một chút phấn chứ”
, một tiếp viên khác nói,
“Đầu năm nay có minh tinh nào lại để mặt mộc đi ra ngoài đâu.”

“Đúng vậy, tôi nhớ trước đây khi còn tham gia chương trình kia Đường Đường chưa từng để mặt mộc trước ống kính…”
Nhóm tiếp viên hàng không vẫn hăng say thảo luận chuyện bát quái, còn Đường Đường mở điện thoại xem tập đầu tiên ở mùa một của chương trình
“Lữ hành hoa lộ”
.
Tuy cô đã diễn rất nhiều bộ phim nhưng lại chưa từng tham gia gameshow, vì thế hai ngày này cô đều chuyên chú xem các chương trình giải trí.
Từ thành phố S đến New Zealand dài đến mười hai tiếng.
Khi bay được một nửa hành trình, Đường Đường lấy ra một miếng mặt nạ trực tiếp đắp lên khuôn mặt sau đó tiếp tục xem điện thoại, cô tiếp viên đúng lúc đi lại thấy như vậy liền hoảng sợ.
Đường Đường thật sự để mặt mộc!
Nếu không thì làm sao lại trực tiếp đắp mặt nạ lên như vậy.
Nhóm tiếp viên lúc này đã thật sự bội phục, dù không phải rất thích Đường Đường thì cũng không thể nào chê giá trị nhan sắc của Đường Đường.
Các cô làm cái nghề này có thể gặp được không ít minh tinh, Đường Đường nhất định là người đẹp nhất, hơn nữa người ta chỉ để mặt mộc thôi.
Chuyến bay xuất phát lúc hai giờ trưa, đến khi tới Wellington đã là chín giờ sáng hôm sau.
Đường Đường đến phòng vệ sinh ở sân bay rửa mặt sau đó đi lấy hành lý, khi cô đang chuẩn bị tìm một chỗ ngồi xuống để xem xét những nơi cho thuê phòng ở liền nghe được tiếng ai đó hô to tên cô, tiếng nói kích động càng ngày càng gần.
Đường Đường hoảng sợ thầm nghĩ không lẽ cô lại có fans ở nước ngoài.
Vừa quay đầu đã thấy một nam sinh đẹp trai đang hướng về phía cô chạy tới, biểu cảm tựa như gặp lại người thân đã lâu rồi không thấy,
“Tôi rốt cuộc cũng chờ được cậu~~~”
Âm cuối bởi vì quá mức kích động mà phát ra run run.
Đường Đường từ trong ký ức nhớ lại người này, đây chính là một vị khách mời trong chương trình
“Lữ hành hoa lộ”
.
Đường Đường vẫn nhớ tên của cậu ấy, bởi vì họ của cậu ấy rất hiếm thấy, họ Mễ.
Tên cũng rất dễ nhớ bởi vì cậu ấy trùng tên với một nhân vật nữ chính một bộ phim truyền hình, đều tên là Mễ Việt.
Mễ Việt là một diễn viên, năm ngoái bởi vì một bộ phim chiếu mạng mà nổi tiếng, từ đó trở thành một tiểu thịt tươi mười chín tuổi nhanh chóng tiến vào tầm mắt mọi người.
Lớn lên đẹp trai, kỹ thuật diễn cũng không tệ lắm, hiện tại mặc dù nhân khí Mễ Việt còn thua Bách Thần nhưng cũng không tính là quá kém.
Ấn tượng đầu tiên của Đường Đường đối với Mệ Việt không tồi, bởi vì Mễ Việt cười rất đáng yêu, khi cười lên còn có cái lúm đồng tiền.
Từ lúc 8 giờ rưỡi Mễ Việt đã đến Wellington, vừa đến liền nhận được nhiệm vụ phải giúp mọi người tìm khách sạn.
Mễ Việt học tập không giỏi, trước đây cũng chỉ học ở trường hạng ba, sau này lại trời xui đất khiến thế nào mà nhận một bộ phim chiếu mạng, kết quả không nghĩ đến một lần đã nổi tiếng.
Sau đó cậu cũng nhận vai phụ trong một số phim khác, bây giờ sự nghiệp cũng phát triển không ngừng, hơn nữa còn may mắn được tham gia chương trình toàn tụ tập những lão nhân trong nghề thế này.
Trước khi tin tức Đường Đường gia nhập thì Mễ Việt chính là khách mời có tuổi nghề thấp nhất trong chương trình, sau này tin

Bình luận (0)

Để lại bình luận