Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

tức được tung ra khiến Mễ Việt thở dài nhẹ nhõm, sau đó lập tức cảm thấy mình và Đường Đường chính là đồng bọn nhỏ cùng trận doanh.
Học tập đều không tốt, tiếng Anh cũng không giỏi, vừa mới đến Wellington, quả thật cậu như đi ra ngoài không gian.
Nghe tổ tiết mục nói một tiếng sau Đường Đường sẽ đến, Mễ Việt lập tức quyết định trước tiên chờ Đường Đường đến trước rồi lại nói.
Muốn mất mặt thì cùng nhau mất mặt, hai người thợ đánh giày nói không chừng còn có thể thành một nửa Gia Cát Lượng*.
*Câu gốc là
“Ba người thợ đánh giày gộp lại thành một Gia Cát Lượng”
ý chỉ nhiều người đồng tâm hiệp lực tìm ra cách thì có thể tìm ra biện pháp tốt.
Ở đây bởi vì chỉ có hai người là Mễ Việt và Đường Đường nên Mễ Việt mới sửa câu gốc lại hai người thợ đánh giày bằng với một nửa Gia Cát Lượng.
Mễ Việt giống như rất quen thuộc, còn Đường Đường cũng không phải là người sợ người lạ, vậy nên hai người nói vài câu đã trở nên quen thuộc.
Mễ Việt thuận tay giúp Đường Đường cầm hành lý sau đó hai người ghé vào nhau bắt đầu nghiên cứu đi tìm khách sạn.
Tuy rằng không nghe hiểu tiếng Anh nhưng những việc đơn giản như tìm tòi, nhìn xem giá cả và hình ảnh thì Mễ Việt vẫn làm được.
Một giờ sau Mễ Việt đã tìm được vài chỗ cho thuê.
Đường Đường nhận lấy điện thoại của Mễ Việt, cô phát hiện trông Mễ Việt thoạt nhìn không đáng tin cậy chút nào nhưng thật ra vẫn rất không tồi.
Những nơi Mễ Việt chọn là những biệt thự nhỏ cho thuê tương đối độc lập, giá cả cũng không cao lắm, nhìn biệt thự qua ảnh chụp xem ra cũng không tệ.
Đường Đường đem mấy nơi ở xa bỏ bớt đi, sau đó lại thương lượng với Mễ Việt lược bớt thêm hai nơi giá cả tương đối cao nữa, cuối cùng cũng xác định được một căn.
“Trước đó tôi cũng thích nhất căn này”
, Mễ Việt vỗ vỗ tay,
“Hai ta thật là quá ăn ý, vậy…
bây giờ gọi điện thoại đặt chỗ sao?”

“Đặt đi”
, Đường Đường nói,
“Bây giờ đặt xong rồi chúng ta gọi xe đến đó nhìn xem một chút.”
Mễ Việt còn sợ Đường Đường bảo cậu đặt, vốn nghĩ muốn nói thế nào để không quá mất mặt thì Đường Đường đã giành trước gọi điện thoại.
Sau đó…
Một chuỗi tiếng Anh lưu loát, trong trẻo cậu hoàn toàn nghe không hiểu được Đường Đường nhẹ nhàng nói ra.
Mễ Việt nhìn Đường Đường đã vui vẻ dò hỏi, giao lưu, cuối cùng ngắt điện thoại.
Đường Đường nhìn cậu,
“Làm sao vậy?”
Không có gì…
Mễ Việt bụm mặt.
Những gì trên mạng nói đều là giả.
Thì ra, bọn họ căn bản không giống nhau!
Tác giả có lời muốn nói: Minh thiếu: Ngày đầu tiên cháu gái rời khỏi nhà có chút không quen, aiii Bà chị beta: Các cô nương hôm nay khai giảng vui hông????
* Tối nay tôi bận nên đăng sớm cho các nàng nhá.
Chúc mọi người có tinh thần thật tốt để chào đơn buổi học đầu tiên hen❤️❤️ Mễ Việt không nhịn được,
“Tiếng Anh cậu…
Tốt như vậy à…”

“Trước đây tôi thi tiếng Anh được điểm tuyệt đối, tin đó còn lên hot search mà, anh không xem sao?”
, Đường Đường cất điện thoại cười tủm tỉm hỏi anh.
Thấy chứ.
Nhưng là anh căn bản không hề tin.
Vốn dĩ cho rằng bọn họ là đồng bọn nhỏ cùng một cấp, nhưng kết quả người ta vừa mở miệng đã phát hiện thì ra không phải cùng một đẳng cấp.
Mễ Việt có chút u buồn,nhưng đảo mắt một cái lại cao hứng lên, vừa rồi anh còn phát sầu, hai người mù tiếng Anh như bọn họ không thể tìm phòng được thì làm sao bây giờ, nhưng hiện giờ thì một chút cũng không lo!
Mễ Việt vô cùng không ngần ngại đi theo phía sau Đường Đường, còn rất trượng nghĩa giúp Đường Đường xách hành lý, sau đó hai người cùng lên xe đi đến căn biệt thự nhỏ đã được đặt trước đó.
Nhìn đồng bọn nhỏ vừa mới quen được mở miệng ngậm miệng đều là tiếng ngoại ngữ lưu loát, có lẽ anh vì anh nghe không hiểu nên càng thấy Đường Đường nói tiếng Anh rất dễ nghe, càng nghĩ càng thấy đồng bọn nhỏ đúng là trâu bò ngoài dự đoán.
Hai người cùng nhau bàn luận xem ở Wellington có nơi nào có thích hợp để tham quan, sau khi xem xong Đường Đường lại hỏi tài xế ngồi phía trước.
Tài xế rất nhiệt tình, blah blah nói với Đường Đường một đống thứ, Mễ Việt nhìn Đường Đường vừa nghe vừa nhanh chóng viết lên giấy, nét chữ tiếng Anh vô cùng xinh đẹp.
Aiii, khi nào anh mới có thể giỏi tiếng Anh như vậy đây?
Giá cả khách sạn quá đắt, hơn nữa phòng ở cũng quá riêng lẻ cho nên Mễ Việt đều tìm những căn hộ cho thuê.
Sau khi Mễ Việt và Đường Đường hai người đến biệt thự, chủ nhân biệt thự nhiệt tình hoan nghênh bọn họ.
Hai người nhanh chóng đem phòng ở đánh giá một lần, một biệt thự nhỏ hai tầng, tổng cộng có bốn tầng, một phòng tắm và một phòng bếp, tất cả mọi thứ đều không có vấn đề.
Tổ tiết mục không sắp đặt các lớn tiền bối lớn hướng dẫn du lịch mà để cho hai người trẻ tuổi nhất, bởi vì họ trẻ tuổi không có kinh nghiệm nên đôi khi có thể gây ra sai lầm tạo cao trào chương trình.
Nhưng đây là lần đầu tiên Đường Đường tham gia chương trình tạp kỹ thế này, hơn nữa nguyên nhân cô tham gia là để mượn chương trình này tẩy trắng bản thân vậy nên mỗi hành động của cô đều phá lệ cẩn thận.
Còn Mễ Việt, nhìn anh như không đáng tin cậy nhưng trên thực tế là người rất tinh tế, lại bởi vì anh là người mới, lo lắng các tiền bối không hài lòng nên anh càng vô cùng vô cùng có trách nhiệm.
Sau khi cẩn thận xác nhận không có vấn đề gì nữa hai người mới mã bất đình đề đi sân bay đón nhóm khách mời đến sau.
Ngoại trừ Nhan Nghiên còn một buổi tuyên truyền ngày mai mới đến được thì tất cả những khách mời còn lại đều phân thành hai chuyến mà đến trong hôm nay, buổi chiều lúc bốn giờ một chuyến và buổi tối lúc mười giờ.
Hai người không định cùng nhau đi đón người bởi vì vừa phiền lại vừa chiếm chỗ nên Đường Đường và Mễ Việt thương lượng hai người sẽ chia ra đón chuyến bay.
Mễ Việt lấy thời gian biểu chuyến bay từ tổ đạo diễn, thấy Bách Thần đến chuyến lúc mười giờ, nhớ lại những tin đồn trên mạng kia anh thầm nghĩ nhất định Đường Đường sẽ chọn đón chuyến bay lúc mười giờ.
Nhưng những lời này cũng không thể nói trực tiếp với Đường Đường được nên Mễ Việt vẫn hỏi qua Đường Đường,
“Chúng ta chia ra đi đón người vậy cô chọn chuyến nào?”

“Bốn giờ đi”
, Đường Đường vừa nhìn thoáng qua lập tức quyết định,
“Được không?”
Thấy Đường Đường không chút do dự chọn chuyến bốn giờ, Mễ Việt ngược lại không phản ứng kịp, anh còn suýt nữa đã hỏi thẳng Đường Đường không lẽ cô không muốn đón Bách Thần, nhưng thấy xung quanh vây đầy camera anh vẫn trong nháy mắt kìm lại được,
“Đương nhiên có thể.”
Đường Đường gật đầu, cầm lấy điện thoại ra cửa.
Cô chọn chuyến bốn giờ trước nhất là bởi vì không có Bách Thần, mắt không thấy tâm không phiền, đường nhiên nguyên nhân chủ yếu chính là Đường Đường không muốn ra ngoài vào buổi tối.
Cô không thích kéo dài, trước kia khi cô còn học cấp ba, tất cả bài tập nghỉ đông cô đều dành ra vài ngày làm hết toàn bộ bài tập, sau đó mới bắt đầu thư giãn.
Đón người sớm thì nghỉ ngơi sớm.
Hơn nữa, trong chuyến bay này có một vị khách mời có quan hệ vô cùng tốt với cô.
Đương nhiên đó là thân phận trước đây của cô.
Năm Đường Đường hai mươi lăm tuổi đã nhận một bộ phim điện ảnh, nhờ bộ phim đó mà cô thành công giành lấy giải ảnh hậu Kim Mã lần thứ hai, trong phim cô đóng vai một cô gái đi lầm đường lạc lối.
Cốt truyện của bộ phim kia chủ yếu nói về sự cứu rỗi của hai mẹ con giành cho nhau, lúc ấy người đóng vai mẹ Đường Đường là một nữ diễn viên tên là Trương Nhã Trúc.
Tuổi của Trương Nhã Trúc đúng lúc lớn gấp đôi tuổi Đường Đường, Đường Đường năm đó được hai mươi lăm tuổi thì Trương Nhã Trúc đã năm mươi, hai người cùng nhau đóng phim gần nửa năm, tình cảm cũng rất sâu, cuối cùng sau khi quay xong bộ phim Trương Nhã Trúc liền nhận Đường Đường làm con nuôi.
“Lữ hành hoa lộ”
đúng lúc mời Trường Nhã Trúc, Đường Đường có lý nào lại không đi đón.
Diễn biến mà tổ tiết mục muốn chính là Đường Đường không biết phải làm sao, bởi vì không hiểu tiếng Anh cho nên có khả năng sẽ tương đối luống cuống tay chân, nhưng kết quả một đường quay chụp, gần như họ không bắt được lúc chật vật nào của Đường Đường.
Cô hoàn toàn không giống một người mới, một chút cũng không sợ hãi máy ảnh, một chút cũng không giống một người rất ngốc nghếch, toàn bộ quá trình hỏi đường, hỏi nơi tham quan đều vô cùng quen thuộc.
Mọi người dự đoán Đường Đường sẽ đi đón Bách Thần, kết quả Đường Đường chủ động đi đón người khác.
Trương Nhã Trúc và Trần Vũ vừa mới đẩy hành lý đi ra liền thấy Đường Đường đang đứng ở phía xa giơ cao tấm bảng.
Cô đứng trong một đám người da trắng như phát sáng lên, khuôn mặt vô cùng xinh đẹp khiến những người xung quanh đi ngang qua đều nhìn nhiều hơn một chút, vậy nên muốn không chú ý đến cô cũng khó.
Hai người đều biết tên cô gái này, biết cô dính vô số scandal, chỉ là họ trước giờ đều chưa chú ý xem cô trông như thế nào, bây giờ thấy cũng không thể không cảm thán, dù là giới giải trí cũng ít có ai xinh đẹp được như vậy.
Trương Nhã Trúc cũng đã gần năm mươi tuổi, dù trong lòng không phải rất thích Đường Đường nhưng khi gặp mặt vẫn là một bộ chị cả hiền từ, sau đó vui vẻ ôm Đường Đường một chút.
Đường Đường theo bản năng thiếu chút nữa đã trực tiếp hô một tiếng mẹ nuôi nhưng lời nói bên miệng lại vội vàng đổi thành,
“Chị Nhã Trúc.”
Lại chào hỏi với Trần Vũ bên cạnh một chút, lúc này cô mới lấy sữa bò nóng trong tay đưa cho Trương Nhã Trúc.
Trương Nhã Trúc hơi sửng sốt.
Thật ra cô có chứng say máy bay vậy nên vô cùng không thích ngồi máy bay, đặc biệt lần này còn là ngồi gần mười

Bình luận (0)

Để lại bình luận