Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

hai tiếng.
Lúc này vừa xuống máy bay cả người đều không thoải mái, trước đây người lớn diện hoặc trợ lý sẽ giúp cô chuẩn bị sữa nóng nhưng lần này lại không có, cô thật sự không nghĩa đến Đường Đường vậy mà chuẩn bị.
Đường Đường cười cười,
“Nghe nói chị Nhã Trúc bị say máy bay, uống một chút sữa bò sẽ thoải mái hơn.”
Lúc này Trương Nhã Trúc thật lòng ôm Đường Đường thêm một cái, một ly sữa nóng đã nhanh chóng kéo gần khoảng cách của hai người.
Đường Đường không thuộc dạng người ai cũng có thể thân nhưng Trương Nhã Trúc chính là mẹ nuôi cô, còn Trân Vũ và cô cũng từng hợp tác qua một lần, cho nên đối với Đường Đường mà nói hai người đều là người quen, đã là người quen thì nào có đạo lý mới lạ được.
Chờ khi ba người lên xe hàn huyên một hồi lâu, lúc này Trương Nhã Trúc mới phát hiện, một cô gái nhỏ mới mười tám tuổi vậy mà khi nói chuyện phiếm với hai người họ không có chút ngăn cách nào.
Đường Đường thuận lợi đem người đón về.
Mễ Việt đang dựa lưng trên sô pha chơi game, nghe thấy động tĩnh liền sợ tới mức trực tiếp thoát trận chạy ra ngoài, sau một hồi gọi anh anh chị chị thì đã quen thuộc hơn không ít.
Đến tối, khi Mễ Việt định ra ngoài không biết lại nghĩ nghĩ cái gì mà vòng về ghé vào bên tai Đường Đường nhỏ giọng nói,
“Cô thật sự không muốn cùng tôi đi?”

“Không đi”
, Đường Đường quyết đoán lắc đầu,
“Tôi sẽ phụ trách chờ các người về nhà.”
Sau khi nói xong lại nhíu nhíu mày,
“Hay cậu sợ không dám đi một mình?”

“Đương nhiên không phải!”
Nói giỡn cái gì vậy, còn không phải là bởi vì ngôn ngữ anh không thông sao?
Anh không sợ gì hết, được không?!
Đường Đường cười cười nhìn bộ dáng hiên ngang lẫm liệt đi ra ngoài của Mễ Việt hơn nửa ngày.
Rốt cuộc cô cũng rảnh rồi, Đường Đường lập tức lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Minh Thiếu Diễm.
[ Cháu đã an toàn có chỗ ở rồi, cháu cho chú xem nơi cháu ở này.
] Cầm điện thoại chụp một vòng xung quanh nhà, sau khi gửi đi vẫn không thấy Minh Thiếu Diễm hồi âm.
Đường Đường nhìn thời gian, là chín giờ tối.
Bên này nhanh hơn bên kia bốn giờ, cho nên hiện tại thành phố S đang năm giờ, xem ra Minh Thiếu Diễm vẫn đang làm việc.
Vì thế Đường Đường lấy ipad ra bắt đầu tìm tòi những nơi mà vị tài xế lúc sáng đã giới thiệu cho cô.
Mà Bách Thần bên kia, một bên cùng nói chuyện với hai người nghệ sĩ khác cũng tham gia chương trình này, một bên thấp thỏm bất an xuống máy bay.
Tổ tiết mục nói đã sắp xếp cho khách mời khác đến đón người, loại chuyện như đón người này không thể nào giao cho tiền bối được, vậy nên chỉ có thể là Mễ Việt hoạc là Đường Đường.
Bách Thần căn bản không suy xét đến Mễ Việt mà đã có kết luận, người này chắc chắn là Đường Đường.
Lát nữa nếu Đường Đường chủ động muốn tiếp cận anh, anh nhất định phải trốn xa ra một chút, phải bảo trì khoảng cách với Đường Đường hết mức có thể, tuyệt đối không dính dáng một chút nào với Đường Đường.
Thế là Bách Thần một bên suy nghĩ một bên ra khỏi sân bay, thấy xa xa có bốn chữ thật lớn
“Lữ hành hoa lộ”
, trong lòng Bách Thần nhất thời căng thẳng, hít sâu một hơi hướng về phía tấm bảng đi đến.
Chờ khi đến gần, thấy người cầm tấm bảng là Mễ Việt đang nở nụ cười như ánh mặt trời.
Bách Thần ngó trái ngó phải cũng không thấy những người khác.
Đường Đường…
vậy là không có tới?
Sao có thể, có lẽ là có việc, ví như mắc đi vệ sinh linh tinh.
Mễ Việt nói ngọt, vì chính mình là người nhỏ tuổi nhất nên liền thấy nam gọi anh, thấy nữ gọi chị.
Cậu chủ động chào hỏi Bách Thần,
“Anh Thần, người thật so với trên TV còn đẹp hơn.”

“…
Cảm ơn, cậu cũng rất tuấn tú.”
Lời tán thưởng của Mễ Việt là từ nội tâm phát ra, Bách Thần là một ca sĩ nhưng lại đẹp trai đến mức quá đáng, sau này nếu anh không tiến vào giới điện ảnh thì thật đáng tiếc.
Hai vị khách mời khác cũng được Mễ Việt nói ngọt đến cười không dứt miệng, Mễ Việt giúp một nữ khách mời xách hành lý,
“Xe đã chờ ở bên ngoài, chị theo sát phía sau đừng để lạc.
Anh Thần, anh đang tìm gì vậy, rớt thứ gì sao?”

“…
Không có.”
Như vậy là lên xe?
Cho nên Đường Đường thật sự không đến đây?
Bách Thần có chút mê mang.
Khi lên xe, Bách Thần im lặng ẩn trong bóng tối nghỉ ngơi nhưng Mễ Việt ngược lại cứ ríu rít không yên.
“Vốn là em và Đường Đường cùng nhau đến đón nhưng Đường Đường nói hai người đi cùng nhau thì quá phiền phức nên tách ra mỗi người đi một chuyến.
Cô ấy đón chuyến lúc bốn giờ, chuyến đó có chị Trúc Nhã, còn có anh Vũ…”
Càng ngày Bách Thần càng cảm thấy mê mang.
Đường Đường không đến đón người là bởi vì cô cố ý chọn như vậy?
Nhớ đến trước đây Đường Đường tựa như hận không thể mỗi thời mỗi khác dính lấy bên cạnh anh, vậy bây giờ Đường Đường đây là…
Là giả.
Không đúng, nói không chừng chính là lạt mềm buộc chặt.
Nếu đối với anh không có ý đồ gì vậy sao còn đến chương trình này?
Bách Thần cảm thấy anh đã hiểu ra được vấn đề rồi, hiện tại thân phận của Đường Đường đã thay đổi biến thành cháu gái ruột của Minh đổng, cho nên bắt đầu tự cao tự lớn muốn chờ anh chủ động?
Đường Đường đúng là nằm mơ.
Khóe môi Bách Thần kéo kéo, nhắm hai mắt lại.
Anh thật muốn xem, Đường Đường có thể giả bộ đến khi nào.
Ban đầu chương trình chỉ có mình Đường Đường và Mễ Việt đến New Zealand, diễn biến cũng thật bình tĩnh, không có cao trào gì, thẳng đến bây giờ rốt cuộc Bách Thần đến rồi, nhóm nhân viên công tác vốn dĩ thật nhàm chán trong nháy mắt đầy máu trở lại.
Cào trào rốt cuộc cũng tới rồi!
Sau khi Nhan Nghiên và Bách Thần tuyên bố gia nhập tổ tiết mục đã chuẩn bị nội dung chủ chốt trong chương trình chính là về couple này, nhưng là đến khi Đường Đường cũng gia nhập, cả tổ tiết mục phải thức suốt đêm để sửa lại kịch bản chương trình.
Thứ chủ chốt trong quý này chính là ba người này.
Cô thích anh, anh thích cô ấy, tình tay ba, Đường Đường và Nhan Nghiên thuộc nhóm tình địch, Đường Đường và Bách Thần thuộc nhóm cầu mà không được.
Ba người cho dù là tạo thành tổ hợp nào thì tất cả đều là điểm nóng của chương trình!
Động tác của các cameramens đều nhất trí nhằm ngay về phía Đường Đường vừa nghe được động tĩnh muốn xuống lầu.
Thậm chí ngay cả Mễ Việt và các khách mời khác cũng bắt đầu tò mò muốn nhìn xem biểu cảm của Đường Đường khi nhìn thấy Bách Thần là thế nào, vui vẻ, kích động?
Nhưng, cái gì cũng không có.
Đường Đường và Trương Nhã Trúc cùng nhau nói cười đi xuống, chờ khi các tiền bối đã thả lỏng mới bắt đầu chào hỏi với Lưu Lâm, người có tư lịch thâm hậu nhất.
Dù sao cô là người nhỏ nhất, phải học theo bộ dáng của Mễ Việt, nam gọi anh, nữ gọi chị.
Cuối cùng đến Bách Thần, Đường Đường chỉ không mặn không nhạt gọi một tiếng
“Anh Thần”
, sau đó đến ánh mắt cũng không nhìn Bách Thần một cái.
Bách Thần:……
Mọi người:???
Mễ Việt là người không giấu được biểu cảm nhất, Đường Đường vừa quay đầu liền thấy bộ dạng xem bát quái kia của Mễ Việt, cô đưa tay vỗ lên đầu cậu một cái nhỏ giọng nhắc nhở,
“Toàn bộ camera đều đang mở kìa, thu liễm thu liễm lại.
A a a, Mễ Việt vội vàng thu lại biểu cảm xem náo nhiệt của mình, trong lòng càng thêm tò mò chuyện của Đường Đường và Bách Thần.
Muốn thò lại gần Đường Đường kề tai nói nhỏ một câu nhưng nghĩ đến lúc này không thích nên cậu vẫn từ bỏ.
Đường Đường nghiêm túc làm theo ước định với Minh Thiếu Diễm lúc trước, ngồi bên cạnh Trương Nhã Trúc, cách Bách Thần một khoảng rất xa.
Mễ Việt thân với cô nhất nên tự nhiên ngồi cạnh Đường Đường.
Bách Thần vừa nhấc mắt là có thể thấy bộ dáng nói chuyện của Đường Đường, trên mặt mang theo tươi cười, lúc này cô đang phân chia phòng ngủ tối nay.
Bách Thần vốn dĩ có chút không tập trung nhưng vừa nghe thấy tên Nhan Nghiên anh đột nhiên nghiêm túc lên.
Hiện tại Đường Đường là hướng dẫn du lịch, Bách Thần sợ Đường Đường ghi hận Nhan Nghiên, thừa dịp chị ấy không có ở đây liền phân chia hỗn loạn.
Dựa theo nhân phẩm của Đường Đường thì chuyện này hoàn toàn có thể xảy ra.

Chúng ta có tổng cộng bốn phòng ngủ, ý của em là để phòng lớn nhất cho thành viên nam, em và chị Nhã Trúc ở một phòng, chị Lâm và chị Sở một phòng, còn lại một phòng để cho chị Nhan Nghiên, dù sao chị Nhan Nghiên còn chưa đến đây, mọi người cảm thấy thế nào?” ……
Anh đúng là nghĩ nhiều.
Sắp xếp này đối với Nhan Nghiên đúng là không thể tốt hơn.
Đường Đường vậy mà lại không giống như suy nghĩ của anh, lúc này Bách Thần càng thêm mơ hồ.
Xách hành lý lên phòng trên tầng hai, sau khi rửa mặt xong thì camera cũng chịu tắt, hôm nay Bách Thần đã ngủ trên máy bay cả một ngày cho nên lúc này không mệt lắm, cảm thấy không có chuyện gì làm nên muốn đi hít thở chút không khí, kết quả vừa ra ngoài liền thấy Đường Đường trên ban công.
Khi đến gần thì thấy Đường Đường đang gọi điện thoại, ánh đèn mờ tối đánh vào người cô đúng lúc chiếu đến khóe môi đang giơ lên của cô.
Gọi điện thoại cho ai mà cười vui vẻ như vậy?
Bách Thần kéo kéo khóe miệng, không phản ứng với Đường Đường mà đi xuống lầu, lung tung đi dạo một vòng, khi trở về cũng vừa lúc Đường Đường mới ngắt điện thoại, trên mặt vẫn đọng lại nụ cười chói mắt nhưng khi vừa thấy anh liền lập tức bủn xỉn thu lại.
Bây giờ đến cả chữ anh Thần cũng không gọi, mặt vô biểu tình gật đầu một cái sau đó rời khỏi, trên đường vào nhà cô còn vô tình gặp Mễ Việt đang mê mê hoặc hoặc ra ngoài liền vui vẻ chúc ngủ ngon.
Bách Thần sửng sốt hơn nữa ngày.
Nổi giận.
Mẹ kiếp!
Đường Đường thật sự quá đáng.
Cô ta xem lão tử

Bình luận (0)

Để lại bình luận