Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trương Nhã Trúc, kết quả bây giờ đổi thành anh gọi qua lại trở thành tạm thời không nối máy được.
Tín hiệu không tốt?
Sao có thể, một phút đồng hồ trước còn tốt, bây giờ lại đột nhiên không tốt?
Bách Thần không muốn tin nhưng cũng không thể lừa chính mình.
Anh đây là bị Đường Đường kéo đen.
Sau khi nhận ra sự thật này, tâm tình của Bách Thần trong nháy mắt kém đến mức không thể kém hơn.
Nhan Nghiê không rõ, vừa rồi Bách Thần còn tốt mà vì sao trong nháy mắt sắc mặt đột nhiên trở nên khó coi như vậy.
Cô có chút lo lắng đi qua hỏi anh làm sao vậy, Bách Thần cất điện thoại bực bội mở miệng,
“Không có chuyện gì.”
Nhan nghiên ngẩn người, Bách Thần chưa từng dùng loại ngữ khí này nói chuyện với cô.
Bách Thần cũng sau một khắc phát hiện bản thân ngữ khí không tốt vì thế vội vàng xin lỗi, lại giải thích với Nhan Nghiên,
“Vừa rồi xảy ra chút việc nên tâm tình không tốt.”
Nhan Nghiên đi bên cạnh anh, ôn nhu nói,
“Có thể nói với chị không?”

“…
Xin lỗi, không thể.”
Tươi cười trên mặt Nhan Nghiên cứng lại, có lẽ là không nghĩ đến Bách Thần sẽ từ chối.
Cô há miệng thở dốc muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn không nói ra.
Không khí bên này kỳ quái bao nhiêu thì không khí bên kia tốt bấy nhiêu, bốn người chơi vui vẻ, dọc đường nói cười không ngừng.
Buổi tối trong giờ ăn, bởi vì hôm nay bốn người chơi mệt mỏi nên ăn uống cũng vô cùng ngon miệng.
Bách Thần oán niệm nhìn chằm chằm Đường Đường đang ăn thịt uống nước trái cây, anh càng ngày càng không muốn ăn uống.
Khi không ăn uống lại nghĩ tới chính mình bị người ta xóa Wechat, bị kéo số điện thoại vào sổ đen, trong lòng càng thêm một bụng lửa giận.
Bách Thần thề, hôm nay anh phải tìm cơ hội nói chuyện với Đường Đường.
Đường Đường hoàn toàn không chú ý đến Bách Thần, cô vừa mới nhắn tin kể cho Minh Thiếu Diễm nghe chuyện hôm nay cô đi nhảy bungee, còn bây giờ thì cô đang ăn cơm.
Đáng tiếc Minh Thiếu Diễm còn đang làm việc nên không hồi âm.
Chờ khi mọi người ăn uống no nê trở lại biệt thự, Đường Đường và Mễ Việt cùng nhau ngã trên ghế sô pha thương lượng hành trình ngày hôm sau.
Điện thoại Đường Đường rung lên một chút, cô ngay lập tức mang dép lê vào,
“Tôi đi ra ngoài một chút.”
Chậc chậc.
Mễ Việt quăng cho Đường Đường một cái ánh mắt
“tôi hiểu”
, sau đó nhỏ giọng nói,
“Đi đi, tôi nhất định sẽ giúp cô giữ bí mật!”
Bí mật cái gì?
Tên tiểu tử này lại nghĩ ra cái gì xấu xa nữa không biết.
Đường Đường cười lắc lắc đầu, lên lầu gửi tin nhắn trả lời Minh Thiếu Diễm.
Bách Thần ngồi ở bên kia thấy Đường Đường lên lầu, qua một phút sau cũng đi lên theo.
Cả người Mễ Việt lập tức cứng ngắc, khẩn trương lên, sau đó nghĩ nghĩ cũng đi lên.
Chờ khi lên lầu, quả nhiên thấy Bách Thần muốn đến ban công, mà trên ban công là Đường Đường đang gọi điện thoại.
Trong lòng Mễ Việt la lên một tiếng, mình biết mà!
Hôm nay khi ăn cơm cậu đã thấy không thích hợp, từ đầu đến cuối bộ dạng của Bách Thần chính là muốn đánh Đường Đường.
Tuy rằng không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng Mễ Việt cảm thấy chính mình phải đi cản lại Bách Thần một chút.
Xông lên giữ cánh tay Bách Thần khiến anh sửng sốt,
“Làm sao vậy?”

“Anh Thần”
, Mễ Việt nhỏ giọng nói,
“Anh muốn đi tìm Đường Đường sao?”

“…
Có liên quan gì đến cậu không?”

“Đúng là không liên quan gì đến em”
Mễ Việt gãi gãi tóc,
“Thật ra em cảm thầy lời này không thích hợp, nhưng là em cảm thấy gạt anh thì không tốt lắm.”
Bách Thần nhìn thoáng về phía Đường Đường, không kiên nhẫn nói,
“Rốt cuộc là có chuyện gì?”

“Em không rõ anh và Đường Đường đã xảy ra chuyện gì, nhưng là anh Thần, anh không phải thích Nhan Nghiên sao?
Hiện giờ Đường Đường đã có bạn trai mới rồi, tình cảm của hai người cũng khá tốt, anh có thể đừng…”

“Cậu nói cái gì?”

“A”
, Mễ Việt sửng sốt, ngơ ngác nói,
“Em nói anh có thể đừng quấy rầy…”

“Trước một câu.”

“Tình cảm hai người họ khá tốt.”

“Lại trước đó một câu!”

“A, Đường Đường đã có bạn trai.”
Bách Thần đột nhiên nắm chặt điện thoại, hít sâu một hơi,
“Cô ấy nói cho cậu?”

“Cần gì phải nói cho em.
Anh xem mỗi ngày Đường Đường đều nấu cháo điện thoại, vừa có điện thoại đến là cười không ngừng, bộ dạng đó vừa nhìn đã biết là đang yêu đương rồi.”
Bách Thần:……
“Cho nên anh Thần, anh đừng trộn lẫn…”

“Ai mẹ nó trộn lẫn”
, Bách Thần đột nhiên hét lên một tiếng, sau khi nói xong lại nghĩ đến còn đang trước máy quay,
“Thật xin lỗi.”

“A, không có việc gì”
, Mễ Việt vẫn ngơ ngác gãi gãi đầu, nhìn chăm chú đang phủi tay Bách Thần đi xuống lầu.
Đường Đường hoảng sợ ngắt điện thoại đi tới,
“Đây là làm sao vậy?”
Mễ Việt cười hắc hắc đi qua nói nhỏ với Đường Đường,
“Sao vậy, nói chuyện với bạn trai xong rồi à?”
Đường Đường vẻ mặt hoang mang,
“Cái gì bạn trai?”

“Chính là cái người gọi điện thoại cho cô đó”
, biểu tình Mễ Việt khi nói câu này chính là
“Cô đừng hòng qua mặt được tôi.”

“Mỗi ngày cô đều gọi điện thoại, không phải là bạn trai thì là cái gì?”
Đường Đường dở khóc dở cười,
“Là chú của tôi.”

“Hả?”

“Chú tôi, chú nhỏ”
, Đường Đường quả thật tức cười,
“Làm gì có bạn trai.”
Lần này đến phiên Mễ Việt ngốc.
Không phải bạn trai sao?
ĐM, cậu đã có hiểu lầm lớn rồi!
[1] Nhảy bungee tác giả miêu tả chỗ này có lẽ là Nevis Swing ở New Zealand, trò chơi này khá giống với nhảy bungee.
Hơn nữa Nevis Swing kí©ɧ ŧɧí©ɧ cũng không thua gì nhảy bungee đâu.
Nếu mọi người muốn tìm hiểu thêm thì hãy lên google nhé.
Vậy mà không phải bạn trai?
Mễ Việt thật sự cảm thấy quá mức tưởng tượng, vẻ mặt
“cậu đừng có lừa tôi”
nhìn Đường Đường,
“Cậu và chú nhỏ cậu mỗi ngày đều gọi điện thoại?”

“…
Đứng vậy”
, Đường Đường đột nhiên có chút nói lắp.
Không đúng chỗ nào sao?
“Tôi và cha mẹ một tuần nhiều nhất chỉ gọi điện một lần, mỗi lần cũng chỉ nói vài phút, cậu sao lại có thể nói chuyện với chú nhỏ lâu như vậy”
, Mễ Việt càng nghĩ càng thấy thần kỳ,
“Với chú, với trưởng bối thì có gì để nói?
Chú cậu bao nhiêu tuổi?
Ba mươi mấy?
Bốn mươi?”

“Chú nhỏ tôi chỉ mới hai mươi bảy, cảm ơn.”
Miệng Mễ Việt kinh ngạc há thành hình chữ
“o”
, còn trẻ như vậy sao?
“Chú nhỏ cậu nhất định chưa kết hôn”
, Mễ Việt thò đầu qua nhỏ giọng, chớp chớp mắt với Đường Đường.
Đường Đường hỏi cậu vì sao.
Mễ Việt liếc xéo cô một cái,
“Có người đàn ông nào kết hôn rồi còn nấu cháo điện thoại với cháu gái?
Cậu có phải ngốc hay không?”
Đường Đường:……
Ngày hôm sau, tập thể tám người cùng nhau đến Queenstown.
Đường Đường trả phòng sau đó lên xe cuối cùng, khi lên xe cũng vừa lúc xe khởi động, Đường Đường không đứng vững đụng phải Bách Thần trùng hợp đứng bên cạnh.
Đường Đường lập tức nói thật xin lỗi, có điều Bách Thần còn không thèm phản ứng với Đường Đường mà vẫn trò chuyện với Nhan Nghiên bên cạnh như cũ.
Trước đây không biết là
“Đường Đường”
coi trọng người này ở chỗ nào, cô thật sự không rõ.
Không lễ phép, tính tình kém, cằm hận không thể nâng lên tận trời, lớn lên đẹp trai thì muốn làm gì là làm sao.
Huống chi Bách Thần đúng là một chút cũng không phù hợp với sở thích của Đường Đường.
Bách Thần mà so với bộ dạng mang kính gọng vàng của Minh Thiếu Diễm thì thật đúng là kém xa.
Minh Thiếu Diễm cũng đã lớn đến như vậy rồi nhưng cũng không có đức hạnh thối như Bách Thần.
Nếu không phải Bách Thần là nam chính của quyển tiểu thuyết này vậy lấy tính cách thối của cậu ta thì nữ chính mắt mù mới coi trọng nổi.
Bách Thần đúng thật không muốn quan tâm đến Đường Đường nữa.
Ngày hôm qua, sau khi biết chuyện Đường Đường có bạn trai, Bách Thần không biết vì sao lại có cảm giác bị người khác phản bội.
Nhưng là nghĩ lại, Đường Đường sao có thể xem là phản bội anh được?
Nghĩ tới nghĩ lui cuối cùng Bách Thần đem tất cả phẫn nộ của chính mình quy kết cho một nguyên nhân duy nhất.
Mới chưa được bao lâu vậy mà chớp mắt cái Đường Đường đã thích người khác, thậm chí còn cùng người khác ở bên nhau?
Lúc trước còn nói thích anh như vậy, nói nhất định sẽ luôn ở bên anh, bây giờ lại thay đổi thất thường.
Tình yêu của cô thật sự rẻ tiền như vậy sao?
Cho nên gần đây luôn đối với anh lãnh đạm, trốn tránh anh, tất cả đều là vì có bạn trai mới?
Bách Thần không muốn phản ứng với Đường Đường, thậm chí còn cố ý trước mặt cô thân mật nói chuyện với Nhan Nghiên, nhưng chờ khi cô đi rồi Bách Thần lại có chút hối hận.
Bản thân mình như vậy có phải có chút quá đáng không?
Chờ khi xe chạy được một hồi lâu Bách Thần mới tháo tai nghe xuống làm bộ như vô tình quay đầu lại nhìn phía sau.
Đường Đường, Mễ Việt còn có Sở Sam ba người cùng ngồi hàng cuối, hiện giờ bọn họ đang chơi đấu địa chủ, còn chơi vô cùng vui vẻ.
Lúc anh quay đầu vừa lúc Đường Đường đang cao hứng phấn chấn hét lớn lên một tiếng.
“Vương tạc*!”
*Trong bài đấu địa chủ, người ta sử dụng cả hai lá Joker.
Nếu trong bài có được đôi Joker thì người ta gọi nó là vương tạc.
Và vương tạc cũng được xem là quân lớn nhất trong bài đấu địa chủ.
Bách Thần:……
Quá đáng cái rắm!
Người ta căn bản là không để ý.
Bách Thần căm giận quay đầu lại, một lần nữa cắm tai nghe vào nhắm mắt, ngủ!
Kết quả một bài hát vừa hết anh lại nhịn không được quay xuống lần nữa, vừa lúc ba người cũng kết thúc một ván bài.
Ván này Mễ Việt lại thua nên Đường Đường đang hưng phấn đem giấy ghi chú dán lên mặt cậu ta.
Từ góc độ của Bách Thần nhìn qua khoảng cách của hai người là cực kỳ gần gũi.
Mẹ kiếp!
Bách Thần càng bực bội.
Mễ Việt rốt cuộc có ý tứ gì?
Ngày hôm qua chủ động nói với anh Đường Đường có bạn trai, bảo anh cách xa Đường Đường một chút, kết quả bây giờ xem cậu ngược lại không có

Bình luận (0)

Để lại bình luận