Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

chút kiêng kỵ nào.
Nhan Nghiên ngồi một bên, khoảng cách với người mình thích gần như vậy, nhưng cô vẫn lặng yên không một tiếng động chỉ là mỗi giây mỗi phút đều chú ý nhất cử nhất động của Bách Thần.
Vậy nên ngay từ lúc đầu, cô chú ý thấy Bách Thần đối với Đường Đường lãnh đạm trong lòng liền sinh ra vài phần đắc ý, nhưng không chờ đắc ý được bao lâu liền phát hiện khi Bách Thần nói chuyện phiếm với cô ngày càng thất thần, không đến một lát đã lấy tai nghe ra bắt đầu nghe nhạc.
Nghe nhạc thì cũng thôi đi đằng này Bách Thần cứ chốc lát là đột nhiên quay đầu nhìn về phía Đường Đường.
Ban đầu Nhan Nghiên không để ý lắm, bởi vì ba người ở phía sau đang chơi đấu địa chủ vô cùng náo nhiệt, tuổi Bách Thần còn trẻ nên có lẽ cũng muốn chơi chung.
Kết quả mỗi lần Bách Thần quay đầu nhìn thoáng qua sắc mặt đều trở nên khó coi muốn chết.
Lúc này Nhan Nghiên mới ý thức được, Bách Thần không phải muốn đi chơi mà là cậu chỉ đơn thuần muốn nhìn Đường Đường mà thôi.
Ý cười bên môi Nhan Nghiên trong nháy mắt biến mất sạch sẽ.
Vì thế hai người Bách Thần và Nhan Nghiên dưới tình huống hết chỗ chê thế này nhưng đến một câu cũng không nói.
Người quay phim theo sau hai người này vài ngày không thể không thừa nhận, diễn biến cặp này thật sự nhàm chán.
Buổi tối khi nghỉ ngơi, người phụ trách quay chụp Đường Đường và người phụ trách quay chụp cho Mễ Việt đều nói khi quay hai người kia, tiếng cười vang lên không ngớt.
Bây giờ nhìn đôi đang áp suất thấp bên này, lại nhìn về phía ba người vui vẻ ở sau, người quay phim quyết đoán cũng chuyển hướng máy quay sang khung cảnh ở phía sau.
Lúc này trên mặt Mễ Việt đã không còn chỗ để dán giấy ghi chú.
Mễ Việt có thể nói là một dân cờ bạc chính hiệu, mặc kệ là bài tốt hay bài xấu cũng phải đem địa chủ cướp đến tay.
Mễ Việt còn nói,
“Địa chủ còn chưa thắng mà, sợ gì chứ!”
Trò chơi quy định, trên người còn trống chỗ nào thì dán chỗ đó, vậy nên kết quả là một lát sau Mễ Việt liền biến thành giấy ghi chú di động.
Mễ Việt không chơi nổi nữa, đổi người chơi thành Lưu Linh.
Lúc này Mễ Việt lại ngồi cạnh chỉ đạo cho Đường Đường.
Sau khi chỉ đạo Đường Đường đánh loạn xạ một hồi đã biến người chưa từng bị dán miếng giấy nào – Đường Đường bị dính vài miếng.
Mễ Việt không áy náy chút nào còn vui vẻ tự mình dán giấy lên mặt Đường Đường khiến cô tức giận đánh đấm muốn vài cái đem người này đuổi đi.
Nhóm camera bên cạnh đều phì cười, có quỷ mới biết khi bắt đầu họ vốn hạ quyết tâm muốn tạo một chuyện tình tay ba thế nào, còn bây giờ ý tưởng đó đã hoàn toàn bị ném qua một bên.
Tình tay ba là cái gì, nó có vui như Đường Đường và Mễ Việt hai người đùa giỡn lẫn nhau không.
Chỉ sau mấy ngày, đạo diễn đã có kết luận, chờ khi tiết mục được phát sóng couple Đường Đường và Mễ Việt nhất định sẽ bùng nổ.
Đến Queenstown, nới đây có rất nhiều khách du lịch.
Tất cả mọi người đều có giá trị nhan sắc cao, phía sau còn có camera đi theo khó tránh khỏi khiến mọi người chú ý.
Mễ Việt đợi đến khi xuống xe mới phát hiện cậu quên mang kính râm, vì thế lại tìm Đường Đường xin kem chống nắng, sau đó tự mình lấy kem chống nắng bôi lên xung quanh mắt một vòng lại một vòng.
Đường Đường thật cạn lời, từ trước tới giờ cô chưa từng gặp qua người nào chỉ thoa kem chống nắng mắt cả.
Mễ Việt thật sự có rất nhiều hành vi lạ ngớ ngẩn, cô không thể hiểu nổi.
Ngồi xe cả buổi sáng nên hiện giờ mọi người đều quyết định đi ăn cơm trước.
Chờ khi tới nhà hàng, những khách nhân trong đó đều khó tránh khỏi nhìn bọn họ nhiều hơn một cái.
Nhan Nghiên ngồi giữa Bách Thần và Trương Nhã Trúc, bởi vì có chút tức giận với Bách Thần nên cô cố ý làm lơ anh, vì thế chỉ có thể nói chuyện phiếm với Trương Nhã Trúc bên cạnh.
Kết quả Trương Nhã Trúc luôn trưng ra bộ dạng không mặn không nhạt khiến Nhan Nghiên cảm thấy không có ý nghĩa gì.
Vì vậy mà trong lòng càng thêm tức giận, hận không thể đá vào chân Bách Thần dưới gầm bàn.
Đáng tiếc lúc này ánh mắt Bách Thần chỉ dừng lại trên người Mễ Việt và Đường Đường.
Chuyện này không trách Bách Thần được bởi vì thời gian hai người kia làm chuyện ngớ ngẩn thật sự quá nhiều.
Lưu Linh sau khi đi vệ sinh trở về đúng lúc phát hiện phần lưng áo sơ mi trên người Đường Đường không biết khi nào đã bị rách một lỗ.
Vết rách ngay trên áo sơ mi lớn gần bằng nửa bàn tay, trông vô cùng đáng sợ.
Cũng may Đường Đường không cảm thấy đau, cũng không có bị thương.
Nhưng là phần áo đã bị hỏng, bây giờ trở về thay quần áo thì quá phiền phức, Đường Đường thật ra không cảm thấy có vấn đề gì, huống chi phần bị rách cũng không phải trúng nơi đáng xấu hổ.
Chỉ là không biết Mễ Việt từ chỗ nào mà móc ra hai miêng băng keo cá nhân, nhiệt tình dán lên lưng Đường Đường, ý đồ muốn đem lỗ hỏng dán lại.
Đường Đường:……
Mọi người thiếu chút nữa là bị cười chết, thế mà Mễ Việt còn rung đùi đắc ý khen chính mình thông minh.
Đường Đường hết chỗ nói, cũng cười như mọi người.
Nhìn Đường Đường và Mễ Việt vừa cười vừa nói, còn giúp đỡ dán băng keo cá nhân, Bách thần càng nghĩ càng cảm thấy những lời ngày hôm qua Mễ Việt nói với anh chính là đánh rắm.
Mọi người vô cùng náo nhiệt thưởng thức bữa ăn, khi ăn xong đang chuẩn bị rời khỏi thì lại có ba anh chàng ngoại quốc đẹp trai tiến đến.
Nhớ tới lần trước Nhan Nghiên được người ngoại quốc nhận ra nên lần này mọi người đều theo bản năng cho rằng lại có người nhận ra Nhan Nghiên, muốn chụp ảnh với Nhan Nghiên, vì thế mọi người đều tự giác lui về sau hai bước.
Nhan Nghiên cũng tưởng là đến tìm mình, trong lòng thầm nghĩ may mắn ban nãy cô vừa mới thoa thêm chút son.
Khóe môi gợi ra một nụ cười hoàn mỹ chuẩn bị chụp ảnh chung với đám người sắp lại đây.
Kết quả khi ba người đi tới đều có chút thẹn thùng cười cười, sau đó anh chàng da trắng dẫn đầu xấu hổ đi đến trước mặt Đường Đường dùng tiếng Anh hỏi cô có thể chụp cùng họ một tấm hình hay không.
Nhan Nghiên:……
Sở Sam lập tức hiện ra vẻ mặt vui sướиɠ khi người gặp họa nhìn về phía Nhan Nghiên.
Nhan Nghiên cũng cảm thấy mất mặt, dứt khoát quay đầu ra khỏi nhà hàng.
Anh trai nhỏ kia nói anh ấy chưa từng gặp cô gái Châu Á nào đẹp như vậy, cho nên muốn chụp một bức ảnh với Đường Đường.
Cấu trúc câu này rất đơn giản, dù là Bách Thần hay Mễ Việt đều nghe hiểu.
Bách Thần nghĩ đến trước đây trên mạng nói Đường Đường chỉ thi tiếng Anh được 20 điểm, nói không chừng cô đến câu đơn giản thế này cũng nghe không hiểu.
Nhưng sau đó liền nghe Đường Đường vui vẻ nói có thể, sau đó còn ngược lại khen nam sinh kia một câu, cậu cũng rất đẹp trai.
Đẹp trai cái rắm!
Ở đây bọn họ nhiều người đẹp trai như vậy, người này cũng có thể xem là đẹp sao?
Đáng tiếc không ai chú ý đến anh.
Anh chàng người da trắng sau khi chụp hình với Đường Đường xong liền làm như rất quen thuộc hỏi Đường Đường xem có phải cô cũng tới đây du lịch hay không, còn giới thiệu bản thân là từ Mỹ tới.
Đường Đường không hề xấu hổ mà tự nhiên trò chuyện với anh chàng kia một hồi lâu, cuối cùng mới tạm biệt.
Bách Thần dựa vào trình độ tiếng Anh gà mờ của mình nghe hiểu được một nửa, nghe được anh chàng kia trước khi đi còn muốn xin phương thức liên lạc của Đường Đường, may là Đường Đường không cho.
Sau khi chăm chú nghe được một hồi, lúc này Bách Thần mới phát hiện ra.
Tiếng Anh của Đường Đường từ khi nào mà trở nên tốt như vậy?
Nhưng là không có ai giải đáp cho anh.
Hơn nữa đến bây giờ anh mới hậu tri hậu giác phát hiện, hình như Nhan Nghiên đã sớm rời khỏi rồi?
Vì sao a, Bách Thần suy nghĩ nửa ngày cũng không suy nghĩ ra, bỗng nhiên Sở Sam bên cạnh âm dương quái khí nói,
“Còn không phải chỉ là không tìm cô ta chụp ảnh thôi sao?
Cậu xem mặt cô ta đã đen như đáy nồi rồi.”
Bách Thần nhíu nhíu mày,
“Chị Nhan Nghiên không phải loại người này.”

“Ha ha”
, Sở Sam cười lạnh một tiếng,
“Cũng chỉ có cậu là xem cô ta như bảo vật thôi.”
Tổ tiết mục tự có chừng mực, có gì có thể chiếu cái gì không thể chiếu, ví dụ như những lời này là không thể phát lên được, nhóm khách mời cùng rõ ràng chuyện này cho nên có đôi khi họ nói chuyện cũng không quá kiêng kị.
Bách Thần bị Sở Sam trực tiếp vạch trần như vậy, trong lúc nhất thời có chút xấu hổ.
Nhưng nghĩ nghĩ vẫn là đuổi theo muốn đi cùng với Nhan Nghiên.
Nhan Nghiên thẳng đến khi thấy Bách Thần đuổi theo tới lúc này mới cảm thấy trong lòng không quá tức giận nữa, nhưng cô vẫn không muốn cho Bách Thần sắc mặt tốt.
Bách Thần có chút không thể hiểu được nhưng rốt cuộc cô là Nhan Nghiên nên cuối cùng anh cũng không quá để ý.
Lung tung rối loạn nói một đống lời với Nhan Nghiên, nhưng cô vẫn luôn đáp lại một cách hời hợt.
Trong thâm tâm Bách Thần luôn là một người cao ngạo, lại không thể chịu được cảnh người khác làm lơ mình, anh không thể nào đối với một gương mặt lạnh băng mà còn vác mặt đến đùa giỡn.
Hơn nữa quan hệ của anh và Nhan Nghiên cũng không thân mật đến mức anh bắt buộc phải an ủi dỗ dành làm cho Nhan Nghiên vui vẻ.
Bách Thần không thể không thừa nhận, sau mấy ngày ở chung Bách Thần phát hiện, con người của Nhan Nghiên dường như không hấp dẫn như trong tưởng tượng của anh.
Hơn nữa không biết vì sao mà thái độ của Nhan Nghiên đối với anh rất kỳ quái, cô luôn luôn vô cớ mà giận dỗi anh, còn khi anh đối với cô tốt, cô luôn cảm thấy đó là đương nhiên.
Loại cảm giác này, Bách Thần vô cùng không thích.
Nhan

Bình luận (0)

Để lại bình luận