Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghiên vẫn luôn chờ Bách Thần mềm xuống dỗ dành cô, kết quả chờ lại chờ, Bách Thần vẫn không tới dỗ cô mà ngược lại nói chuyện với một thằng nhóc không biết từ chỗ nào chui ra.
Nhan Nghiên tức giận siết chặt nắm tay, nhưng là nhìn họ trong chốc lát lại phát hiện có gì đó không đúng, vì vậy hướng về phía hai người kia đi đến.
Bách Thần cũng không biết cậu bé này từ đâu tới, trong cậu bé chỉ khoảng bảy tám tuổi, lớn khái là không tìm thấy người nhà.
Bách Thần biết như vậy bởi vì anh nghe được khi cậu nhóc này khóc luôn miệng gọi ma ma.
Bách Thần vội vàng hỏi cậu bé làm sao vậy, kết quả khi cậu bé vừa mở miệng Bách Thần liền choáng váng.
Anh có thể nghe hiểu được chữ ma ma này nhưng lại không hiểu được những chữ khác mà cậu bé này nói, dù tiếng Anh của anh kém cũng nghe ra được đây không phải là tiếng Anh.
Mắt thấy cậu bé lại muốn khóc, trên đầu Bách Thần cũng đổ đầy mồ hôi.
Anh chỉ có thể thử dùng tiếng Anh lắp bắp của mình hỏi cậu bé, kết quả hỏi được vài câu cuối cùng cậu bé cũng nói hai chữ mà anh nghe hiểu.
Bách Thần hỏi cậu bé đến từ đâu, cậu bé nói ra một từ đơn, Bách Thần dùng vốn từ ít ỏi của bản thân suy nghĩ hơn nữa ngày.
Portuguese?
Hình như anh có chút ấn tượng, là Bồ Đào Nha hay là Tây Ban Nha nhỉ?
Chắc là Tây Ban Nha.
Bách Thần gọi Nhan Nghiên lại, sau khi nói những chuyện anh hỏi được thì đột nhiên sắc mặt Nhan Nghiên cứng đờ, nhưng khi nghe Bách Thần nói thằng nhóc này là người Tây Ban Nha cô lại nhẹ nhàng thở ra.
Trong tiểu thuyết, cô tinh thông mười hai loại ngôn ngữ, nhưng không bao gồm tiếng Tây Ban Nha.
Vì thế Nhan Nghiên ôn nhu an ủi cậu bé vài câu, cậu bé nói một đống lớn nhưng hai người họ không hiểu được từ nào.
Bách Thần thật sự không đành lòng bỏ rơi một cậu bé thế này, nghĩ tới nghĩ lui cuối cùng quyết định sẽ mang anh bạn nhỏ này đi tìm cha mẹ,
“Chị Nhan Nghiên, chị về trước tụ hợp với mọi người đi.
Em giúp cậu bé này tìm được mẹ liền trở về tìm mọi người.”
Nhan Nghiên cũng muốn đi nhưng nhớ tới chuyện vừa nãy, lại sợ gặp phải người nước ngoài nào đó cô không biết, vì thế chỉ có thể đáp ứng.
“Vậy cậu chú ý an toàn, sớm trở về một chút.”

“Được”
, Bách Thần sang sảng gật đầu, hẹn gặp lại Nhan Nghiên sau đó bắt đầu đi tìm mẹ với cậu bé.
Trên đường đi được mười phút, anh đột nhiên hậu tri hậu giác phản ứng lại.
Portuguese không phải là Tây Ban Nha mà là Bồ Đào Nha!
Nhưng mà, không đúng, chị Nhan Nghiên không phải biết tiếng Bồ Đào Nha sao, nếu là tiếng Bồ Đào Nha vậy sao chị ấy lại nghe không hiểu?
Bách Thần lắc lắc đầu.
Nhất định là anh nhớ nhầm.
Vẫn là lát nữa đi tra từ điển đi.
Aiii, tiếng Anh thật là kém.
* Xin lỗi các nàng nha, hôm nay tôi bận quá…
Những người lúc trước đến nhảy bungee một lần cũng không muốn bây giờ lại đều muốn thử nhảy dù một lần.
Đường Đường có chút không hiểu được mọi người suy nghĩ như thế nào, nhưng nó cũng không ảnh hưởng đến cô, hơn nữa vì để nhóm
“Chị gái”
yên tâm chơi, cô còn chơi đầu tiên làm mẫu cho mọi người.
Chờ sau khi kết thúc trở về, vừa lúc gặp được Nhan Nghiên từ đằng xa đi tới.
Nhan Nghiên thấy Đường Đường đã trực tiếp muốn tránh đi, kết quả Đường Đường lại gọi cô tới.
Nhan Nghiên không có chỗ trốn nên chỉ có thể thuận miệng nói vài câu với Đường Đường,
“Sao không chơi đi?”
Đường Đường rất có hứng thú nhìn Nhan Nghiên, mỗi lần cô nhìn khuôn mặt này trong lòng đều có cảm giác không giống nhau.
“Em đã chơi xong rồi”
, Đường Đường cười cười,
“Chị Nhan Nghiên muốn thử không?”

“…
Đợi lát nữa đi.”
Cô vẫn nên đợi Bách Thần rồi lại chơi.
Đường Đường lúc này mới hậu tri hậu giác phát hiện, Bách Thần không đi theo bên cạnh Nhan Nghiên, không lẽ hai người cãi nhau?
Nhưng là căn cứ theo quan sát của cô, hai người này còn chưa bắt đầu yêu đương mà hay là bởi vì ở trước camera nên không dám quá mức ái muội.
Nếu quan hệ của hai người còn ở mức bình thường vậy có cái gì để cãi nhau?
Đường Đường cảm thấy có chút kỳ quái nhưng dù sao cũng không phải là chuyện của cô, vì thế cô cũng không nghĩ nhiều.
Cùng Nhan Nghiên nói tạm biệt sau đó đến nơi nghỉ ngơi tìm nước uống.
Đường Đường cầm chai nước ra ngoài liền thấy Mễ Việt đang ngồi xổm trên mặt đất chơi điện thoại.
“Làm gì vậy?”
Đường Đường đưa cho cậu chai nước.
Trong tay Mễ Việt vẫn kịch liệt bấm bấm, nhanh chóng liếc Đường Đường một cái,
“Đang giao tranh.
A, tôi đang muốn uống nước đây, Đường à, có thể vặn giúp tôi không, tôi không có tay để mở.”
Đường Đường:…….
Người ta đều là nam sinh giúp nữ sinh mở chai nước, sao đến lượt cô lại trái ngược thế này.
Nhân viên quay chụp cũng không nhịn được cười lên, Đường Đường lắc đầu mở chai nước,
“Bây giờ uống luôn?”

“Từ từ…
A a a bây giờ uống”
, Mễ Việt buông điện thoại tiếp nhận chai nước,
“Đúng lúc tôi mới chết.”
Người trẻ tuổi, nghiện chơi game quá nặng.
Có điều nghĩ lại Đường Đường cảm thấy rất bình thường, khi trò chơi này được ra mắt cô cũng chơi có chút điên cuồng, sau này cô vẫn để trò chơi đó không xóa, tính ra cô cũng chơi 3, 4 năm rồi.
Cầm lấy điện thoại Mễ Việt nhìn thoáng qua, Mễ Việt đi rừng, chiến tích không nhiều cũng không ít, gϊếŧ 2 – chết 5 – hỗ trợ 0.
Đường Đường thật sự muốn cười lời nói của cậu ta, nhìn Mễ Việt khẩn trương như vậy còn tưởng rằng cậu ta rất lợi hại, kết quả là cô nghĩ nhiều rồi.
Mễ Việt vội vàng uống nước xong, lại cầm lấy điện thoại bắt đầu chơi, vừa đánh vừa lẩm bẩm lầm bầm,
“Mặt trời quá nắng, độ sáng của điện thoại không đủ, tôi luôn thấy không rõ lắm”
, nói xong lại đột nhiên nghĩ đến gì đó liền giữ nguyên tư thế ngồi xổm, như con vịt xê dịch chỗ ngồi.
“Cậu làm gì nữa?”
Đường Đường quay đầu hỏi.
“Đừng nhúc nhích, đừng nhúc nhích!
Cứ đứng như vậy đi”
, Mễ Việt vừa lòng,
“Cậu đứng chặn như vậy đi, rốt cuộc tôi cũng có thể thấy rõ rồi.”
Đường Đường:…….
Thằng nhóc này.
Chơi với cậu đúng là sai lầm!
Thâm tình lôi kéo tôi là muốn thôi che nắng cho cậu, để cậu có thể chơi game?
Đường Đường tan vỡ nhìn về phía lớn ca đang quay phim,
“Anh trai, đến lúc làm hậu kỳ, anh phải gắn thêm mấy chữ ở đoạn này, sau này nhất định sẽ cô đơn đến cuối đời.”
Cameraman ra dấu ok, Mễ Việt ủy khuất giảo biện,
“Quan hệ của hai ta là cái gì?
Sao cậu có thể nói như vậy?
Này này này, người anh em, anh quay phim, đừng đi a a a, tôi lại chết nữa rồi.”
Đường Đường tháo kính râm xuống đặt trên mũi Mễ Việt,
“Cậu tự chơi đi, tôi đi tìm chị Nhã Trúc.”
Mễ Việt mang kính râm lên, trước mắt lập tức không chói nữa, quân lính trên màn hình cũng thấy rõ hơn nhiều,
“Ai da”
, Mễ Việt vui vẻ,
“Ta nói, Đường, cậu cũng thật thông minh.
Tôi sao lại không nghĩ đến chứ.”
Đường Đường bất đắc dĩ lắc lắc đầu, để lại vị thiếu niên nghiện game, đi tìm Trương Nhã Trúc.
Qua gần một giờ, mọi người cơ bản đều chơi xong rồi, chỉ có Trương Nhã Trúc lớn tuổi nhất và Nhan Nghiên vẫn luôn chờ Bách Thần là chưa chơi.
Nhan Nghiên chờ mãi chờ mãi cũng không thấy Bách Thần trở về.
Thật ra cô muốn cùng Bách Thần hai người chơi chung, loại vẫn động kí©ɧ ŧɧí©ɧ này hai người chơi cùng nhau sẽ dễ xúc tiến tình cảm hơn, kết quả Bách Thần không trở lại, hứng thú của Nhan Nghiên cũng không có.
Nhưng là đến bây giờ cuối cùng Trương Nhã Trúc cũng chịu chơi, nếu cô nói không chơi sẽ có vẻ có chút làm ra vẻ, đặc biệt là Sở Sam vẫn luôn ở một bên khích cô.
Nhan Nghiên cắn cắn môi, quay đầu lại cười nói với Trương Nhã Trúc,
“Chị Nhã Trúc, em chơi một mình có hơi sợ, hay là chúng ta cũng nhau nhảy đi.”

“Được”
, cho dù Trương Nhã Trúc không phải rất thích Nhan Nghiên nhưng cô đã là lão nhân lăn lộn trong giới này lâu rồi, sao có thể để cảm xúc không thích hiện lên mặt,
“Chị còn đang phát sầu, một người thì làm sao nhảy đây.”
Sở Sam tại nơi camera không quay tới trợn trắng mắt, dư quang thấy Đường Đường đang tiến lại phía này liền chen qua kề tai nói nhỏ với Đường Đường,
“Em có thấy Bách Thần không?”

“Không thấy”
, Đường Đường lắc đầu.
Sở Sam liếc nhìn Đường Đường nhiều hơn một chút.
Khi cô tới chương trình này, cô vẫn luôn muốn mượn Đường Đường để khi dễ Nhan Nghiên, kết quả cô gái nhỏ Đường Đường này, tuổi không lớn nhưng thật ra rất cẩn trọng, một lần cũng không mắc lừa.
Mỗi lần cô cố ý nhắc đến Bách Thần, Đường Đường đều tỏ thái độ hời hợt.
Sở Sam đè thấp giọng,
“Vừa rồi Nhan Nghiên và Bách Thần cùng nhau rời đi, bây giờ Nhan Nghiên đã quay trở lại, tại sao Bách Thần lại không thấy?”

“Ai biết được”
, Đường Đường sao lại không rõ ý đồ của Sở Sam.
Sở Sam oán giận cắn chặt răng, Đường Đường đúng thật là một chút cũng không bị mắc lừa.
Không phải trước đây nói là đặc biệt thích Bách Thần sao, hay là đó chỉ là hiệu ứng của chương trình?
Sở Sam lại nhìn Đường Đường nhiều hơn, nhìn ánh mắt đạm mạc của Đường Đường, cô thật sự có chút không thể xác định.
Rốt cuộc mọi người cũng nhảy dù xong, khi tập hợp lại đã là năm giờ chiều, đến bây giờ Bách Thần vẫn chưa trở về, Lúc này Đường Đường không thể mặc kệ nữa, dù sao cô cũng là hướng dẫn viên du lịch.
“Bách Thần đâu?”
Đường Đường hỏi.
Sở Sam vội vàng tiếp lời,
“Buổi sáng không phải là cùng Nhan Nghiên đi ra ngoài sao, đến giờ cậu ấy vẫn chưa về?”
Ánh mắt mọi người đồng loạt dừng trên người Nhan Nghiên.
Ban đầu Nhan Nghiên còn cảm thấy chuyện này không có gì nghiêm trọng, dù sao Bách Thần cũng đã lớn rồi, không lẽ còn có thể đi lạc, vậy nên cô không quá để ý.
Hơn nữa vừa rồi chơi nhảy dù, tim cô đến bây giờ vẫn còn đập rất nhanh sao có thể

Bình luận (0)

Để lại bình luận