Chương 64

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 64

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

người cameraman có mang theo chút đồ ăn mới không để anh bạn nhỏ này bị đói.
Nhưng là anh không thể hiểu được cậu bé này nói cái gì, cậu bé cũng không nghe hiểu anh nói gì.
Cuối cùng Bách Thần không còn biện pháp nào, mắt thấy cậu bé muốn khóc, đột nhiên anh nhớ đến trong điện thoại của mình hình như có lưu rất nhiều phim
“Tom and Jerry”
.
Bộ phim hoạt hình này Bách Thần đã xem từ nhỏ đến lớn, nội dung mỗi một tập đều nhớ, nhưng anh vẫn rất thích nó.
Bây giờ rốt cuộc cũng có tác dụng.
Đây là bộ phim không cần nghe cũng hiểu, già trẻ lớn bé, toàn thế giới ai cũng có thể xem hiểu, vì thế Bách Thần một bên chờ mọi người tới tìm anh, một bên cùng anh bạn nhỏ xem hơn mười tập
“Tom and Jerry”
.
Bây giờ Đường Đường và Mễ Việt đến, Bách Thần quả thật tựa như thấy người thân, anh cuối cùng cũng có thể rời khỏi đây rồi.
Đường Đường nhìn phim hoạt hình trong điện thoại Bách Thần, khóe miệng không nhịn được mà run run.
“Chúng ta mau trở về thôi”
, Bách Thần tinh thần phấn chấn kiến nghị.
Đường Đường nhìn cậu bé ăn mặc đơn giản,
“Chúng ta vẫn nên đưa cậu bé trở về trước.”

“Tôi cũng nghĩ vậy”
, Bách Thần nói,
“Nhưng chúng ta không nghe hiểu cậu bé nói gì, hay là trước tiên mang cậu bé về đã, sau đó tìm công an địa phương.”
Nghe không hiểu, Đường Đường giương mắt,
“Cậu bé này từ đâu tới.”

“Tây Ban Nha, có lẽ vậy”
, Bách Thần nói.
Tiếng Tây Ban Nha à, cô thật sự không biết, chỉ có thể nghe hiểu vài câu thôi.
Đường Đường ngồi xổm xuống, âm thanh thả chậm, ý đồ muốn dùng tiếng Anh giao lưu một chút, nhỡ đâu cậu bé có thể nghe hiểu.
Cậu bé nghe được mê mê hoặc hoặc, lắp bắp trả lời lại vài câu tiếng Anh, sau đó quyết đoán nói tiếng mẹ đẻ của mình.
Kết quả vừa mở miệng Đường Đường liền hết chỗ nói.
Tiếng Tây Ban Nha gì chứ, đây rõ ràng là tiếng Bồ Đào Nha mà!
Bách Thần đúng là chỉ biết kéo chân, Đường Đường quay lại liếc Bách Thần một cái.
Bách Thần bị trừng đến không thể hiểu được, đang muốn hỏi cô sao lại trừng mình thì đột nhiên Đường Đường nói một chuỗi dài ngôn ngữ gì đó mà anh hoàn toàn nghe không hiểu.
Bách Thần và Mễ Việt đều choáng váng, bằng vào trình độ tiếng Anh nghèo nàn của họ chỉ có thể biết được đây không phải là tiếng Anh.
Nhưng là mặt cậu bé vẫn luôn buồn bã sau khi nghe Đường Đường nói liền vui vẻ hoan hô một tiếng, lập tức tuôn ra một chuỗi dài ngôn ngữ dường như không khác lắm.
Bách Thần ngốc lặng nhìn Đường Đường và cậu bé nói chuyện, lúc này anh mới hoang mang mở miệng,
“Cô cô cô sao lại biết tiếng Tây Ban Nha?”

“Tiếng Tây Ban Nha mà biết nó bị hiểu lầm như vậy nhất định sẽ khóc chết”
Đường Đường lôi kéo anh bạn nhỏ đứng lên.
“Đây là tiếng Bồ Đào Nha, cậu bé người ta là người Bồ Đào Nha.”
* Hôm nay tôi cũng bận thế nên đăng vào giờ này, các nàng thông cảm nha ❤️ Vậy cô vì sao lại biết tiếng Bồ Đào Nha?
Bách Thần lại muốn hỏi.
Nhưng vào lúc muốn mở miệng, sắc mặt anh lại đột nhiên biến đổi.
Anh nghĩ tới một chuyện càng quan trọng hơn.
So với việc Đường Đường vì sao lại biết tiếng Bồ Đào Nha thì hiện giờ anh việc anh càng để ý hơn chính là, nếu đó là tiếng Bồ Đào Nha vậy vì sao vào lúc nói chuyện phiếm với cậu bé, Nhan Nghiên không hề nghe hiểu?
Thậm chí cô còn không nghe ra được đây là tiếng Bồ Đào Nha?
Tâm Bách Thần trong nháy mắt lại bay tới một nơi khác, bộ dạng thất thần mất hồn mất vía.
Đường Đường không rảnh phản ứng với Bách Thần.
Cô hỏi rõ ràng xem cậu bé sao lại lạc mất cha mẹ, lại hỏi cậu bé xem có nhớ số điện thoại cha mẹ hay không; một bên nói chuyện với anh bạn nhỏ, một bên tìm người.
Dù sao thì cũng thông được ngôn ngữ, mọi chuyện liền trở nên đơn giản hơn phân nửa, Đường Đường dẫn theo anh bạn nhỏ đi ở phía trước, còn hai vị nam sĩ kia đi ở phía sau, một người mất hồn mất vía, một người tim gan cồn cào, nghẹn một bụng nghi vấn.
Mọi người đi được một lát cuối cùng cũng có tín hiệu.
Trước tiên Đường Đường thông báo tin tức cho phía Trần Vũ nói đã tìm được Bách Thần, sau đó nói khi dẫn cậu bé tìm được cha mẹ cô và hai người kia sẽ quay về.
Cặp vợ chồng trẻ tuổi kia bị lạc mất con trai, sốt ruột tìm nửa ngày đã muốn điên rồi, bây giờ rốt cuộc cũng tìm được đứa trẻ, bọn họ kích động khóc lên, còn liên tiếp nói cảm ơn với đám người Đường Đường.
Đường Đường ở phía trước nói chuyện với bọn họ, còn hai kẻ ngốc ở phía sau chỉ biết gật đầu cười cười.
Chờ khi rốt cuộc chỉ còn ba người, Mễ Việt liền trực tiếp nhảy tới trước mặt Đường Đường,
“Đường à, cậu từ khi nào thì biết tiếng Bồ Đào Nha?”

“Cái này à”
, cô phải giải thích như thế nào đây, Đường Đường nghĩ nghĩ nói,
“Lúc trước tôi thích xem bóng đá, xem nhiều lại cảm thấy có chút hứng thú cho nên tôi học.”
Trâu bò như vậy sao!
Tên nhóc đơn thuần như Mễ Việt vừa nghe vậy đã tin, hoặc là nói từ khi phát hiện Đường Đường rất tài giỏi không phải như trên mạng nói Mễ Việt đã cảm thấy dù Đường Đường nói gì cậu cũng tin tưởng.
Hơn nữa Đường Đường không có lý do gì để nói dối cả.
Mễ Việt một bên cảm thán Đường Đường lợi hại, một bên cảm thán nói mình sao lại không có thiên phú như vậy,
“Tôi đặc biệt thích xem Harry Potter, cả cái series đó tôi đã xem mấy lần rồi.
Khi tôi còn học cao trung lúc đó tôi đã thề phải học tiếng Anh thật giỏi, sau đó mua nguyên tác bộ sách đó về xem.”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó bộ sách kia đã bị giấu chặt dưới đáy hòm nhà tôi”
, Mễ Việt thở dài,
“Quá khó.”
Đường Đường:……
Rõ ràng là do cậu quá lười.
Hai người nói nói cười cười, còn Bách Thần phía sau vẫn luôn không nói một tiếng.
Đường Đường từ sau khi biết dãy số kia là của Bách Thần, cô đã quyết định không phản ứng với Bách Thần câu nào nữa.
Mễ Việt nhìn ở trong mắt, lúc này đã thật sự tin, Đường Đường chắc chắn không còn chút ý nghĩ nào với Bách Thần.
Bộ dạng đáng thương của Bách Thần bây giờ đến cậu cũng thấy mềm lòng vậy mà sắc mặt Đường Đường không hề thay đổi.
Đường Đường không muốn quan tâm Bách Thần, vậy Mễ Việt – con người hiền lành này sẽ đi chiếu cố Bách Thần.
Lôi kéo Đường Đường để cô đi chậm hơn chút, cố ý chờ Bách Thần, sau đó trái một câu phải một câu nói chuyện phiếm với Bách Thần, ví như nói chuyện hôm nay bọn họ ra biển chơi, buổi chiều lại đi nhảy dù, kết quả Bách Thần không ở đó để chơi.
Bách Thần vừa nghe, trong lòng càng thêm khổ sở.
Vốn dĩ tâm tình đã không tốt, bây giờ mới lại nghĩ đến mình không được chơi trò chơi, cà người càng chán nản.
Lần trước không được chơi, đến lần này cũng vậy.
Ngày mai đã phải rời New Zealand đến Australia, cho dù anh có muốn chơi cũng chơi không được.
Bách Thần cảm thấy lần này anh đến tham gia chương trình đúng là bị dính lời nguyền rồi, tâm tình từ đầu đến cuối đều không tốt nổi, những trò chơi anh muốn chơi, từ đầu tới cuối đều hoàn toàn không chơi được.
Vốn dĩ Mễ Việt muốn điều tiết không khí một chút, kết quả điều tiết xong liền phát hiện trông Bách Thần càng chán nản hơn.
Vẻ mặt Mễ Việt sợ hãi ngậm miệng lại không nói nữa.
Chờ khi trở lại chỗ ở thì thời gian còn kém năm phút nữa là đến 9 giờ, Đường Đường thông báo cho mọi người biết đã đem cậu bé đưa về nhà rồi, mọi người hãy yên tâm.
Lúc này những người ở lại mới ai bận việc nấy.
Nhan Nghiên đã trở về đây hơn nửa tiếng, khi mới nhận được tin nhắn của Đường Đường cô còn buồn bực một hồi lâu, tại sao không phải là cô tìm thấy Bách Thần trước chứ?!
Nhưng mọi việc đã thành như vậy, Nhan Nghiên cũng không có cách nào, chỉ có thể cùng Trần Vũ về trước.
Buổi chiều vốn dĩ còn có chút tức giận với Bách Thần nhưng bây giờ bị chuyện kia dọa một trận nên Nhan Nghiên một chút tức giận cũng không còn nữa, trong lòng chỉ dư lại sự lo lắng.
Cô chủ động đi qua hỏi tình huống của Bách Thần, hỏi cậu có đói bụng không hay muốn ăn chút gì đó.
Sở Sam
“Ha”
một tiếng, khó có dịp nhìn bộ dạng Nhan Nghiên chủ động lấy lòng người khác như vậy.
Vốn dĩ cô định chê cười hai người họ có thể đừng làm trò khoe khoang trước mặt mọi người hay không, nhưng kết quả, cô thấy một màn khiến người ta phải trợn mắt há hốc mồm.
Bách Thần vào lúc Nhan Nghiên muốn đi lên lại lui về sau một bước, không phản ứng với lời nói của Nhan Nghiên mà nhìn chằm chằm vào mặt cô ấy, một hồi sau liền lạnh nhạt dời đi ánh mắt.
“Em đi lên trước.”
Những người còn chưa rời đi đúng lúc thấy được khoảnh khắc này, tất cả đều há hốc mồm.
Đường Đường như có gì đó suy tư nhìn hai người, chờ mọi người đều tan rã ra cô liền lên lầu gọi điện thoại cho Minh Thiếu Diễm.
Tâm Bách Thần lúc này rất loạn.
Anh lấy điện thoại ra tìm kiếm hai chữ Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha, nhìn chằm chằm vào chữ portugese hơn nửa ngày, cuối cùng anh cũng tin lời Đường Đường nói.
Không phải Đường Đường lừa anh, cậu bé ngày hôm này đúng là người Bồ Đào Nha.
Mà người được xưng là tinh thông tiếng Bồ Đào Nha – Nhan Nghiên, nữ thần của anh, Nhan Nghiên lại có thể nghe không hiểu.
Không cần phải hỏi vì sao anh cũng có thể hiểu được, đều là người trong giới giải trí, anh đương nhiên hiểu được cái gọi là hình tượng của nghệ sĩ là chuyện như thế nào.
Có rất nhiều nghệ sĩ, hình tượng của họ đều là giả, nhưng từ đầu tới bây giờ Nhan Nghiên nhất định không có trong hàng ngũ đó.
Chỉ là hiện tại, Bách Thần không thể không thừa nhận, hình tượng ảnh hậu toàn năng của Nhan Nghiên, dường như có chút giả.
Ảnh hậu đương nhiên là thật, là khoảng thời gian trước cô tự mình đoạt lấy

Bình luận (0)

Để lại bình luận