Chương 69

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 69

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

đã biến thành 0-2-0, trợ thủ của Trần Vũ và Hàn Tín của Nhan Nghiên đều biến thành 0-3-0.
Anh Phong đi rừng phía đối phương chơi rất tốt, ban đầu anh còn kiêng kị Nhan Nghiên, kết quả đánh được một lát liền phát hiện trình độ của Nhan Nghiên nói không chừng chỉ đến hạng vàng, vậy nên rừng của Nhan Nghiên đã thành nơi anh Phong độc chiếm.
Anh Phong đã bắt được Nhan Nghiên trong rừng đến ba lần nên chưa được bao lâu chỉ số của Nhan Nghiên đã trực tiếp biến thành 0-6-0.
Mọi người lúc trước còn chờ Nhan Nghiên gánh team, kết quả nhìn chỉ số và lượng vàng không nỡ nhìn kia của Nhan Nghiên, lại nhìn Đường Đường một người đem Lỗ Ban bên đối phương xoay vòng vòng, còn hủy đi ba trụ của đường trên.
Tất cả mọi người đều trầm mặc.
Toàn đội tổng cộng có được chín cái đầu người, trong đó bảy cái là Đường Đường lấy, dư lại hai cái là Đường Đường giúp Mễ Việt lấy.
Mà đường dưới của bọn họ, thêm đi rừng nữa là ba người nhưng trong suốt trận vẫn thay nhau ngã xuống.
Bách Thần từ lúc bắt đầu chỉ cảm thấy Nhan Nghiên chơi không tốt cho đến dần dần hoài nghi Nhan Nghiên căn bản không phải là đánh không tốt mà là đánh dở, còn bây giờ anh đã thật sự không còn lời nào để nói.
Nhan Nghiên thật sự là không biết chơi.
Không trông cậy vào việc Nhan Nghiên tới đường dưới giúp anh bắt người nữa, vì quá bi phẫn mà rốt cuộc Bách Thần cũng nhận ra, anh chỉ có thể dựa vào chính mình.
Một trận đấu đáng lẽ phải kết thúc trong sáu phút, nhưng nhìn Đường Đường một đường hung mãnh như vậy khiến xạ thủ phía đối thủ bị cô đánh tới hoài nghi cuộc đời.
Mỗi khi nhìn thấy Đường Đường liền co đầu trốn đi.
Trò chơi này lấy chiến tích mà nói chuyện, nhìn Đường Đường đã gϊếŧ được mười ba đầu người nên mọi người đều yên lặng lấy lời nói Đường Đường làm chuẩn, Đường Đường bảo đánh như thế nào liền đánh như thế đó.
Mọi người đau khổ giữ nhà.
Theo ý tứ của Đường Đường, cô muốn bắt lấy cơ hội toàn diệc đội đối phương.
Đó là bước ngoặt duy nhất.
Kết quả Nhan Nghiên không muốn nghe theo Đường Đường mà cứng đầu cứng cổ đi lấy bùa xanh.
Đường Đường vội vàng kêu cô trở về nhưng còn chưa nói xong, Nhan Nghiên đã bị đối phương đột kích.
Đường Đường:……
Lần này Đường Đường không còn lời nào để nói, Bách Thần rốt cuộc cũng không thể nhịn được nữa, cả giận nói,
“Chị đi ra ngoài làm gì vậy!”
Từ lúc bắt đầu đã bị Nhan Nghiên liên lụy chết mấy lần đến lúc sau vẫn không thể nào tốt hơn nổi.
Mọi ưu thế đều bị Nhan Nghiên diệt sạch sẽ, còn bây giờ là lúc phải vất vả bảo vệ nhà, kết quả Nhan Nghiên lại đi dâng mạng cho người ta.
Nhan Nghiên bị hoảng sợ, có ủy khuất trả lời anh,
“Chị chỉ muốn đi lấy bùa.”

“Đường Đường bảo chị ở nhà đừng ra ngoài, chị không nghe thấy sao?”
Nghe thấy chứ.
Nhưng mà cô ta nói không đúng a…
“Còn không phải chỉ là chết một lần thôi sao, đợi chị sống lại bảo vệ là được rồi.”
Nhan Nghiên cũng có chút tức giận.
Bách Thần ở trước mặt nhiều người không chừa cho cô chút mặt mũi nào, đợi khi cô sống lại nhất định…
Bên đối thủ thừa dịp bọn họ chết hết một người mà xông lên.
Đường Đường dù có lợi hại thì hiện giờ cũng ngăn không được, bị Đông Hoàng Thái Nhất của bên kia cắn chết.
Trận đầu tiên, thua.
Bách Thần ném điện thoại xuống, tức giận đến một câu cũng không muốn nói.
Nhan Nghiên vốn dĩ có chút ủy khuất nhưng nhìn kết quả thua cô lại không dám nói gì.
Dù là người không biết chơi cũng hiểu được vừa rồi nếu cô không chết thì cũng sẽ không thua nhanh chóng như vậy.
Ánh mắt của Mễ Việt nhìn Nhan Nghiên đều thay đổi, tràn đầy nghi hoặc, chờ khi nhìn về phía Đường Đường lại hận không thể ôm đùi cầu che chở.
“Không sao không sao, năm trận thắng ba mà.
Lại làm một trận nữa nào.”
Trận tiếp theo, không ai dám để Nhan Nghiên đi rừng nữa.
Nhan Nghiên nói cô ấy chơi Mid giỏi vì thế mọi người liền nhường vị trí đường giữa cho cô.
Đường Đường là người cuối cùng chọn tướng, nhìn phía đối thủ không có tướng nào thuộc dạng khống chế, cô liền chọn Luna có khả năng gϊếŧ năm.
Luna rất khó nhưng do Đường Đường chọn tướng này nên mọi người đều không phản đối.
Chỉ cần đối thủ không có khống chế thì Luna chính là vị tướng có thể tỏa sáng nhất.
Qua một trận chật vật như vừa rồi,cuối cùng mọi người cũng cảm giác được một người đi rừng tốt sẽ mang lại bao nhiêu hiệu quả và lợi ích.
Một người chơi Luna giỏi thì chỉ cần đạt đến cấp bốn là có thể nói với đối thủ, game over.
Hoa mắt nhìn Đường Đường bay tới bay lui, bay đến chỗ nào quân địch chết chỗ đó.
Đối thủ đến một chết một, đến hai chết hai, ba người đến cũng không sợ.
Mễ Việt lúc này hận không thể ném điện thoại xuống kêu 666*.
*666: lợi hại, trâu bò, giỏi thật, cừ thật,…
Trận này đánh vô cùng thuận lợi.
Đường Đường tính thời gian không sai biệt lắm liền về nhà muốn lấy bùa xanh, kết quả bùa xanh không có.
Đường Đường theo bản năng ấn mở tướng của Nhan Nghiên, quả nhiên dưới chân tướng là cái vòng tròn màu xanh.
“Em cần bùa xanh”
, Đường Đường bất đắc dĩ nói.
Nhan Nghiên ngẩng đầu,
“Nhưng mà chị cũng cần nha.”
Mễ Việt muốn mắng người, 1-5-0 còn lấy bùa xanh làm gì, nhưng cậu không dám nói.
Chỉ có Bách Thần không sợ liếc Nhan Nghiên một cái,
“Chị cần làm gì?
Cầm cũng đưa cho người ta thôi.”
Nhan Nghiên không phục, solo với Mid bên kia một đợt, kết quả là bị hạ gục.
Cả một cái bùa xanh còn chưa kịp phát huy tác dụng đã dâng cho đối thủ.
Mọi người:……
Bách Thần hít sâu một hơi khống chế bản thân không mắng người.
Tuy rằng đôi lúc có những tình huống nhỏ phát sinh nhưng vì Đường Đường quá lợi hại nên trận này vẫn là thắng.
Điểm chung cuộc của Nhan Nghiên là thấp nhất.
Trận đầu tiên Nhan Nghiên bị đuổi gϊếŧ tơi bời, mọi người đều tin tưởng là do cô không biết chơi sát thủ, cho nên đến khi Nhan Nghiên nói mình có thể chơi Mid tốt mọi người cũng thuận theo cho rằng sẽ được Mid gánh team.
Kết quả Nhan Nghiên vẫn bị gϊếŧ tơi bời.
Bây giờ mọi người đã hiểu, Nhan Nghiên không phải là không biết chơi sát thủ mà là cô không biết chơi trò này.
Nếu không phải có Đường Đường thì nói không chừng bọn họ đã thua rồi.
Tổ tiếc mục đã bắt đầu nhắm vào Đường Đường.
Đường Đường không dám lơ là, cũng không dám để Nhan Nghiên đảm nhiệm vị trí trọng tâm nữa nên bèn chọn một chỗ nào đó cho đứng làm cảnh.
Mặt Bách Thần không cảm xúc nhìn Nhan Nghiên,
“Chị đi theo phía sau đi.”
Đôi mắt Nhan Nghiên nóng lên muốn khóc.
Nhưng Bách Thần cũng không quan tâm cô.
Nhan Nghiên đã không còn kéo chân sau nữa, những người còn lại thì trình độ không tồi.
Hơn nữa Đường Đường chơi giỏi hơn đối phương quá nhiều, nên cuối cùng hai trận sau, toàn thắng.
Tổ tiết mục hào phóng cấp cho mọi người thêm 10 ngàn Euro.
Mấy Người Trương Nhã Trúc không chơi nhưng nghe lại có thêm 10 ngàn Euro nữa thì ai mà không cao hứng.
Nghe mọi người nói là công lao của Đường Đường liền luôn miệng khen cô làm tốt.
Trần Vũ cười tươi hớn hở khen Đường Đường chơi hay.
Còn Mễ Việt lúc này đã hoàn toàn biến thành fan của Đường Đường,
“Đường à, cậu chơi trò chơi giỏi vậy mà không nói cho tôi!
Cậu vậy mà không mang theo tôi đi leo rank!
Cậu có nhớ tình anh em giữa hai ta không!
Cậu dạy tôi chơi Luna và Lý Bạch được không?
Vừa rồi cậu đánh ngầu tới nỗi chân tôi cũng không khép lại được…”
Đường Đường:……
“Cậu là đàn ông, rụt rè chút có được không?”
Đồng bọn nhỏ lợi hại như vậy sao có thể rụt rè?
Cái gì gọi là rụt rè, không biết!
Mễ Việt mặc kệ lôi kéo Đường Đường dạy cậu chơi.
Bởi vì cũng không có chuyện gì làm nên Đường Đường không hề từ chối, rất kiên nhẫn dạy Mễ Việt chơi.
Mà Bách Thần ngồi bên kia nhìn Mễ Việt và Đường Đường chơi náo nhiệt như vậy cũng có chút hâm mộ.
Nhưng càng nhiều hơn chính là cảm giác hoài nghi cuộc đời.
Nỗi thất vọng lại từng chút một gia tăng.
Sau khi vô tình biết được Nhan Nghiên không biết tiếng Bồ Đào Nha, khi đó Bách Thần vẫn nhịn xuống.
Có đôi khi anh cũng làm bộ như không có việc gì mà thử Nhan Nghiên vài lần.
Thỉnh thoảng anh cố ý vô tình lắp bắp nói vài câu tiếng Pháp mới học được, hoặc là hát mấy câu tiếng Đức, nhưng tất cả Nhan Nghiên đều không nghe ra.
Nhiệt tình của Bách Thần đối với Nhan Nghiên lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được mà nhanh chóng giảm xuống.
Hình tượng nữ thần từng chút một sụp xuống.
Giờ phút này càng sụp đổ lợi hại hơn.
Dù sao ngoại ngữ rất khó, huống chi còn là nhiều tiếng ngoại ngữ như vậy, thế nên sau khi hình tượng tiếng tài ngôn ngữ của Nhan Nghiên sụp đổ Bách thần còn có thể an ủi bản thân.
Nhưng là hiện tại, chị ấy sao đến chơi trò chơi cũng bắt đầu OOC*?
*OOC: ( out of character)…
Đến chơi game cũng có thể lấy ra gạt người vậy còn thứ gì là thật?
Lúc này Bách Thần là thật sự một câu cũng không muốn nói với Nhan Nghiên.
Còn Nhan Nghiên, cô sao có thể nhìn không ra thái độ của Bách Thần đối với cô sau khi chơi xong biến đổi như thế nào.
Cô có chút không thể hiểu nổi, đó chỉ là một trò chơi khiến người ta mê muội mất trí thôi, vậy mà tại sao bây giờ Bách Thần đến nhìn cũng không muốn?
Chỉ bởi vì cô để thua mấy lần à?
Chơi trò chơi đánh đánh gϊếŧ gϊếŧ như vậy thì có gì để khoe ra?
Giống như Đường Đường, một kẻ thất học cái gì cũng không biết nhưng biết chơi game, vậy là rất lợi hại sao?
Nghĩ như vậy Nhan Nghiên lại bắt đầu oán trách tác giả tiểu thuyết.
Vì sao lại xây dựng hình tượng cho nữ chính biếи ŧɦái như vậy, diễn xuất hay, giỏi ngoại ngữ cô có thể hiểu được nhưng vì sao lại thêm chi tiết chơi game giỏi vào?
Từ trước đến giờ Nhan Nghiên chưa từng phải chịu nghẹn khuất như lúc này.
Trong thế giới thực,

Bình luận (0)

Để lại bình luận