Chương 72

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 72

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

được năng lượng tiêu cực từ cô ấy.
Mà bây giờ, Nhan Nghiên bên đầu dây kia mở miệng ngậm miệng đều là oán giận, cô mắng tổ tiết mục và khách mời.
Một đống lời tiêu cực đập vào mặt như vậy khiến người lớn diện vô cùng lạ lẫm.
Nhưng anh cũng không nghĩ nhiều, nghe Nhan Nghiên oán giận xong chỉ cho là cô thật sự chịu ủy khuất lớn.
Vội vàng an ủi Nhan Nghiên một hồi lâu, đợi cảm xúc của Nhan Nghiên dần bình phục mới nhắc đến chuyện Đường Đường,
“Chuyện này thật ra anh không quá tán thành.
Em nghe anh nói, em là tiền bối, Đường Đường là người mới, chuyện chèn ép sau lưng người mới nếu truyền ra sẽ không dễ nghe đâu.”

“Nếu không phải tổ tiết mục quá đáng em cũng không làm như vậy”
, Nhan Nghiên đem những lời ngày đó của đám nhân viên nói cho người lớn diện,
“Bọn họ muốn cắt cảnh quay của em, tăng cảnh của Đường Đường lên.
Em thật sự là nhịn không nổi.”
Người lớn diện:……
Anh vẫn là không hiểu.
Nhan Nghiên không phải là người để ý những thứ đó.
Hơn nữa có vài lời người lớn diện còn chưa hỏi, vì sao đạo diễn lại nói như vậy, em đã làm gì đến nỗi đạo diễn muốn giảm bớt phân cảnh của em?
Nhưng người lớn diện không thể mở miệng hỏi chỉ có thể mờ mịt nhắc nhở Nhan Nghiên,
“Chuyện này không đơn giản như em tưởng tượng đâu, sau lưng Đường Đường có bối cảnh.”
Bối cảnh?
Nhan Nghiên cười.
Người khác không biết nhưng cô sao lại không biết.
Bối cảnh hiện giờ của Đường Đường còn không phải là Minh Thiếu Diễm sao?
Minh Thiếu Diễm nhầm lẫn nhận Đường Đường làm cháu gái ruột mà đón về nhà, còn để cô ta ký hợp đồng với Thánh Ngu, từ đó Đường Đường mới có chỗ dựa.
Nhưng mọi việc căn bản không phải như vậy.
Đầu tiên phải nói đến Đường Đường không phải là cháu gái ruột của Minh Thiếu Diễm.
Trong tiểu thuyết đã viết giữa Đường Đường và Minh Thiếu Diễm có mâu thuẫn.
Minh Thiếu Diễm không phải chủ động muốn đón Đường Đường về nhà.
Hắn đối xử tốt với Đường Đường là không có khả năng, bởi vì trên đời này người Minh Thiếu Diễm ghét nhất chính là Đường Đường.
Sau này khi Đường Đường không ngừng tìm đường chết, khi đó Minh Thiếu Diễm cũng ngầm góp một tay vào trực tiếp đẩy cô cháu gái này ngã xuống không ngóc đầu lên nổi.
Dựa theo thời gian trong truyện, lúc này hẳn là Đường Đường đã liên kết với chi thứ hai và thứ ba ở Minh gia rồi, Minh Thiếu Diễm cũng bắt đầu đề phòng cô ta.
Cho nên bây giờ Minh Thiếu Diễm sao có thể giúp Đường Đường?
Có lẽ khi Đường Đường gặp xui xẻo hắn ta còn tiện tay đâm một phát sau lưng cũng không chừng.
Minh Thiếu Diễm?
Chỗ dựa?
Sợ rằng hắn ta mới chính là con quỷ đích thực.
“Anh yên tâm đi”
, Nhan Nghiên cười khẽ một tiếng nói với người lớn diện,
“Chuyện này nhất định sẽ không có người bảo vệ cho cô ta đâu.
Kẻ chống lưng cho Đường Đường, anh căn bản không cần lo lắng.”
Người lớn diện muốn hỏi vì sao cô biết được, nhưng không biết vì sao, trong lòng anh nổi lên cảm giác xa lạ, đến những việc muốn hỏi anh cũng không thể mở miệng.
Thôi, trong lòng cô ấy tự hiểu là được rồi.
Người lớn diện đối với Nhan Nghiên vẫn vô cùng an tâm.
Nhan Nghiên chắc chắn Minh Thiếu Diễm sẽ không quản chuyện này, nhưng đáng tiếc không như mong muốn.
Trong văn phòng cao nhất của Thánh Ngu, Minh Thiếu Diễm nghe Đái Na nói xong, khuôn mặt tuấn tú muốn bao nhiêu đáng sợ thì có bấy nhiêu.
Có thật là Đường Đường không ai bảo vệ?
Có thật là Minh Thiếu Diễm là một kẻ tính tình tốt?
Nhan Nghiên, Á Tinh, trong cái giới này còn chưa tới phiên bọn họ một tay che trời.
Động ai không động lại động tới trên đầu hắn.
Minh Thiếu Diễm lạnh mặt, trực tiếp gọi điện thoại cho nhà sản xuất
“Lữ hành hoa lộ”
.
Nhà sản xuất này hợp tác với Thánh Ngu không ít.
Khi bên sản xuất nhận được điện thoại của Minh Thiếu Diễm, trong lòng vô cùng khϊếp sợ.
Gần đây hình như Thánh Ngu không có đầu tư hạng mục lớn nào a, không lẽ là Minh đổng muốn tìm ông hợp tác?
Trong lòng nhà sản xuất vui vẻ, tuy rằng tính tình của Minh Thiếu Diễm không tốt nhưng ra tay hào phóng, hắn ta nhất định chính là đối tác được các nhà sản xuất tranh cướp nhất.
Nhà sản xuất vui vẻ rạo rực nhận điện thoại,
“Uy, ai da Minh đổng.
Ngài sao lại gọi điện cho tôi…”

“Không có chuyện gì lớn”
, trong miệng nói không có chuyện lớn nhưng ánh mắt giờ phút này của Minh Thiếu Diễm lại lạnh lẽo vô cùng,
“Chỉ là muốn làm phiền chế tác Trương chiếu cố cháu gái nhà tôi nhiều hơn.”
Cháu gái?
Cái gì cháu gái?
“Minh đổng, ngài có phải nhớ lầm hay không..”

“Gần đây cháu gái của tôi đang tham gia chương trình tạp kỹ của chế tác Trương đây.”
Trong lòng nhà sản xuất căng thẳng, cẩn thận hỏi,
“Minh đổng nói là chương trình nào vậy…”
Minh Thiếu Diễm sao có thể nhớ rõ chương trình đó gọi là gì,
“Chính là cái Bách Thần tham gia.”
Trong lòng nhà làm phim đột nhiên nổi lên dự cảm không tốt,
“…

Lữ hành hoa lộ
” à.
Ai da, thất lễ thất lễ, không biết thiên kim là…”

“Đường Đường.”
Nhà sản xuất:……
Thật quá dọa người rồi.
Minh Thiếu Diễm người này trực tiếp không quanh co lòng vòng, nói ra hai chữ làm bên sản xuất sợ tới mức trong lúc nhất thời không biết nói gì.
Bây giờ ông làm sao còn không biết Minh Thiếu Diễm gọi tới vì chuyện gì.
Rõ ràng chính là khởi kinh vấn tội!
Ông cho rằng Đường Đường chỉ là người mới mà thôi vậy nên mới nghe lời Á Tinh bên kia cắt bớt cảnh quay có Đường Đường.
Kết quả Đường Đường lại là cháu gái Minh Thiếu Diễm?
So sánh với Minh Thiếu Diễm, so sánh với Thánh Ngu thì Nhan Nghiên và Á Tinh được xem là cái gì chứ!
Nhà sản xuất lúc này quả thật là muốn đâm đầu vào tường.
“…
Minh đổng, chuyện này…”

“Đường Đường nhà tôi tuổi còn nhỏ lại không có tư lịch gì.
Làm phiền chế tác Trương chiếu cố nhiều hơn.”

“Chuyện này nhất định, nhất định!”
Chế tác luôn mồm đáp ứng.
Trong vòng này ai cũng đừng nên đắc tội với Minh Thiếu Diễm, khoan nói đến việc phục hồi cảnh quay của Đường Đường thì chỉ cần Minh Thiếu Diễm muốn cho cô lên hình nhiều hơn cũng có thể.
Minh Thiếu Diễm dọa người xong lúc này mới chậm rì rì ném ra một viên kẹo ngọt,
“Chương trình này tôi nghe nói Á Tinh đầu tư không ít?”

“Không có không có, không nhiều lắm…”

“Đến khi bắt đầu tuyên truyền chương trình Thánh Ngu sẽ cấp thêm cho tổ tiết mục phí tuyên truyền.”
Nhà sản xuất:!!!
Vốn dĩ ông còn sợ hiện giờ ông nghe lời Minh Thiếu Diễm đắc tội Á Tinh, nói không chừng Á Tinh sẽ rút vốn đầu tư, kết quả Minh Thiếu Diễm tài lớn khí thô trực tiếp quăng tiền vào chương trình.
Tuy rằng nói đó là phí tuyên truyền nhưng trên thực tế là trực tiếp quăng tiền để dỗ Đường Đường hết giận.
Cô cháu gái này…
Nhà làm phim cảm thấy kinh ngạc, Minh đổng đối với cô cháu gái Đường Đường này đúng là vô cùng tốt.
“Không biết chế tác Trương có thể báo cho tôi biết bên Á Tinh đầu tư nhiều ít?”

“3000 vạn.”

“Vậy Thánh Ngu cho tổ tiếc mục nhiều hơn hai ngàn vạn.”
Đái Na bên cạnh nghe được hãi hùng khϊếp vía, 5000 vạn nói cho là cho???
Đợi sau khi ngắt điện thoại, Đái Na ôm ngực,
“Ngài không sợ lỗ vốn sao?”

“Sao lại sợ”
, Minh Thiếu Diễm nhàn nhạt nói,
“Khách mời trong quý này đều không tệ, chỉ cần không cắt ghép hỗn loạn thì không sợ.”
Hơn nữa, sợ thì thế nào.
Vốn dĩ tiền kiếm được là để tiêu.
Hắn không cha không mẹ, không vợ không con, chỉ có một cô cháu gái, cho cháu gái ít tiền thì có làm sao.
Từ khi biết được phải đem trọng tâm chuyển đến trên người Nhan Nghiên, toàn bộ tổ tiết mục, từ đạo diễn cho đến nhan viên hậu kỳ đều giảm hứng thú với chương trình hơn một nửa.
Vậy nên rất nhiều nhân viên khi gặp Nhan Nghiên thậm chí còn không muốn cho cô sắc mặt tốt.
Nhan Nghiên trước mặt Bách Thần đều trong tình trạng rớt chỉ số thông minh, nhưng đối với những chuyện khác cô ngược lại có thể nhìn mặt đoán ý.
Thái độ nhân viên công tác thay đổi, ngày hôm sau Nhan Nghiên đã nhận ra.
Phản ứng đầu tiên của Nhan Nghiên chính là tức giận.
Trong dàn khách mời, ngoại trừ Trương Nhã Trúc là người có thâm niên lâu nhất, mà Trương Nhã Trúc cũng chỉ được cái lớn tuổi, nếu nói về sức ảnh hưởng lớn nhất thì nhất định chính là cô.
Thời điểm vừa mới xuyên thành Nhan Nghiên, những nghệ sĩ trong công ty hay thậm chí là ông chủ cũng đều đối với cô rất khách khí, trợ lý hầu hạ chu đáo, vậy mà bây giờ, chỉ mấy nhân viên quèn trong gameshow cũng dám kinh thường cô?
Bởi vì Nhan Nghiên không thích, càng không muốn Đường Đường dìm cô xuống nên vào thời điểm hoạt động riêng lẻ hoặc phân nhóm, Nhan Nghiên tuyệt đối sẽ không cùng nhóm với Đường Đường.
Nếu là hoạt động tập thể cô cũng cách Đường Đường rất xa.
Xem như mắt không thấy tâm không phiền.
Cho nên nói, dù cùng nhau quay chương trình hơn hai mươi ngày, Nhan Nghiên một chút hiểu biết về Đường Đường cũng không có.
Bởi vì không thích nên cô luôn chướng mắt Đường Đường.
Lưu Linh khen Đường Đường suy nghĩ chu đáo thì Nhan Nghiên chỉ cảm thấy cô ta phiền phức.
Trương Nhã Trúc nói Đường Đường biết quan tâm người thì Nhan Nghiên cảm thấy Đường Đường chỉ biết nịnh nọt, trông rất buồn cười.
Một là không biết gì về Đường Đường, hai là chướng mắt nên Nhan Nghiên hoàn toàn không nghĩ ra Đường Đường có chỗ nào đáng giá để đám nhân viên này thích?
Thậm chí còn vì cô ta mà không cho cô sắc mặt tốt?
Nhan Nghiên cảm thấy đám nhân viên đó đúng là ngu xuẩn buồn cười.
Mọi người trong đoàn đều không có hứng thú với suy nghĩ của Nhan Nghiên.
Một đám uể oải bắt đầu lên kế hoạch cắt nối lại nội dung, kết quả đột nhiên đạo diễn thông báo cho họ một tin tức tốt.
Cảnh của Đường Đường nhất định không thể cắt bớt, chẳng những không cắt bớt mà còn phải nhiều hơn, càng phải thật xuất sắc!
Ngay cả nữ nhân viên phối âm lúc trước gọi điện cho Đái Na cũng giật mình.
Cô cảm

Bình luận (0)

Để lại bình luận