Chương 75

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 75

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

khi xe đưa cậu đến công ty Mễ Việt vẫn trốn tránh ánh mắt của Minh Thiếu Diễm mà rụt rè bước xuống.
Đi được vài bước bỗng nhiên cậu la lên một tiếng ĐM.
Cậu có phải là thiểu năng trí tuệ không?
Vừa rồi Bách Thần đã gọi
“Minh đổng”
, là cậu điếc sao?
Minh đổng, giám đốc Thánh Ngu, Minh Thiếu Diễm.
Đậu xanh rau má, cậu rốt cuộc đã hiểu được ánh mắt vừa rồi Minh Thiếu Diễm nhìn cậu là có ý tứ gì.
Ban nãy cậu không biết xưng hô như thế nào vì thế liền gọi theo Đường Đường, kêu Minh Thiếu Diễm là chú nhỏ.
Ánh mắt kia của Minh Thiếu Diễm rõ ràng là, ai mẹ nó là chú nhỏ của cậu.
Mễ Việt bi ai điên cuồng gửi tin nhắn cho Đường Đường, là tôi có mắt không thấy Thái Sơn không nhận ra Minh đổng, tôi thật sự không phải cố ý gọi ngài ấy là chú nhỏ đâu.
Đường Đường bị Wechat của Mễ Việt chọc cười, Minh Thiếu Diễm nhìn cô một cái, Đường Đường lập tức đưa điện thoại cho hắn xem,
“Tiểu Mễ đang chào hỏi Minh đổng này.”
Minh Thiếu Diễm liếc mắt một cái, không quan tâm đến Wechat của Mễ Việt mà dừng trên cổ tay nhỏ gầy của cô, mày nhíu chặt,
“Lại gầy.”
Đường Đường cao hứng ngẩng đầu,
“Thật sao!?”
Minh Thiếu Diễm:……
Thẩm mỹ của con gái thật kỳ lạ, Minh Thiếu Diễm bất đắc dĩ,
“Quá gầy không tốt cho sức khỏe.”

“Gầy với khỏe mạnh thì có xung đột gì với nhau sao?”
Đường Đường chớp chớp mắt.
Minh Thiếu Diễm nhìn bộ dạng này của cô cảm thấy một chữ cũng không nói được, chỉ thầm nghĩ trong đầu, chờ khi về nhà phải kêu dì Trình bồi bổ cho Đường Đường thật tốt.
Hai người nói nói một hồi, Đường Đường liền có chút mệt mỏi, mơ mơ màng màng ngủ thϊếp đi.
Minh Thiếu Diễm quay đầu, ánh mắt dừng trên đôi mắt đang nhắm lại của Đường Đường, lông mi dài như vậy.
Đột nhiên Minh Thiếu Diễm có xúc động muốn sờ lên đó.
Sau một lúc lâu, Minh Thiếu Diễm bất chợt nhíu nhíu mày, dời đi tầm mắt.
Ngoài cửa sổ đang trút xuống những hạt mưa, Minh Thiếu Diễm thấp giọng kêu chú Lý tăng nhiệt độ điều hòa lên, lại kêu chú chạy ổn định một chút.
Đợi khi Đường Đường tỉnh lại đã sắp về tới nhà.
Đường Đường xoa xoa đôi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, kinh ngạc nói,
“Trời mưa?”

“Ừ.”
Đường Đường mang ba lô ra phía sau lại cột chặt dây giày, Minh Thiếu Diễm hỏi cô đang làm gì.
Đường Đường cột xong dây giày ngẩng đầu lên,
“Chờ khi xe dừng cháu liền chạy vọt vào.”
Minh Thiếu Diễm:
“…
Trên xe có dù.”

“A”
, Đường Đường ngồi dậy, vừa tỉnh ngủ nên đầu óc có chút không rõ ràng.
Khóe môi Minh Thiếu Diễm gợi lên thật nhẹ.
Khi xe vừa tới cửa Đường Đường nhanh chóng tìm dù mở ra rồi bước xuống xe, chạy đến gần Minh Thiếu Diễm giúp hắn che dù.
Minh Thiếu Diễm bị giành trước, nhìn bộ dáng Đường Đường cố hết sức giơ cao dù đầy bất đắc dĩ cầm cây dù trong tay cô.
“Để chú.”
Đường Đường ngoan ngoãn trốn dưới dù, lại sợ sẽ làm Minh Thiếu Diễm ướt nên thật cẩn thận dịch ra ngoài một chút.
Đột nhiên cánh tay phải bị người ta nắm lấy, Minh Thiếu Diễm một tay ôm cô kéo trở về.
Cánh tay có lực đem cô cố định dưới dù, ánh mắt vẫn nhìn phía trước như cũ,
“Dựa vào đây chút, cẩn thận ướt.”
Edit: Gemist – —————— Một mùi hương nước hoa thoang thoảng như có như không bay tới, ngay khi Minh Thiếu Diễm chợt sát lại gần, cô có thể cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo lại sạch sẽ của đối phương.
Tay phải hắn cố định chặt chẽ Đường Đường tận tới khi hai người vào biệt thự mới buông tay.
Sắc mặt nhàn nhạt, biểu tình lạnh nhạt cũng khôi phục như cũ.
Đường Đường thu dù, tầm mắt nhìn quanh phòng lập tức phát hiện ra điều gì đó, quay đầu hỏi Minh Thiếu Diễm:
“Dì Trình không có ở đây ạ?”
Nếu dì Trình có ở nhà, chắc hẳn đã ra đây đón từ lâu, tại sao hôm nay lại vắng nhà vậy.
“Trong nhà dì Trình có chút việc, nghỉ nửa tháng.”
Minh Thiếu Diễm cởi âu phục đã ướt nhẹp cả bên tay trái, mày hơi nhíu, dừng một chút rồi nói tiếp.
“lên thay quần áo trước đã.”
Minh Thiếu Diễm nhớ tới cơ thể mới ôm trong lồng ngực, đơn bạc mà gầy gò, qua lớp áo sơ mi cũng có thể cảm nhận được cánh tay lạnh lẽo của Đường Đường.
Đường Đường đơn thuần cho rằng Minh Thiếu Diễm không thích cô mặc quần áo ướt, ngoan ngoãn
“vâng”
một tiếng lên lầu, trời hôm nay mưa cũng hơi lạnh.
Đường Đường tắm nước ấm xong rồi thay một bộ hoodie, dưới lầu Minh Thiếu Diễm đang cau mày xem gì đó, thấy cô xuống cũng buông điện thoại hỏi,
“tối nay muốn ăn gì?”
Ừm ha, Đường Đường suýt nữa thì quên mất, dì Trình không có ở nhà, Minh Thiếu Diễm lại không thích chốn đông người, càng ghét những bóng dáng lúc ẩn lúc hiện trong nhà.
Biệt thự to như thế, thực chất chỉ có hai chú cháu với dì Trình.
Từ quét tước vệ sinh cho tới cắt chỉnh cây cảnh trong vườn, hoặc là thanh lọc bể bơi đều có thời gian cố định làm việc, người làm hoàn thành nhiệm vụ thì phải rời đi ngay, không dám nán lại lâu.
Bình thường đều do dì Trình nấu cơm, hôm nay đầu bếp trong nhà cũng mất hút, Minh Thiếu Diễm hỏi cô muốn ăn gì để lát gọi Jason mang tới, Đường Đường đột nhiên nhớ tới tiết mục lần trước khi bản thân học chiên bò bít tết với Trương Nhã Trúc.
“Để cháu làm.”
Cô nóng lòng muốn thử tài nghệ của mình.
Minh Thiếu Diễm buông điện thoại, tựa lưng vào sofa liếc Đường Đường một cái,
“Ừm.”
Người mới học nấu ăn như cô đang nhiệt huyết bừng bừng trong việc bếp núc, nguyên liệu trong nhà cũng đủ hết, Đường Đường nhớ kỹ cách làm mà Trương Nhã Trúc dạy cô trước đó, lấy bò bít tết với hồ tiêu ra để chuẩn bị, tay vỗ vỗ tạp dề trước ngực động viên bản thân.
Minh Thiếu Diễm vào bếp thì thấy Đường Đường đang vỗ tay, bộ dáng ngờ nghệch thì vô thức cong môi, Hắn không có hứng thú xem người khác làm cơm, nhưng nếu đó là Đường Đường thì hắn cũng không ngại.
Trước giờ không có kinh nghiệm vào bếp, không biết thành phẩm sẽ là cái dạng gì.
Đường Đường đeo tạp dề nhanh chóng thay đổi các loại tư thế, lúc thì nặn thịt lúc rắc tiêu, kết quả vừa quay đầu đã Minh Thiếu Diễm lười nhác dựa vào khung cửa xem cô làm cơm.
Không hiểu sao có chút xấu hổ.
Sao Minh Thiếu Diễm lại đứng đây, bộ dáng lúc nãy quá mất mặt.
Đường Đường ho khan vào tiếng, quay đầu giải thích,
“Phải rắc gia vị vào thịt bò mới ngon.”

“Ừm.”
đáy mắt Minh Thiếu Diễm mang theo ý cười,
“tiếp đi.”
Đường Đường:
“….”
Thôi được, cô đành tiếp tục vậy, mong rằng thành phẩm sẽ không quá bết bát.
Đứa cháu nhỏ muốn thể hiện trước mặt trưởng bối, lần này Đường Đường làm rất nghiêm túc, cô nhớ rõ lần đó Minh Thiếu Diễm nói hắn thích chín toàn phần.
Nhưng bò bít tết chín bảy phần mới ngon, nghĩ tới ngữ cảnh lần đó, Đường Đường hoài nghi liệu rằng có phải khi đó Minh Thiếu Diễm giữ mặt mũi cho cô mới nói thế không, bèn giả bộ lơ đãng hỏi:
“Chú nhỏ, chín bảy phần hay chín toàn phần?”

“Bảy phần.”
Biết ngay mà!
Lần đó là Minh Thiếu Diễm nể cô nên mới nói mình thích ăn chín toàn phần mà thôi!
Thừa dịp Minh Thiếu Diễm ra ngoài, cô vội vàng móc điện thoại tra một ít, sau đó cẩn thận khống chế lửa, cân nhắc kỹ từng bước làm.
Chiên một mặt hai phần, rắc muối biển, xoay tròn 90 độ tiếp tục chiên nửa còn lại, sau khi chiên hai mặt, lại rắc muối biển, xoay tròn 90 độ tiếp tục chiên nửa còn lại…
Tổng cộng là chiên bảy phút…
Mùi bít tết chín thơm ngào ngạt tỏa ra, Đường Đường cẩn thận hít một hơi, bò bít tết trong lần chiên này đẹp hơn nhiều so với lần trước!
Minh Thiếu Diễm đúng là khá chờ mong, nhưng nhìn bộ dạng tay chân lóng ngóng của cô thì cũng không ôm quá nhiều kỳ vọng, cho tới khi Đường Đường bưng đĩa bò ra, Minh Thiếu Diễm nhìn màu sắc bán nâu trên đó, lòng lập tức cho 10 điểm.
Đường Đường lớn loại cũng theo chủ nghĩa hoàn mỹ, trang trí đĩa rất tinh xảo, sau khi đặt dao nĩa cẩn thận trước mặt Minh Thiếu Diễm mới ngồi đối diện, mong chờ nhìn hắn, Minh Thiếu Diễm bỗng dưng muốn cười.
Hắn không có thói quen cười, cũng không thích cười.
nhưng quỷ mới biết tại sao hắn luôn muốn cười với Đường Đường như thế, Minh Thiếu Diễm chủ động bắt đầu dùng cơm.
Đường Đường nắm chặt dao nĩa, căng thẳng lại mong chờ nhìn, như thể cô học trò nhỏ đang chờ thầy giáo trả bài, chờ tới khi thầy giáo ngẩng đầu lên, đánh giá.
“Rất tốt.”
Rất tốt!
Ông trời ơi, Minh Thiếu Diễm nói
“rất tốt”
!
Lần trước cô tự pha một ly cà phê tự nhận là không thể bắt bẻ đưa tới, bị Minh Thiếu Diễm nhàn nhạt nói:
“Chưa được.”
Dì Trình làm đồ ăn ngon như vậy mà Minh Thiếu Diễm cũng chỉ nhiều nhất nói một câu:
“không tồi.”
Mà bây giờ Minh Thiếu Diễm đánh giá rất tốt, Minh Thiếu Diễm đã nói rất tốt, vậy chắc chắn nó phải hoàn mỹ không chê vào đâu được.
Lòng Minh Thiếu Diễm hơi gợn sóng, chỉ một câu vậy thôi mà cô nhóc cũng vui tới vậy sao.
Đường Đường đúng là đang rất vui, tâm tình cực cực kỳ tốt, đôi mắt xinh đẹp cong cong, vui vẻ tự thưởng cho mình một miếng.
Ừm, rất tốt.
Sao cô lại ưu tú tới vậy chứ!
” Lần sau cháu học thêm vài món cho chú nếm thử.”

” Ừm.”
Minh Thiếu Diễm nhìn Đường Đường đang vui vẻ luyên thuyên, lồng ngực dâng lên một cảm giác khó tả.
Ăn xong, Đường Đường lại theo Minh Thiếu Diễm vận động một lát, cũng bởi lần trước Minh Thiếu Diễm đưa cô một bộ quần áo thể thao, nên lần này Đường Đường tự bọc kín mít chạy trên máy chạy.
Minh Thiếu Diễm vẫn mặc bộ quần áo thể thao rộng rãi như thường lệ.
Loại quần áo hắn đang mặt thiết kế khá đơn giản, Đường Đường từng thấy hắn mặc đúng hai kiểu quần áo, một là tây trang hai là áo thể thao rộng, à đúng rồi, lần đó còn vô tình thấy chú nhỏ đang thay áo ngủ nữa.
Cơ mà lần đó Minh Thiếu Diễm đã nhanh chóng che kín hết rồi, không nhìn thấy cái gì.
Ánh mắt Đường Đường dừng ở tên người Minh Thiếu Diễm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận