Chương 78

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 78

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

đàn dương cầm trong góc.
Đường Đường quay đầu nói với Đái Na,
“Chị Na, chị kêu em hát còn không bằng kêu em đánh đàn.”
Đái Na kinh hãi, em hát khó nghe đến như vậy sao?
“Chương trình lúc trước, chuyên viên thu âm cho em đã đổi hết mấy người.
Nói như vậy chị đã hiểu chưa?”
Đường Đường chớp mắt với Đái Na, Đái Na lập tức hết chỗ nói.
Nhưng dương cầm càng khó hơn a, cô nhớ rõ Đường Đường không biết đàn dương cầm.
Có điều Đường Đường đã ngồi trước đàn dương cầm, mở nắp đàn ra thử thử vài âm, sau đó trong ánh mắt kinh ngạc của Đái Na, ngón tay thon dài nhẹ nhàng bay lượn trên phím đàn.
Thời điểm Bách Thần đi vào liền nghe được tiếng đàn, anh còn tưởng rằng là giáo viên nào đó đã luyện đàn nên không nghĩ nhiều đã đẩy cửa tiến vào.
Nhưng sau khi vào ánh mắt anh liền ngưng đọng trên người đang ngồi trước dương cầm.
Sống lưng thẳng tắp, sườn mặt tinh xảo.
Khúc nhạc rất quen thuộc, là bản hòa tấu Brandenburg, anh cũng biết đàn.
Nhưng Đường Đường sao có thể biết đàn, còn đàn tốt như vậy.
Đái Na nhìn Bách Thần, trên mặt Bách Thần còn kinh ngạc hơn cô.
Anh ngây ngốc đứng ở cửa, không đi ra cũng không tiến vào, trên khuôn mặt mang theo vẻ khó hiểu và mê mang Đái Na chưa thấy bao giờ.
Nhưng cặp mắt kia lại luôn chặt chẽ khóa chặt trên người Đường Đường.
Sau đó Bách Thần thấy Đường Đường đứng lên, cười nói hỏi Đái Na thấy thế nào, nói xong cô liếc thấy anh ở cửa, nụ cười lập tức thu lại, khách khí gọi anh một tiếng,
“Anh Thần.”

“Mọi người làm việc tiếp đi, em đi lên tìm chú nhỏ.”
Bách Thần:……
Vì sao anh tới là cô đi?
Đái Na đem thần sắc hai người thu vào trong mắt, cũng không ngăn cản Đường Đường.
Đợi khi Đường Đường đi rồi lúc này cô mới liếc Bách Thần một cái,
“Hối hận?”
Bách Thần:
“…
Làm gì có.”
Nghiệp quật chết cậu.
Đái Na
“À”
một tiếng.
Cậu tự khó chịu một mình đi.
Đường Đường lên tầng cao nhất, Jason bảo cô đợi một chút, Minh Thiếu Diễm đang có khách.
Đường Đường gật đầu, ở bên ngoài đợi một lát.
Thời gian trôi qua, cửa văn phòng Minh Thiếu Diễm mở, đi ra là một người phụ nữ trang điểm tinh xảo.
Ngũ quan xinh đẹp phát sáng, dáng người cao gầy, âm thanh giày cao gót đạp lên sàn nhà phát ra vô cùng rõ ràng, khi đi ra trên mặt còn treo lên nụ cười, nhưng vào khoảnh khắc chạm mặt với Đường Đường liền khựng lại.
Jason đi tới,
“Tưởng tiểu thư, mời đi bên này.”
Tưởng Dung mày cau lại nhưng nhanh chóng giãn ra như bình thường, Đường Đường từ trên sô pha đứng lên, cười gật đầu.
Tưởng Dung cứ đứng đó trơ mắt nhìn Đường Đường trực tiếp đẩy cửa văn phòng Minh Thiếu Diễm mà Jason một câu cũng không nói.
Cô không khỏi nhớ tới lời đồn đang lưu truyền trong Thánh Ngu, trước kia Tưởng Dung không cảm thấy quá kỳ quái nhưng bây giờ càng nghĩ càng kỳ quái.
Ví như người khác nói, dựa theo tiêu chuẩn từ trước tới nay của Minh Thiếu Diễm thì nghệ sĩ như Đường Đường tuyệt đối sẽ không thể tiến vào Thánh Ngu.
Nhưng Đường Đường chẳng những ký được hợp đồng mà còn đi theo Đái Na giành được rất nhiều tài nguyên tốt.
Hiện giờ cô còn tận mắt thấy Đường Đường quen cửa quen nẻo vào văn phòng Minh Thiếu Diễm.
Tưởng Dung thở dài một hơi nhẹ nhõm, không phải như vậy, cô biết rõ mà.
– — Đây là lần thứ hai Đường Đường vào văn phòng Minh Thiếu Diễm, cô nhớ lần đầu tiên đến đây Minh Thiếu Diễm vô cùng bài xích nói cô phải ngồi ở chỗ xa nhất trên sô pha, bây giờ lại muốn ngồi chỗ nào là ngồi chỗ đó.
Đường Đường rốt cuộc cũng cảm nhận được phân biệt đối xử là như thế nào.
Cô không khỏi cảm thán, công sức tiêu tốn trong mấy tháng nay đúng là không uổng phí.
Đợi qua thêm một khoản thời gian nữa, khi cô đã không cần dựa vào Minh Thiếu Diễm cũng có thể đứng vững thì cô sẽ nói cho hắn biết, cô không phải con gái Minh gia.
Đường Đường nhớ tới người phụ nữ vừa rời khỏi kia, cô vô cùng bát quái ngồi bên cạnh Minh Thiếu Diễm,
“Chú nhỏ”
, Đường Đường gọi Minh Thiếu Diễm một tiếng,
“Chú định khi nào sẽ kết hôn?”
Bút trong tay Minh Thiếu Diễm ngừng lại, trong lòng khẽ động nhưng không ngẩng đầu lên, chỉ nhàn nhạt nói,
“Sao lại hỏi cái này?”
Minh Thiếu Diễm đã 27 tuổi, không lâu nữa đã lên 28 tuổi, tuy rằng lấy điều kiện của Minh Thiếu Diễm thì trễ vài năm cũng không sao nhưng dường như Minh Thiếu Diễm đến suy nghĩ yêu đương cũng không có.
Đường Đường cũng từng nhắc qua chuyện này với dì Trình, khi đó dì Trình vẻ mặt u sầu nói Minh Thiếu Diễm đã già đầu như vậy nhưng bên người đến một người bạn gái cũng không có.
“Cháu cũng chỉ tùy tiện hỏi thôi”
Đường Đường nói,
“Chú nhỏ, chú có đặc biệt thích kiểu người nào không?”
Thích kiểu người nào không?
Không, từ trước đến nay đều không có.
Minh Thiếu Diễm nghĩ thầm nhưng một giây sau đó, trước mắt Minh Thiếu Diễm đột nhiên hiện ra một đôi mắt màu nâu nhạt, trong đôi mắt tràn đầy ý cười kia đều là hình dáng hắn.
Minh Thiếu Diễm thình lình ngẩng đầu lên, tầm mắt không hẹn mà gặp ánh mắt Đường Đường.
Đó là ánh mắt quen thuộc vừa hiện lên trong đầu hắn, hô hấp Minh Thiếu Diễm cứng lại, mất tự nhiên rời đi tầm mắt.
Tay nắm bút siết chặt, âm thanh hắn lạnh lùng,
“Không có.”
Không có thì không có, ngữ khí khó chịu như vậy làm gì, Đường Đường chu chu môi không hỏi.
Nhìn thời gian hiện giờ là 5 giờ 10 phút, Minh Thiếu Diễm đến 6 giờ mới tan tầm,
“Chú nhỏ, lát nữa chúng ta về cùng nhau đi.”
Minh Thiếu Diễm không dám nhìn ánh mắt cô lần nữa, trong cổ họng phát ra một chữ
“Ừ.”
Ba phút sau, Minh Thiếu Diễm hối hận.
Có một suy nghĩ một khi đã có thì không thể khống chế không nghĩ đến nó nữa.
Minh Thiếu Diễm ghét nhất chính là có người trước mặt làm hắn phân tâm, nhưng bây giờ bản thân hắn lại hết lần này đến lần khác phân tâm.
Đặc biệt là lúc này Đường Đường còn chói lọi ngồi trước mặt hắn.
Sớm biết vậy đã bảo cô về nhà trước.
Đống văn kiện trước mắt hắn xem không vào nữa.
May mắn, Jason gọi điện thoại nội bộ đến nói có đối tác sẽ đến đây trong năm phút nữa.
Minh Thiếu Diễm đột nhiên nhẹ nhàng thở ra.
Đường Đường ngẩng đầu,
“Chú có chuyện cần bàn bạc hả?
Cháu ở đây có phải không tốt lắm không?
Hay là cháu ra ngoài trước.”
Cháu ở chỗ này đúng là không tốt lắm nhưng không phải vì công việc.
Minh Thiếu Diễm chỉ chỉ ra phía sau giá sách,
“Không cần, sau giá sách là phòng nghỉ ngơi.”
Đường Đường đứng lên, từ bên hông giá sách mở ra cửa phòng phía sau.
Căn phòng này và phòng ngủ của Minh Thiếu Diễm có phong cách trang hoàng như đúc, giường, phòng tắm, tủ quần áo đều rất đầy đủ.
Minh Thiếu Diễm đúng là người có yêu cầu rất cao với nhu cầu sinh hoạt, chỉ là một gian phòng dùng để nghỉ trưa cũng có tiêu chuẩn cao như vậy.
Phòng không có sô pha nên Đường Đường trực tiếp ngồi trên giường.
Cô lướt xem mấy danh mục trong phần thi năng khiếu của mấy năm trước được Đái Na gửi cho.
Cúi đầu đọc một hồi làm cổ không thoải mái vì thế Đường Đường nằm trên giường gối đầu lên tay xem tiếp.
Phòng cách âm rất tốt, dù Minh Thiếu Diễm ở bên ngoài nói gì thì trong phòng cũng yên tính không bị ồn chút nào.
Mà Minh Thiếu Diễm bên ngoài, vì cuối cùng Đường Đường không còn lung lay trước mắt nữa nên lòng lung tung rối loạn của hắn rốt cuộc cũng ổn định.
6 giờ chiều, Minh Thiếu Diễm đúng giờ từ trên ghế đứng lên, sửa sang lại tốt cà vạt và ống tay áo, sau đó đẩy cửa phòng nghỉ.
Vừa nhìn vào phòng, trái tim thật vất vả mới ổn định của Minh đổng lại hung hăng nhảy dựng.
Trưa nay hắn đã ở trên cái giường đó nghỉ ngơi 45 phút.
Mà bây giờ, Đường Đường cũng nằm trên đó.
Đường Đường nằm trên giường nhìn chăm chú vào máy tính bảng, tay chân thon dài thân mặt tiếp xúc với giường.
Đường cong hoàn mỹ của thiếu nữ đập thẳng vào mi mắt, vòng eo nhỏ nhắn cong xuống, cổ chân trắng ngần nghịch ngơm nâng lên.
Trong phút chốc, tầm mắt Minh Thiếu Diễm rối loạn.
Đường Đường nghe thấy động tĩnh quay đầu, thân thể xinh đẹp từ trên giường bật dậy nhìn đồng hồ,
“A, 6 giờ rồi sao?”

“Ừ”
, Minh Thiếu Diễm thở phào, âm thanh vẫn như bình thường,
“Về nhà thôi.”
Đường Đường tắt máy tính bảng rồi xuống giường.
Ánh mắt Minh Thiếu Diễm dừng trên nếp gấp trên giường, chỉ trong nửa giây lại dời đi,
“Chú ra ngoài chờ cháu.”

“Được”
, Đường Đường gật đầu, quay sang dọn lại giường, cô cũng không chú ý bước chân Minh Thiếu Diễm gần như là tông cửa xông ra.
Đi ra khỏi phòng nghỉ, Minh Thiếu Diễm ngồi trên ghế ổn định, lát sau hắn mới thở phào một hơi, kéo kéo cà vạt.
Jason vào văn phòng dọn dẹp liền thấy bộ dạng ông chủ không hề giống bình thường.
Ngài ấy yên lặng nhắm mắt, cà vạt lỏng lẻo, lỗ tai bên trái đó bừng còn hơi ánh hoàng hôn.
Jason ngơ ngẩn, trong lúc nhất thời anh cảm thấy bản thân chắc là bị mù rồi.
Làm thư ký cho Minh Thiếu Diễm lâu như vậy, đây là lần đầu tiên anh thấy Minh Thiếu Diễm đỏ mặt.
[1]
“Chuông nguyện hồn ai”
là tiểu thuyết của nhà văn người Mỹ, Ernest Miller Hemingway.
Tựa đề của tiểu thuyết này được tác giả lấy trích từ câu thơ nổi tiếng của nhà thơ siêu hình John Donne.
Nếu các bạn muốn tìm hiểu thì có thể lên google tìm về quyển tiểu thuyết này, còn dưới đây mình chỉ ghi lại bài thơ để mọi người đọc thêm chút thôi.
( *Lưu ý bản dịch bên dưới chỉ là bản dịch thô có lẽ nó không đúng bộc lộ được cái hồn của bài thơ nên mọi người thông cảm!) For whom the bell tolls No man is an island, Entire of itself.
Each is a piece of the continent, A part of the main.
If a clod be washed away by the sea, Europe is the less.
As well as if a promontory were.
As well as if a manor of thine own Or of thine friend
“s were.
Each man”
s death diminishes me, For I am involved in mankind.
Therefore, never send to

Bình luận (0)

Để lại bình luận