Chương 99

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 99

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

ý.
Đồng ý cái rắm.
Sau khi trở mặt với đám người ở Á Tinh, Lục Minh một chút mặt mũi cũng không giữ lại mà đáp trả Nhan Nghiên còn đâm ông chủ Á Tinh một phát.
Ông chủ Á Tinh tức giận mắng Lục Minh, sai người đi khắp nơi tìm Lục Minh.
Đáng tiếc điện thoại không gọi được, đến nhà cũng tìm không thấy.
Lúc này Lục Minh đang ở nước ngoài du lịch.
Nhìn bình luận trên mạng, tâm tình anh rất tốt.
Bận rộn nhiều năm nay, tiền kiếm được không ít.
Đã lâu rồi anh không có cơ hội thư giãn, thừa dịp náo loạn lần này phải chơi cho thật tốt mới được, còn mấy chuyện gì gì đó cứ để trở về rồi tính.
Bây giờ nghĩ nhiều như vậy làm gì.
– — Bên này Á Tinh không có cách nào làm sáng tỏ, vì chứng cứ Lục Minh tung ra căn bản đã chặn hết mọi biện pháp giải thích.
Huống chi Thánh Ngu còn không cho họ mặt mũi, trực tiếp nhấn thích những bình luận nhằm chứng thực chuyện này.
Ông chủ Á Tinh nhìn Nhan Nghiên đang ngồi một bên, giận sôi máu.
Gần đây vì chuyện Nhan Nghiên mà cổ phiếu Á Tinh đã giảm đáng kể.
Hôm nay chuyện này được tung ra càng khiến cổ phiếu rớt xuống thảm thương.
Nhan Nghiên là cây rụng tiền lớn nhất trong công ty, nhưng hiện tại…
Ông chủ Á Tinh có chút do dự.
Người lớn diện mới cho Nhan Nghiên là một người phụ nữ hơn bốn mươi.
Bà ấy vừa tiếp nhận Nhan Nghiên nên đương nhiên không thể để Nhan Nghiên rơi vào khốn cảnh như vậy.
Nghĩ nghĩ một chút, người lớn diện thương lượng với ông chủ,
“Trong tay Lục Minh nắm quá nhiều thứ.
Cậu ta chân trần không sợ mang giày*, nếu chúng ta kiên quyết muốn chống với cậu ta nhất định chúng ta sẽ có hại.”
*Chân trần không sợ mang giày:
“Cho nên?”

“Ý tôi là hiện tại chúng ta đừng bận tâm đến mấy chuyện này, càng giải thích nhiệt độ càng cao, im lặng sẽ làm nó chậm rãi lắng xuống.
Nhan Nghiên chưa bao giờ dựa vào nhân khí để kiếm cơm, chỉ cần kỹ thuật diễn còn đó, sau này lấy thêm giải thưởng nữa chắc chắn là không thành vấn đề.
Chỉ cần có thành tích, mọi thứ đều là chuyện nhỏ.”
Đúng là như vậy.
Ông chủ Á Tinh gật đầu.
“Hiện giờ phải tận lực khống chế dư luận, làm giảm cảm giác tồn tại xuống.
Gần đây Nhan Nghiên sắp phải vào đoàn phim, lúc này càng im lặng càng tốt.”
Người lớn diện đưa ra kiến nghị,
“Đường nhiên, chúng ta vẫn phải tìm thời gian để Nhan Nghiên tự mình nói lời xin lỗi với Minh đổng của Thánh Ngu.”
Nói lời xin lỗi.
Lần này ông phải dẫn người đi xin lỗi.
Mỗi lần gặp Minh Thiếu Diễm đều phải xin lỗi, thể diện của ông còn đâu?
Chỉ là…
Không còn cách nào khác.
Hung hăng trừng mắt liếc Nhan Nghiên một cái, ông chủ nhấc điện thoại gọi cho Minh Thiếu Diễm.
Trong phòng làm việc, Minh Thiếu Diễm đang nói chuyện với bác sĩ tâm lý.
Thấy tên người gọi hắn liền ra ý bảo bác sĩ chờ một lát.
Nghe giọng ông chủ Á Tinh bên kia có chút ý lấy lòng, khóe miệng Minh Thiếu Diễm khẽ cong,
“Ăn bữa cơm đương nhiên là có thể.
Chỉ là Đường Đường, gần đây cô ấy sắp thi lớn học nên không có thời gian quản mấy việc này.”
Ông chủ Á Tinh bị nghẹn khó chịu nhưng không còn cách nào khác.
Ông chỉ có thể cười làm lành nói Minh đổng nể mặt tới là được rồi.
Sau khi treo điện thoại, Minh Thiếu Diễm mặt không đổi sắc ngồi trên sô pha,
“Chúng ta tiếp tục.”

“À được”
, bác sĩ gật đầu,
“Gần đây ngài làm rất tốt, khống chế bản thân tránh tiếp xúc…”
– — Tối hôm sau, Minh Thiếu Diễm mang theo Đái Na đến cuộc hẹn.
Hôm nay Nhan Nghiên ăn diện lộng lẫy.
Thật ra trong lòng cô có chút may mắn, trong tiểu thuyết Minh Thiếu Diễm chính là ba nhân vật nam chủ chốt, tuy sau này mới có tình cảm với cô nhưng ở những đoạn đầu tác giả đã luôn nhấn mạnh Minh Thiếu Diễm vô cùng thưởng thức Nhan Nghiên.
Lại nói thật ra trước đây cô chỉ nghe nói qua về Minh Thiếu Diễm, đây chính là lần đầu tiên Nhan Nghiên gặp hắn.
Không nghĩ tới Minh Thiếu Diễm có vẻ ngoài đẹp như vậy, một chút cũng không kém Bách Thần.
Trong lòng Nhan Nghiên vừa động, đi theo sau lưng ông chủ.
Lúc thấy Minh Thiếu Diễm cô liền nhoẻn miệng cười, tự cho là làm tốt nhất.
Đáng tiếc mặt Minh Thiếu Diễm vẫn vô cảm như trước.
Thậm chí có chút ghét bỏ.
Nhan Nghiên:……
Đái Na đằng sau Minh Thiếu Diễm quả thực muốn cười.
Vị Nhan tiểu thư này, mỗi ngày Minh đổng vừa tan tầm là thấy khuôn mặt của Đường Đường, nhìn Đường Đường quen rồi đúng là không ai có thể đập vào mắt nữa.
Huống chi không biết có phải do ảo giác hay không, Nhan Nghiên đang ăn diện lộng lẫy trước mắt này dường như khí chất không còn như trước nữa mà kém hơn rất nhiều.
Vừa bắt đầu Nhan Nghiên đã tự đâm đầu vào tường, tinh thần giảm hơn phân nửa, cũng may hiện tại cô biết bản thân đang trong tình huống gì, dù trong lòng không thoải mái vẫn nghe lời xin lỗi Minh Thiếu Diễm.
Nhan Nghiên kính một ly rượu với Minh Thiếu Diễm.
“Đường Đường không thích tôi uống rượu”
, Minh Thiếu Diễm trực tiếp từ chối.
Ông chủ Á Tinh sửng sốt lập tức phản ứng lại, cười nói,
“Minh đổng và Đường tiểu thư đúng là chú cháu tình thâm.”
Minh Thiếu Diễm không tỏ ý kiến.
Khi nhắc đến Đường Đường, sắc mặt Minh Thiếu Diễm tốt lên không ít.
Ông chủ Á Tinh sai lại xem không hiểu, vì thế đề tài liền vòng quanh Đường Đường mà triển khai.
Khung cảnh xem như hòa thuận vui vẻ, chỉ mình Nhan Nghiên là sững sờ.
Cô làm sao cũng không nghĩ đến quan hệ giữa Minh Thiếu Diễm và Đường Đường lại tốt như vậy!
Đường Đường hiện tại không phải Đường Đường trong sách, có lẽ cô ta cũng giống cô biết được cốt truyện, vậy nên cô ta quyết định không làm giống
“Đường Đường”
mà lựa chọn tạo quan hệ tốt với Minh Thiếu Diễm?
Bây giờ xem ra Minh Thiếu Diễm dường như đã thật sự bị cô ta lừa rồi.
Nhan Nghiên hung hăng cắn môi.
Nhớ tới tình cảnh gần đây của bản thân, lại nghĩ tới nhân khí của Đường Đường, Nhan Nghiên càng cảm thấy bị nghẹn đến khó chịu.
Không được, cô không thể để mọi thứ tiếp tục như vậy.
Dựa theo cốt truyện, 5 năm sau Đường Đường mới bị vạch trần.
5 năm sau, quá chậm!
Một bữa cơm diễn ra nhàm chán, sau khi tiễn Minh Thiếu Diễm đi, Nhan Nghiên liền về nhà tìm trợ lý, sai trợ lý giúp cô làm một chuyện.
Trợ lý nhìn tên và địa chỉ, có chút không hiểu,
“Người này là ai vậy?”
May mắn Nhan Nghiên còn nhớ tên và nơi ở của thiên kim Minh gia chân chính.
Cô cũng không ngốc, hiện giờ Minh Thiếu Diễm và Đường Đường thân thiết, nếu cứ như vậy mà nói cho hắn, Minh Thiếu Diễm nhất định sẽ không tin, đến lúc đó còn cho rằng cô cố ý châm ngòi.
Vậy nên cô phải chuẩn bị thật tốt trước đã, đến lúc đó mới không xảy ra sai lầm.
Điều cô nên làm chính là tìm vị thiên kim Minh gia chân chính trước, sau đó mang cô ta đi gặp người Minh gia.
Lúc này dù người ở Minh gia không tin cũng phải làm giám định lần nữa, chỉ cần như vậy cây kim trong bọc sẽ lòi ra.
“Chuyện này em nhờ người khác làm”
, sau khi nói xong lại dặn dò một câu,
“Đừng nói cho bất cứ ai.”
Trợ lý không hiểu được nhưng cũng không hỏi nhiều.
Công việc của cậu chính là làm việc cho Nhan Nghiên, Nhan Nghiên sai cậu làm gì cậu chỉ cần đi làm là được.
Thời gian trôi qua từng ngày, đảo mắt đã kết thúc tháng tư tiến vào tháng năm.
Thời tiết ngày càng ấm áp, trên đường thành phố S đã xuất hiện những đôi chân xinh đẹp của các cô gái.
Chương trình
“Lữ hành hoa lộ”
đã phát sóng hơn một nửa.
Tuy ban đầu nhân khí của Bách Thần và Nhan Nghiên cao nhất nhưng hiện giờ dã hoàn toàn bị Đường Đường và Mễ Việt chiếm lấy hết.
Đặc biệt là Đường Đường.
Trước đây Đường Đường chỉ nhờ vào khuôn mặt đã hút không biết bao nhiêu fans, huống chi bay giờ sau lưng còn có công ty lớn tỉ mỉ thúc đẩy.
Bên ngoài nhìn Đường Đường hào nhoáng vô cùng nhưng thật ra bên trong lại khổ sở vì việc học.
Thời gian đến lúc thi lớn học còn không đến một tháng, Đường Đường vì đuổi theo thành tích lúc trước của mình nên quyết tâm ngày đêm đọc sách.
Đái Na nhìn mà không đành lòng.
Thi thử được vài lần, Đường Đường đều có thể nằm trong top mười người điểm cao nhất trong lớp.
Một năm trước, thành tích học tập cùng sự nghiệp của Đường Đường đều ở mức thấp nhất, bây giờ lại phát triển như vậy.
Đái Na thật sự cảm thấy cô hoàn toàn không cần liều mạng như vậy.
Lấy thành tích thi thử lần trước, nói không chừng đến lúc đó Đường Đường còn giành được cả chức thủ khoa của tân sinh viên tại học viện Hí Kịch ấy chứ.
Vì thế Đái Na tìm thời cơ kêu Minh Thiếu Diễm khuyên nhủ Đường Đường đừng quá sức như vậy, cẩn thận cơ thể không chịu nổi.
Tuy gần đây Minh Thiếu Diễm khống chế bản thân không tiếp xúc với Đường Đường, nhưng phần tình cảm đè nén dưới đáy lòng, càng áp càng sâu, càng áp càng chân thật.
Đái Na không đành lòng, hắn càng không đành lòng hơn.
Cuối tuần, khi đang ăn cơm, Minh Thiếu Diễm bỗng nói,
“Ngày mai chú đưa cháu ra ngoài chơi một chút, xem như thả lỏng trước khi thi.”
Đường Đường kinh ngạc ngẩng đầu.
Cô biết gần đây Minh Thiếu Diễm luôn trốn cô.
Nhưng cô thật sự không hiểu vì sao.
Có lúc Đường Đường nghĩ, có lẽ vì Minh Thiếu Diễm đang yêu đương nên tâm tư không đặt trên người cháu mà thôi.
Đó không phải là cố ý trốn tránh cô.
Nhưng cuối cùng là vì sao, Đường Đường không biết, cũng không hỏi.
Gần một tháng nay, đây là lần đầu tiên Minh Thiếu Diễm nói mang cô đi ra ngoài.
Vậy nên cô không khỏi sửng sốt.
Minh Thiếu Diễm ngẩng đầu,
“Không muốn đi sao?”

“Không có”
, Đường Đường lắc đầu,
“Đương nhiên cháu muốn đi.
Chúng ta đi chơi ở đâu?”

“Đánh golf.
Lát nữa Jason sẽ mang quần áo qua.”
Đường Đường gật đầu, buổi tối nghỉ ngơi sớm.
Hôm sau, Jason mang quần áo đến.
Có hai bộ, đều là trang phục chuyên dụng để đánh golf cho nữ.
Một bộ là quần dài, một

Bình luận (0)

Để lại bình luận