Chương 129

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 129

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

cùng đắt.
Không có hai ngàn vạn thì đừng nghĩ mua được chiếc xe.
Cho nên dù cực kỳ thích, Đái Na cũng chỉ có thể nhìn cho đỡ thèm.
Hai tháng trước xe vừa được mở bán, ba chiếc ở Trung Quốc gần như được mua ngay lập tức.
Khi đó Đái Na còn cảm thán trên đời này làm gì mà nhiều kẻ có tiền như vậy, kết quả bây giờ mới biết được, trong đó có một người là Đường Đường!
Hai ngàn vạn* đó, hai ngàn vạn chỉ để mua quà cho Minh Thiếu Diễm!
*Hai ngàn vạn ( 20 triệu NDT) = 66.373.223.580,00 VND [ Em gái editor: Hù cái cho mọi người sợ chơi nà.
] [ Bà chị beta: sợ lắm ròi!!!!
] Thật vất vả mới kiềm nhiều tiền như vậy, thế mà đem đi mua xe hết, có khi còn không đủ nữa kìa.
Đái Na hít vào một hơi,
“Tính cả tiền quay chương trình của em làm sao đủ?”

“Đương nhiên không đủ rồi, Tiểu Mễ cho em mượn đó”
, Đường Đường trả lời như cô chỉ mượn mấy chục hay mấy trăm đồng, nhưng trên thực tế là mấy trăm vạn.
Mượn mấy trăm vạn để mua quà cho bạn trai, Đái Na thật sự tin, Đường Đường đối với Minh Thiếu Diễm là thật lòng.
Đường Đường cười tủm tỉm lấy điện thoại về,
“Tiểu Mễ nói hôm nay là có thể lấy xe rồi, hay là chị đi với em đi.”
Đái Na định nói chị không muốn đi, nhưng trong lòng vẫn muốn thấy chiếc siêu xe đã tâm tâm niệm niêm bao lâu, vì thế đổi quyết định.
Đợi khi xuống máy bay, Đái Na không nhịn được hỏi Đường Đường,
“Em thật sự không hối hận à?”

“Có gì phải hối hận, không lẽ chị không tin chú nhỏ sao?”
Đường Đường cười cười.
Đái Na sửng sốt, cô hiểu ý Đường Đường, Minh Thiếu Diễm chính là người hoặc là không động tâm, một khi động tâm rồi thì chính là cả đời, cho nên Đường Đường lựa chọn tin tưởng anh ta.
“Có điều vẫn phải trả tiền cho Tiểu Mễ.
Chị Na Na chị mau giúp em tìm việc mới đi, bây giờ em rất cần tiền.”
Đái Na định nói chút tiền ấy tìm thẳng Minh Thiếu Diễm tiện hơn, nhưng nghĩ dù sao đây cũng là tâm ý của Đường Đường.
Đường Đường không muốn dựa vào Minh Thiếu Diễm mà tự mình nỗ lực kiếm được, có lẽ đây chính là cái mà Minh Thiếu Diễm thích?
Hơn nữa nhận nhiều việc cũng tốt, tránh để Minh Thiếu Diễm lên cơn cầm thú, khi dễ Đường Đường.
Minh Thiếu Diễm thật ủy khuất, thật ra hắn đã hỏi bác sĩ rồi mới dám biến thân thành cầm thú.
Lúc trước Minh Thiếu Diễm mặt không cảm xúc hỏi bác sĩ, Đường Đường mới mười tám tuổi phát sinh quan hệ sớm có ảnh hưởng gì đến cô hay không.
Bác sĩ luôn miệng bảo đảm chỉ cần không quá thường xuyên sẽ không có vấn đề về sau.
Vì vậy dưới sự câu dẫn của Đường Đường, Minh Thiếu Diễm đã phóng túng một lần.
Sau đó không làm gì nữa.
Hôm nay là sinh nhật Minh Thiếu Diễm, Đường Đường nói hôm nay cô nhất định có thể quay về nên Minh Thiếu Diễm định về sớm một chút.
Chỉ là Jason vào phòng tìm hắn.
Minh Thiếu Diễm thuận miệng hỏi có chuyện gì, Jason nói,
“Nhan Nghiên đã tìm tôi rất nhiều lần, nói hy vọng có thấy gặp mặt Minh đổng.”

“Hỏi cô ta xem có chuyện gì rồi cậu tự xử lý đi.”

“Vâng”
, thật ra Jason chỉ muốn xem thái độ của Minh Thiếu Diễm một chút.
Gần đây Nhan Nghiên rất khó khăn.
Bộ phim mới quay xong của cô không hề thuận lợi.
Đóng phim khó hơn cô nghĩ, căn bản không đơn giản như trên lớp học diễn.
Ban đầu Nhan Nghiên tự tin tràn đầy vào đoàn phim, kết quả ngày đầu tiên đóng phim đã bị nữ phụ đáp diễn đánh sấp mặt.
Đạo diễn còn tưởng trạng thái của cô không tốt, kết quả sau đó, mọi người dần phát hiện, diễn xuất của Nhan nghiên hình như quá quá không tốt rồi.
Hai năm trước, đạo diễn từng hợp tác với Nhan Nghiên một lần, lúc đó diễn xuất của cô rất tốt.
Hiện giờ hai năm qua đi, thậm chí Nhan Nghiên đã cầm giải ảnh hậu liên hoan phim Đông Kinh, sao biểu cảm phô trương như người mới mới tiếp xúc đóng phim lần đầu thế này?
Rốt cuộc chuyện là như thế nào?
Nhan Nghiên không thể giải thích, đạo diễn chỉ cảm thấy một tương lại tăm tối đang chờ phía trước.
Mới bắt đầu diễn, mỗi phân cảnh Nhan Nghiên tạo hơn mười biểu cảm.
Sau này rốt cuộc đã nắm được cách diễn, đạo diễn cũng bất chấp tất cả hạ thấp yêu cầu hết mức có thể, chỉ cần có thể xem là qua.
Nhây tới nhây lui mấy tháng trời, cuối cùng cũng quay xong.
Quay xong thì thôi đi, nhưng tin tức diễn xuất của Nhan Nghiên thụt lùi làm bao người mở rộng tầm mắt, trong giới đã rất nhiều người biết.
Trước đây chuyện Á Tinh và Nhan Nghiên vu oan cho người lớn diện đã làm mọi người trong giới trào phúng thật lâu.
Kết quả hiện giờ lời đồn diễn xuất của Nhan Nghiên thụt lùi truyền ra khiến rất nhiều chế tác lớn không dám tìm Nhan Nghiên.
Gần đây đầu người lớn diện mới của Nhan Nghiên đều bạc hết, cô không rõ, vì sao nghệ sĩ vương bài trong công ty tới tay cô lại thành như vậy.
Bìa tạp chí lần trước có Nhan Nghiên bán ra, khó khăn lắm doanh thư mới hơn một vạn.
Tuy số liệu không nhỏ nhưng so với trước kia thật sự khác nhau như trời với đất.
Hai ngày nay, áp suất quanh người Nhan Nghiên luôn rất thấp, bởi vì tạp chí kia mời Đường Đường chụp ảnh bìa tháng mười.
Nhan Nghiên trước mặt cô mắng thẳng, Đường Đường là cái thá gì mà có thể giống cô ấy lên cùng một tạp chí.
Người lớn diện không đáp.
Tuy cô cũng cảm thấy có chút miễn cưỡng nhưng người ta đủ khả năng lên tạp chí, thậm chí là sau này càng ngày càng nhiều.
Nhan Nghiên không thể nhịn được nữa, cô đợi nhiều ngày như vậy Minh Thiếu Diễm vẫn không xử lý Đường Đường.
Thậm chí Đường còn được lên tạp chí hàng đầu trong nước, cô thật sự chịu không nổi mới bắt đầu liên lạc Minh Thiếu Diễm.
Kết quả Minh Thiếu Diễm toàn không gặp cô, đến điện thoại cũng không nhận, chỉ cho trợ lý ra đối phó cô.
Sắc mặt Nhan Nghiên xanh mét nói cô muốn nói chuyện cùng Minh Thiếu Diễm.
Jason ngược lại trào phúng nói,
“Nhan tiểu thư, tôi cảm thấy thân phận cô không tiện để gặp Minh đổng.”
Nhan Nghiên tức sôi máu, nhưng vẫn áp chế cơn giận nói,
“Tôi chỉ là thay Bặc tiểu thư hỏi xem ý tứ của Minh đổng thế nào.”

“Bặc tiểu thư là người Minh gia, tự nhiên có Minh đổng an bài.
Minh đổng nói rất cảm ơn Nhan tiểu thư có thể đưa Bặc tiểu thư về, nhưng chuyện sau đó, không cần Nhan tiểu thư phiền lòng nữa.”
Nói xong liền cúp máy, nghe tiếng tít tít trong điện thoại, Nhan Nghiên yên lặng nửa ngày, cuối cùng hung hăng quăng điện thoại xuống đất.
Mà Đường Đường bên kia, vừa trở lại thành phố S liền gặp Mễ Việt.
Rốt cuộc cũng có thể lấy chiếc siêu xe số lượng giới hạn, chỉ có ba chiếc trong nước.
Minh Thiếu Diễm thích màu đen, đường cong tinh tế, nhưng vẫn đủ kinh diễm.
Có điều chiếc này không giống phong cách ngày thường của Minh Thiếu Diễm lắm.
Chiếc xe này và chiếc Minh Thiếu Diễm thường đi hoàn toàn là hai loại khác nhau.
Đặc biệt là sau khi mở mui xe.
Một chữ
“Ngầu”
cũng không thể diễn ta được.
Đái Na thử tay lái, đưa Đường Đường về Minh gia, sau khi dừng xe mới lưu luyến rời khỏi Minh gia.
Đường Đường nhìn chiếc xe, lấy điện thoại ra gọi cho Minh Thiếu Diễm.
“Về rồi sao?”
Giọng Minh Thiếu Diễm không cao không thấp.
“Ừm”
, Đường Đường tựa lên xe,
“Chú nhỏ, anh ra ngoài một chút đi.”

“Sao vậy?”

“Quà sinh nhật.”
Minh Thiếu Diễm trầm thấp cười một tiếng, cúp điện thoại.
Chưa được một phút, bóng dáng cao dài của Minh Thiếu Diễm đã xuất hiện trong tầm mắt Đường Đường.
Sắc trời đã dần tối, nhưng Minh Thiếu Diễm chỉ cần liếc mắt một cái liền thấy chiếc xe chói lóa ở phía sau.
Minh Thiếu Diễm biết Đường Đường sẽ chuẩn bị quà sinh nhật nhưng hắn chưa từng nghĩ sẽ là một món quà lớn như vậy.
Cuối cùng Minh Thiếu Diễm cũng biết hơn một ngàn vạn của Đường Đường đã trôi đi đâu.
Trong lòng hắn lập tức chấn động, cực khổ lâu như vậy chỉ để mua quà cho hắn thôi sao?
Đường Đường cười tủm tỉm hỏi hắn,
“Có thích không?”
Minh Thiếu Diễm hít một hơi thật sâu,
“Đương nhiên thích.”

“Vậy bây giờ mang em đi hóng gió, nhé?”

“Tất nhiên”
, Minh Thiếu Diễm cúi đầu hôn môi cô một cái,
“Chìa khóa xe đâu?”
Đường Đường đang định tìm chìa khóa trong người nhưng đột nhiên cô dừng lại, hai tay cô dang ra, khóe môi nở nụ cười,
“Ở trên người em này, anh tự tìm đi.”
+++ [1] Ferrari LaFerrari Aperta: Ẻm nè mọi người ơi.
Tui cũng u mê như chị Na Mấy cô gái thời nay thật khó lường.
Minh Thiếu Diễm không dưới một lần nghĩ, rốt cuộc là hắn độc thân nhiều năm nên cổ hủ, không hiểu tình thú hay là Đường Đường quá mê hoặc.
Rõ ràng hắn đã nghiêm khắc kiềm chế bản thân, vì cô bạn gái nhỏ mà suy nghĩ.
Nhưng cô bạn gái nhỏ bao giờ cũng tìm mọi cách khiến hắn phạm tội.
Bên trên Đường Đường mặc một cái áo sơ mi phom rộng, không có túi.
Còn bên dưới là một cái váy ngắn cạp cao kiểu dáng nổi loạn.
Trên eo còn có cái túi nho nhỏ.
Bầu trời đã sập tối, ánh mắt Minh Thiếu Diễm cũng khó nén tối sầm theo.
Minh Thiếu Diễm lại gần, Đường Đường rất tự giác chủ động tựa vào chiếc xe phía sau, mỉm cười dang hai tay định ôm cổ Minh Thiếu Diễm.
Trong nháy mắt Minh Thiếu Diễm đã lấy chìa khóa từ túi Đường Đường.
Hắn nhanh chóng lui về sau một bước, sờ sờ đầu Đường Đường,
“Ngoan, lên xe.”

“Hóng gió.”
Đường Đường:……
Nhìn Minh Thiếu Diễm lịch thiệp mở cửa xe giúp cô, Đường Đường lại cười.
Chú Minh thật sự là đàn ông có nguyên tắc.
Nhưng đó cũng là điểm cô thích.
Xe của Minh Thiếu Diễm là xe thương vụ, đây chính là lần đầu tiên Đường Đường thấy Minh Thiếu Diễm chạy xe thể thao.
Minh Thiếu Diễm lái xe rất ổn định, dù tốc độ nhanh vẫn vững vàng.
Nhìn thoáng qua Đường Đường ngồi ngoan ngoãn bên cạnh, Minh Thiếu Diễm nói,
“Có thời gian sẽ dạy em lái xe.”
Đường Đường mém nữa là nói em biết, chẳng những biết chạy mà còn là tay lái lụa.
Nhưng lời nói đến miệng lại thu về.
“Được

Bình luận (0)

Để lại bình luận