Chương 135

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 135

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

đoán đúng đoạn này nên cô chuẩn bị rất đầy đủ.
Phó đạo diễn còn muốn hỏi cô cần dẫn đường không, nhưng đạo diễn đã trực tiếp cắt ngang,
“Bắt đầu đi, thời gian không còn sớm.”
Phó đạo diễn lập tức ngậm miệng.
Đường Đường thầm nghĩ ông già này vẫn không hiểu nhân tình như vậy.
Sau đó trong đầu lập tức vứt bỏ tạp niệm, biểu cảm trên mặt thay đổi, hoàn toàn không phải bộ dạng như vừa rồi.
Hình dáng đi đường của cô rất tốt, chậm rãi ngồi trước bàn đã để sẵn.
Trên bàn cái gì cũng không có, nhưng động tác trên tay Đường Đường tự nhiên tựa như thật sự có ấm trà bên trên.
Lông mi dài mảnh che khuất đáy mắt giấu diếm tình cảm, đôi tay khoan thai pha trà, âm thanh phát ra ôn nhu lại dễ nghe,
“Tỷ tỷ đừng nóng vội.”
Độc thoại cũng là một bản lĩnh.
Đường Đường nắm chắc ngữ điệu nói ra câu này làm đạo diễn đang lơ là cũng ngẩng đầu lên.
Kết quả nhìn sơ qua một cái đã bị vẻ ngoài của Đường Đường kinh diễm một phen.
Ông chỉ nghe nói Đường Đường nổi tiếng chứ chưa từng biết cô trông thế nào.
Bây giờ vừa ngẩng đầu lên, một người quen nhìn mỹ nhân như ông cũng chưa từng thấy ai xinh đẹp như vậy.
Không nói đến diễn xuất, chỉ nói về vẻ đẹp này quả thực là tỷ muội An Lăng đang sống sờ sờ trước mắt.
Sau đó, đạo diễn có chút hứng thú.
Có hứng thú rồi lại xem một hồi, biểu cảm đạo diễn ngày càng trịnh trọng.
Đây là một đoàn không có đạo cụ, không có đáp diễn.
Bởi vì không có người đáp diễn nên khi biểu diễn điều cơ bản nhất là phải có ngắt nghỉ đúng nhịp, nhưng đây cũng chính là thứ rất nhiều diễn viên không làm được.
Vậy mà Đường Đường khống chế rất chắc.
Trước tiên, cô hóa vai muội muội đang ngồi trước bàn, động tác, cách nói chuyện hay biểu cảm đều không thể bắt bẻ, tựa như đối diện thật sự có một người đang đứng tức giận dậm chân.
Năm phút trôi qua, đạo diễn không kêu ngừng, thẳng đến khi toàn bộ phần diễn của muội muội được diễn xong, đạo diễn mới bắt đầu kêu cô hóa vai tỷ tỷ.
Trong nháy mắt, Đường Đường như sống lên.
Không giống như muội muội đầy mưu kế, tỷ tỷ vừa nóng này vừa ngu si.
Vừa rồi Đường Đường còn im lặng, thâm trầm, bây giờ lại quay ngoắt sáng một thái độ khác làm mọi người đều vô cùng kinh ngạc.
Thời gian Đường Đường thử vai còn dài hơn Trình Hàn Vi, gần như là hơn hai mươi phút.
Cuối cùng cũng diễn xong, đạo diễn không hề nghĩ ngợi, trực tiếp cho Đường Đường một câu chắc chắn.
Ông kêu cô ngày 12 tháng sau tới thẳng đoàn phim.
Lão già này tuy cổ hủ nhưng nói một thì không nói hai.
Nếu đã nói vậy nhất định sẽ cho người kêu những diễn viên còn chờ bên ngoài trở về.
Những người đang chờ trợn tròn mắt, Đái Na càng không thể tin nổi đi qua.
Phó đạo diễn và Đường Đường đến, Đái Na giật mình nói,
“Đã định rồi?”

“Định rồi”
, Đường Đường nhoẻn miệng cười.
Phó đạo diễn bên cạnh tấm tắc hai tiếng,
“Tiền đồ vô lượng đó”
, rồi nhìn Đái Na một cái,
“Cô đúng là nhặt được bảo vật.
Đây là cái vận khí gì thế này?”
Đái Na:……
Tôi không biết, tôi cái gì cũng không biết.
Đái Na ngơ ngơ ngẩn ngẩn về công ty, gặp Bách Thần.
Đĩa nhạc của Bách Thần phát hành thuận lợi, doanh số album lập kỷ lục mới.
Sự nghiệp thuận thời nên gần đây tâm tình Bách Thần rất tốt.
Thuận miệng hỏi Đái Na làm sao vậy, Đái Na đem chuyện hôm nay Đường Đường thử vai thành công nói cho Bách Thần nghe.
Bách Thần như suy tư gì đó, mắt rũ xuống.
Ba ngày sau, việc Bách Thần thử vai Việt công tử trong phim
“Anh Cơ”
lộ ra.
Nhan Nghiên nghe được liền nhẹ nhàng thở ra.
Gần đây cô và Bách Thần không liên lạc nhiều, cô hơi lo lắng Bách Thần sẽ không giống như tiểu thuyết, anh sẽ không đi thử vai Việt công tử.
Kết quả Bách Thần vẫn đi.
Nhan Nghiên rốt cuộc cũng nhẹ nhàng thở ra.
Cuối cùng Bách Thần vẫn thích cô, chờ vào đoàn phim, bọn họ sẽ lại có rất nhiều thời gian bên nhau.
+++ Đôi lời lảm nhảm của editor: Không biết mọi người có đọc truyện Họa Quốc của Thập Tứ Khuyết chưa nhỉ?
Tôi thề là lúc tôi edit đoạn miêu tả nam phụ trong
“Anh Cơ”
, tôi nghĩ ngay đến Tiết Thái của Họa Quốc.
Trong lòng toi anh Thái is the best, tiếc là anh í ra đi quá sớm.
༼ ༎ຶ ෴ ༎ຶ༽ Bà chị beta: đọc mấy đoạn về bà Nhan Nghiên giả mà tôi chán lắm luôn, có ngoại truyện về bả nữa đó, tôi đang tính bỏ chương ấy đi, được không các mem??
Bởi vì đã sớm biết Bách Thần sẽ đóng vai Việt công tử nên Đường Đường không có một chút kinh ngạc nào.
Có điều cô rất bội phục Bách Thần, cho dù thế nào thì tình cảm Bách Thần với Nhan Nghiên vẫn chân thành tha thiết cảm động trời đất như vậy.
Vì theo đuổi tình yêu mà đuổi tới đoàn phim.
Dũng khí đáng khen.
Dựa theo bàn tay vàng tiểu thuyết cho Bách Thần, nếu Bách Thần đi thử vai, vậy trăm phần trăm vai diễn này là của anh ta.
Đường Đường có chút đau đầu, thật ra hai nhân vật tỷ muội An Lăng này và Việt công tử có ràng buộc, còn có động thân.
Tỷ muội An Lăng đều là quà dành cho hoàng đế, kết quả trời xui đất khiến, tỷ tỷ xem trong Việt công tử.
Việt công tử lợi dụng tỷ tỷ giúp nữ chính, muội muội phát hiện chân tướng, tức giận tỷ tỷ bị che mắt, lại hận Việt công tử và Anh Cơ.
Vậy là một hồi bọ ngựa bắt ve chim sẻ đứng sau, cốt truyền vừa cẩu huyết vừa tuyệt vời.
Nhớ lại thời gian ghi hình
“Lữ hành hoa lộ”
, chỉ vì cô nói mấy câu với Bách Thần mà Nhan Nghiên ngầm làm vài việc
“nho nhỏ”
sau lưng.
Đường Đường quyết định, lần này ngoại trừ đóng phim cô nhất định sẽ không nói nhiều với Bách Thần một câu, trách gây ra mấy chuyện phiền phức.
Ngày 12 tháng sau chính thức tiến tổ, Đường Đường tiếp tục chuỗi ngày sáng đi học và học kịch bản, tối về nhà yêu đương cùng Minh Thiếu Diễm.
Trong xương cốt Minh Thiếu Diễm là người rất muộn tao*, nên rất khó thấy được suy nghĩ và tâm tình của hắn.
Có đôi khi đến Đường Đường cũng khó nhìn ra, nhưng hai ngày nay cô cảm giác có gì đó kỳ lạ.
Buổi tối khi Đường Đường về nhà, Minh Thiếu Diễm đang ở phòng sách đọc sách.
Cô thuận thế đi qua xem hắn đang làm gì, tay phải Minh Thiếu Diễm tự nhiên ôm eo cô, đặt cô ngồi trên đùi.
Đường Đường bị Minh Thiếu Diễm hiếm khi nhiệt tình như vậy làm nhảy dựng, sau đó quay lại ôm đầu Minh Thiếu Diễm trao nụ hôn nóng bỏng.
Nhưng từ khi yêu đương tới nay, kỹ thuật hôn của Minh Thiếu Diễm tăng nhanh như phóng hỏa tiễn, vài giây đã đảo khách thành chủ, biến Đường Đường từ người trêu chọc thành kẻ bị trêu chọc.
Đường Đường mơ màng nghĩ, hôm nay Minh Thiếu Diễm làm sao vậy.
Bỗng nhiên cô có cảm giác ngọt ngào đến lạ?
Cơm nước xong, Đường Đường quen thói mò vào phòng Minh Thiếu Diễm.
Minh Thiếu Diễm còn trong phòng tắm.
Điện thoại đặt trên giường vang lên, Đường Đường liếc qua, là tin nhắn Jason gửi tới.
“Minh đổng”
, Đường Đường chân trần chạy tới cửa phòng tắm, quơ quơ điện thoại trong tay,
“Wechat.”
Minh Thiếu Diễm cúi đầu liền thấy hai chân trơn bóng của cô,
“Về giường đi.”

“Không lạnh.”
Đã tháng 10, tuy không lạnh nhưng cũng không ấm.
Minh Thiếu Diễm bất đắc dĩ thở dài,
“Mang dép lê vào.”
Đường Đường chạy về mang dép lê,
“Wechat của Jason.”

“Em xem đi.”

“Không biết mật khẩu.”
Mật khẩu?
Sau một hồi Minh Thiếu Diễm mới nhớ, thì ra điện thoại còn có mật khẩu.
Ra khỏi phòng tắm, cầm lấy điện thoại Đường Đường đưa qua.
Đường Đường ôm chăn, hứ, không cho cô xem điện thoại, cũng không nói mật khẩu cho cô?
Không lẽ thật sự có thứ không thể xem được?
Đang nghĩ ngợi, Minh Thiếu Diễm chợt vươn tay,
“Đưa ngón trỏ ra.”
Đường Đường ngoan ngoãn giơ ngón trỏ, Minh Thiếu Diễm ngồi trên mép giường kéo tay cô ấn vân tay.
Khéo môi Đường Đường cong lên, chờ ấn vân tay mình xong liền tìm điện thoại sau đó cũng lấy tay Minh Thiếu Diễm ấn vân tay.
Vui vẻ.
– — Diễn viên
“Anh Cơ”
ngoài nam nữ chính đã được công bố chính thức và Bách Thần bị lộ ra ngoài ý muốn thì những người còn lại đều được bảo mật.
Đường Đường nghĩ có lẽ đạo diễn muốn quay xong trailer trước mới công bố hết.
Minh Thiếu Diễm nhìn kịch bản đã đọc qua không biết bao nhiêu lần, còn viết viết vẽ vẽ lên kịch bản.
Nhìn Đường Đường nghiêm túc như vậy, đương nhiên hắn tự hào.
Nhưng tưởng tượng Đường Đường vừa đi lại ít nhất hai tháng không thể về nhà, tâm tình liên không tốt.
Ngay cả một người đàn ông già dặn, một khi nói chuyện yêu đương chỉ số IQ và EQ đều thẳng tắp giảm xuống.
Rốt cuộc Đường Đường nhận ra khác thường của Minh Thiếu Diễm.
Tuy Minh Thiếu Diễm dùng ngữ khí rất tự nhiên hỏi,
“Ngày kia tiến tổ?”

“Ừm”
, Đường Đường gật đầu.
Vì thế Minh Thiếu Diễm im lặng.
Đường Đường lại đọc kịch bản một hồi mới đột nhiên nghĩ tới gì đó.
Cô chợt quay đầu nhìn Minh Thiếu Diễm trông như đang nghiêm túc đọc sách trên sô pha.
Đường Đường ném kịch bản trong tay xuống nhảy lên sô pha.
Đường Đường rút quyển sách trên tay Minh Thiếu Diễm, chân dài xinh đẹp ngồi khóa lên đùi hắn, mặt đối mặt cọ cọ chóp mũi.
Trên mặt cô nở nụ cười,
“Sao vậy, không nỡ xa em à?”
Không ngoài dự đoán, Minh Thiếu Diễm không trả lời, nhưng là tay bên eo Đường Đường mạnh mẽ ôm cô vào ngực.
Sau một lúc lâu, Minh Thiếu Diễm thình lình nói,
“Thật muốn đem em khóa luôn ở bên người.”
Đường Đường gác cằm trên vai Minh Thiếu Diễm,
“Cái này đơn giản, anh đuổi Jason đi, sau đó đưa em thế vào, vậy là anh có thể thấy em mỗi ngày rồi.”
Minh Thiếu Diễm dừng một chút.
Hình như đang thật sự nghĩ tới khả năng này.
Sau đó chậm rãi mở miệng,
“Không được.”

“Vì sao?”
Hai tay Đường Đường vòng qua hông Minh Thiếu Diễm,
“Vừa rồi không phải còn muốn mỗi giây mỗi phút nhìn thấy em.”

“Bận quá”
, Minh Thiếu Diễm nói,
“Rất vất vả.”
Đường Đường cười hì hì.
Hai người lại nói một hồi, Đường Đường thủ thỉ bên tai Minh

Bình luận (0)

Để lại bình luận