Chương 139

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 139

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

ngừng sao.
Không phải vừa rồi cô và Du Nguyên Khải diễn rất thuận lợi à.
Hơn nữa nói thật ra, Nhan Nghiên cảm thấy bản thân diễn khá tốt.
Giống như lần trước, thời điểm lần đầu tiên diễn
“Nhϊếp Chính Vương”
, bởi vì chưa quen nên Nhan Nghiên có chút không biết làm thế nào.
Vậy nên cô cũng bị đạo diễn mắng.
Nhưng Nhan Nghiên cảm thấy tới bây giờ cô đã tiến bộ vượt bậc.
Quay xong
“Nhϊếp Chính Vương”
, Nhan Nghiên lại tìm giáo viên giỏi đến chỉ dạy diễn xuất, đọc kịch bản mấy lần còn xem cả nguyên tác, cuối cùng tràn đầy tự tin đến đoàn phim.
Vốn dĩ hôm nay cô muốn diễn tốt cho Bách Thần xem, cũng là để Đường Đường xem, không ngờ bị đạo diễn Lâm kêu ngừng.
Còn làm trò trước mặt nhiều người như vậy hỏi cô làm cái gì vậy hả.
Nhan Nghiên căn bản không biết cô đã làm gì sai.
Vừa rồi cô hoàn toàn diễn theo những gì mình nghĩ mà.
Nếu nhờ đọc tiểu thuyết trước, biết
“Nhan Nghiên”
và đạo diễn Lâm có quan hệ rất tốt thì Nhan Nghiên thật sự cho rằng đạo diễn cố ý bới móc cô.
Đạo diễn Lâm vẫn không nghĩ quá nhiều, chỉ cho là trạng thái Nhan Nghiên không tốt.
Ông vẫn rất tín nhiệm diễn xuất và năng lực hội ngộ của Nhan Nghiên.
Đạo diễn cho hai diễn viên chính thảo luận với nhau một chút, nghỉ ngơi mười phút lại bắt đầu tiếp.
Nhan Nghiên không muốn cùng Du Nguyên Khải thảo luận, cô càng muốn hỏi Bách Thần xem mình diễn có được không.
Có điều sắc mặt Lâm đ*o quá tệ, Nhan Nghiên không dám xằng bậy, chỉ có thể thất thần cùng Du Nguyên Khải đối diễn.
Thần sắc Du Nguyên Khải kinh ngạc nhìn Nhan Nghiên, anh muốn nói gì đó lại thôi.
Mười phút qua đi, lần quay chụp thứ hai bắt đầu.
Máy quay chạy, đạo diễn mang mắt kính chuyên chú nhìn chằm chằm cameras, nhưng lần này, chưa quay được bao nhiêu, Nhan Nghiên vừa mới cầm cọ vẽ vẽ hai đường trên lông mày đã bị kêu ngừng.
Nhan Nghiên còn có chút không cao hứng, nhíu mày quay đầu lại chất vấn.
Kết quả phát hiện, lần này không chỉ đạo diễn mà cả Du Nguyên Khải bên cạnh và một đám diễn viên gạo cội cũng mang vẻ mặt cổ quái.
Cuối cùng Nhan Nghiên cũng cảm thấy có chút không thích hợp.
Du Nguyên Khải là nam chính, tuy không thân với Nhan Nghiên nhưng vẫn giữ gìn mặt mũi cô trước đạo diễn,
“Đạo diễn, hôm nay trạng thái Nhan Nghiên không tốt lắm, hay là lại để cô ấy điều chỉnh thêm đi.”
Nhan Nghiên định nói trạng thái tôi khá tốt, nhưng bỗng nghe đạo diễn Lâm luôn im lặng nãy giờ chửi bậy một câu,
“Điều chỉnh cái rắm!”
Tại trường quay, mọi người bị dọa đến một cử động nhỏ cũng không dám.
Đường Đường rất hiểu đạo diễn Lâm, độ nghiêm túc của ông già này đối với diễn kịch không phải người thường có thể so được.
Lúc trước ngay cả cô cũng bị ông ấy dạy dỗ chứ đừng nói đến những diễn viên không quá lành nghề.
Nữ diễn viên bị ông mắng khóc là chuyện quá bình thường, đến nam diễn viên có khi cũng bị ông mắng cho không biết làm sao.
Lấy biểu hiện và thái độ của Nhan Nghiên hôm nay, lớn khái là làm vị nghệ sĩ già này có chút hoài nghi cuộc đời rồi.
Có lẽ Nhan Nghiên cũng không nghĩ đến đạo diễn luôn thận trọng, chú ý đến danh dự lại mở miệng chửi bậy.
Người khác còn chưa tính, nhưng Bách Thần đang ở đây, Đường Đường cũng ở đây, Nhan Nghiên cảm thấy vừa mất mặt vừa ủy khuất.
Cảm xúc cô có chút mất kiểm soát, mở miệng muốn nói chuyện, kết quả hôm nay Lâm đ*o diễn như thùng thuốc nổ, chửi bậy xong liền mắng tiếng,
“Mẹ nó tôi kêu hậu kỳ ghép ảnh cô lại làm powerpoint, nó còn diễn tốt hơn cô nữa!”
Mọi người:……
ĐM, câu này quá độc ác.
Tốt xấu gì Nhan Nghiên cũng là ảnh hậu đó.
Một đám muốn cười nhưng không dám cười.
“Cô ta mà là trạng thái không tốt?
Rõ ràng là cô ta không thèm đọc kỹ kịch bản!
Không để vai diễn của mình trong lòng!”
Đạo diễn Lâm giận Nhan Nghiên diễn không tốt, nhưng càng giận thái độ của cô hơn.
Quen biết Nhan Nghiên mấy năm nay, đạo diễn biết Nhan Nghiên rất có thiên phú trong diễn xuất.
Đối với cô mà nói, diễn kịch quan trọng là phải hiểu thấu kịch bản, bởi vậy kịch bản của cô thường xuyên chi chít chữ, đoạn đó nên có tâm tình gì, biểu cảm ra sao, Nhan Nghiên đều ghi hết lên đó.
Đây là năng lực lĩnh ngộ, là cái thể hiện diễn viên có dụng tâm hay không.
Sau khi đã nắm rõ mọi thứ mới chân chính tới bước diễn xuất.
Đối với những diễn viên như Nhan Nghiên mà nói, chỉ cần trong đầu nghĩ đến thì hai ba lần là có thể đạt đến hiệu quả như mong muốn.
Mà Nhan Nghiên hiện tại, vấn đề không phải ở diễn xuất của cô chưa tới mà là ở chỗ cô lý giải không đúng, tất nhiên cô diễn cũng sai.
Bởi vì hiểu quá nông cạn nên không thể hiểu được tâm tình nhân vật giờ phút này đang như thế nào, nên làm biểu cảm gì.
Nhan Nghiên biểu hiện quá khoa trương.
Phân đoạn này, Anh Cơ vì chờ đợi nam chính đến chất vấn nên trong lòng bất an.
Nhưng ngoại trừ bất an thì sao?
Nàng lợi dụng hoàng thượng để đạt được mục đích của mình, trong bất an chứa tia thỏa mãn đâu?
Nội tâm dằn vặt khi lừa gạt nam nhân mình thích đâu?
Gông xiềng trên người muốn phá tan lại không thể làm gì được, cảm giác bất lực đau khổ đâu?
Cái gì cũng không có.
Nội tâm nhân vật phức tạp như vậy nhưng Nhan Nghiên chỉ diễn mặt nổi trên cùng, biểu hiện ra mỗi sự bất an.
Mà phần bất an cũng diễn quá nông cạn, trên mặt không có nụ cười, ánh mắt dại ra nhìn chính mình trong gương, đối với tiếng thị nữ kêu bên cạnh cũng không phản ứng.
Ngoài ra không còn gì khác.
Ban đầu đạo diễn cố ý thêm chi tiết vẽ mi vào để khi thị nữ kêu tay cô sẽ rung lên làm lộ ra chút nội tâm Anh Cơ, kết quả Nhan Nghiên không hề nhớ.
“Cô còn hỏi tôi làm sao vậy?
Cô xem cô diễn giống cái gì!
Một lớn tài nữ, một nữ nhân mang thân phận phức tạp lại bị cô diễn như một bà vợ vô dụng, thấy chồng đàng điếm bên ngoài nhưng không thể làm gì!
Cô có đọc qua kịch bản hay không, có nghiên cứu kịch bản chưa.
Mẹ nó tôi tìm lớn một người mới diễn chưa được mấy ngày còn diễn tốt hơn cô!”
Những lời này quá nghiêm trọng.
Các diễn viên chưa từng thấy đạo diễn Lâm mắng người đều cả kinh trợn tròn mắt.
Nhan Nghiên bị đạo diễn Lâm mắng không hiểu nổi.
Cô hé miệng, dường như cô cảm thấy ảo giác, cô sao có thể tin những lời khó nghe như vậy đều đang nói cô?
Ông ta dám nói cô như vậy?
Đường Đường không tiếng động thở dài.
Ánh mắt Nhan Nghiên rõ ràng không cho thấy cô ta không phục.
Đối với việc Nhan Nghiên tự tin như vậy, thật ra Đường Đường có chút hiểu được.
Bởi vì trình độ cô ta chỉ đến đó, cả kinh nghiệm diễn xuất cũng không được bao nhiêu.
Giống như một học sinh tiểu học, viết một bài văn ngàn chữ, cách hành văn lập ý đều vô cùng xuất sắc, thậm chí còn cảm thấy bài văn này hay hơn cả những lớn văn hào được giải thưởng.
Nhưng là nhiều năm sau, khi cầm bài văn đó.
Trong lòng chỉ có hai chữ.
Cứt chó.
Lớn lên thấy vậy nhưng bạn học sinh nhỏ lúc ấy làm sao nhận ra.
Nhan Nghiên cũng giống vậy, cô ta cảm thấy mình đã diễn rất tốt rồi.
Vậy nên Nhan Nghiên thậm chí dám chống cự với đạo diễn Lâm.
Tính tình Nhan Nghiên hống hách, có điều đạo diễn Lâm cũng không thể nói khó nghe như vậy.
Nhan Nghiên không nhịn được nữa cãi đạo diễn Lâm,
“Vậy ông tùy tiện tìm một người tới diễn đi.”
Không phải ông nói tìm lớn một người cũng có thể diễn tốt hơn tôi à, ông mau tìm đi.
Tôi không tin ông tìm ra.
Có lẽ đạo diễn Lâm không nghĩ Nhan Nghiên dám tranh luận, ông nhìn sâu vào mắt Nhan Nghiên.
Ngay lúc Nhan nghiên cho rằng đạo diễn sẽ chịu thua thì đạo diễn Lâm quay người gọi Đường Đường.
“Đường Đường, lại đây!”
Nhan Nghiên chợt quay đầu, ánh mắt gần như muốn gϊếŧ người dừng trên Đường Đường.
“Cô không phục?
Được, tôi tìm người có tư lịch ít nhất trong đoàn chúng ta.”
Đạo diễn Lâm đem kịch bản ném cho Đường Đường,
“Chính đoạn này, nửa tiếng sau cô sẽ lên diễn.”
Đường Đường:……
Bách Thần sợ Nhan Nghiên và Đường Đường cãi nhau, cũng sợ Đường Đường không diễn tốt sẽ bị khó xử.
Anh đi ra định nói thôi bỏ đi, kết quả bị ánh mắt hình viên đạn của đạo diễn Lâm trừng trở về.
Đường Đường cầm kịch bản trong tay, không thể không cảm thán, ông già này đúng là lớn mật.
Nếu cô thật sự là người mới thì sao, nếu cô diễn tệ hơn Nhan Nghiên thì sao?
Lão Lâm ông không phải mất hết mặt mũi?
Đường Đường do dự một hồi, đạo diễn Lâm mất kiên nhẫn trừng cô,
“Còn đứng ngốc đó làm gì?
Không mau xem kịch bản?”

“Vâng vâng”
, Đường Đường cầm kịch bản trong ánh mắt nhìn chằm chằm Nhan Nghiên và cả đoàn phim yên lặng ngồi một góc.
Trong đầu Đường Đường ôn tập lại đoạn diễn năm nào.
Thật ra mười phút đã đủ rồi, nhưng cô không muốn mâu thuẫn với Nhan Nghiên càng trở nên gay gắt.
Vì thế Đường Đường ngoan ngoãn xem nửa tiếng.
Xung quanh rầm rì tiếng nghị luận, những diễn viên khác trên mặt đều lộ vẻ đang xem kịch vui.
Đủ loại ánh mắt dừng trên người Nhan Nghiên.
Nhan Nghiên oán hận cắn môi, ngồi một bên nhận ly nước trợ lý đưa tới uống một ngụm.
Cô sẽ nhìn xem Đường Đường có thể diễn ra cái gì.
Nửa tiếng sau, đạo diễn Lâm quyết chí ném Đường Đường trước máy quay.
Nam chính Du Khải Nguyên lại chuẩn bị diễn đoạn này cùng Đường Đường.
Không khí ngưng đọng, thậm chí có thể nghe tiếng mọi người hít thở.
Mọi ánh mắt đều dồn trên người Đường Đường đang ngồi trước gương, ai cũng chăm chú nhìn hình ảnh cô trên máy quay.
Đường Đường không mặc trang phục diễn, tóc đen như vẩy mực rũ phía sau.
Cô chậm rãi lấy cọ vẽ trên bàn, nhẹ nhàng chạm lên mày.
Cô cũng ngơ ngác nhìn gương, nhưng bên mội lại ẩn ẩn nụ cười kỳ quái, cười như không cười.
Đôi mắt nâu nhạt như cách gương quá xa nên hơi hơi nâng lên, trông cô

Bình luận (0)

Để lại bình luận