Chương 140

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 140

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

như rất nghiêm túc vẽ lông mày.
Nhưng ngay sau đó, hàng mi khẽ run lên, tay cầm cọ không thể thấy được run rẩy, nét vẽ trên mày liền chệch đi.
Trên mặt rất nghiêm túc nhưng trên tay lại sơ suất.
Đường Đường dùng hai phương thức biểu đạt hoàn toàn bất đồng đem một Anh Cơ đang giả bộ bình tĩnh lại bất an diễn ra ngoài.
Trình tự biểu hiện hoàn hảo.
Thị nữ nói với nàng hoàng đế muốn tới, động tác trên tay nàng vẫn không ngừng.
Thẳng đến khi thị nữ lui xuống mới buông bút trong tay.
Dường như nàng nhớ tới gì đó, sờ sờ cổ tay.
Trong truyện có một chi tiết, trên cổ tay nữ chính có một cái bớt hình trăng khuyết.
Đây là biểu tượng của gia tộc nàng.
Trên kịch bản không có chi tiết này, là Đường Đường tự thêm vào.
Bởi vì nữ chủ vì gia tộc lừa gạt nam chính nên lúc nội tâm bất an nàng sờ sờ vết bớt trên cổ tay để nhớ tới gia tộc mình, lại nhớ tới kế hoạch đã hoàn thành, như vậy trong lòng sẽ không khẩn trương nữa.
Cũng chính nó đã làʍ t̠ìиɦ cảm nam nữ chính bùng nổ xung đột.
Kịch bản là chết, nhưng diễn viên là sống.
Trong kịch bản không yêu cầu diễn viên diễn cảm xúc gì đều là muốn chính diễn viên tự nghĩ cách thể hiện.
Đó là một loại bản lĩnh, nếu là một người mới không có kinh nghiệm căn bản không làm được.
Vốn đạo diễn Lâm chỉ muốn Đường Đường diễn thử, kết quả sau một hồi biểu diễn của Đường Đường, đạo diễn Lâm nhìn cô gái trong máy quay, biểu tình trở nên nghiêm trọng.
Lúc này rốt cuộc nam chính lên sân khấu, Du Khải Nguyên giận đùng đùng xông vào, bắt lấy cổ tay Đường Đường xách lên, nổi giận quát cô vì sao lại làm như vậy.
Đường Đường không nói theo lời thoại trong kịch bản mà hơi hờn dỗi nhìn Du Nguyên Khải, sau đó như là chịu không nổi đau đớn trên cổ tay nói,
“Bệ hạ, thϊếp đau.”
Du Nguyên Khải không hổ là nam chính, Đường Đường tự thêm vào anh hoàn toàn tùy cơ ứng phó nhịp nhàng.
Tựa như bị sự yếu đuối trong mắt Đường Đường đánh vào lòng, âm thanh nói ra không lớn nữa, ngữ khí nhiều thêm vài phần đau đớn, kịch liệt nghiến răng nghiến lợi diễn thêm,
“Ngươi đau?”

“Vậy người biết hiện tại trẫm đau bao nhiêu không!
Rốt cuộc ngươi đã làm gì!”
Đường Đường yên lặng một lát, sau đó bên môi giương lên một nữ cười mỹ lệ nhạt nhẽo,
“Thϊếp làm cái gì, người…”
Đường Đường ngẩng đầu lên, trong mắt chứa vài phần khiêu khích,
“Không phải đã sớm đoán được rồi sao…”
Đến đây là kết thúc.
Hai vị diễn viên chính dừng lại, hiện trường lặng thinh.
Dù Đường Đường không mặc trang phục diễn nhưng mọi người đều xem đến nhập thần.
Khi dừng lại thậm chí trong đầu còn có suy nghĩ, sao lại ngừng, chưa xem đủ mà.
Một hồi yên tĩnh đi qua, đạo diễn Lâm dẫn đầu vỗ tay, sau đó xung quanh mới nổ tung.
Tiểu Lâm đứng bên cạnh càng vỗ lớn hơn.
Đúng là quá trâu bò!
Đây chính là tát vào mặt Nhan Nghiên nha!
Có là người ngoài nghề xem Đường Đường diễn cũng muốn quỳ lạy.
Mọi người bên cạnh càng nghị luận sôi nổi,
“Trời ạ, Đường Đường thật sự là người mới?
Phân đoạn này nếu đưa tôi diễn cũng không xử lý tốt như vậy…”

“30 phút đó, ĐM, chuẩn bị 30 phút còn tốt hơn Nhan Nghiên 30 ngày.”

“Còn không phải sao, một người trên trời một kẻ dưới đất.
Nói thật, tôi cảm thấy tuy tôi không diễn tốt bằng Đường Đường, nhưng chắc chắn cũng tốt hơn Nhan Nghiên.”

“Nhan Nghiên giờ sao thế này?
Trình độ này sợ là thụt lùi lại bảy tám năm trước…”
Hiện giờ nghe tiếng nghị luận bên cạnh, Tiểu Lâm đều cảm thấy trên mặt mình phát sáng.
Nhớ lúc trước Nhan Nghiên bôi đen Đường Đường trên mạng, bây giờ đúng là hả dạ.
Cô hận không thể nhào lên bóp vai đấm lưng cho Đường Đường.
Dù Nhan Nghiên có tự tin thế nào nhưng nhìn tràng diễn kia đã hoàn toàn nghiền nát diễn xuất của mình.
Cuối cùng cô cũng hiểu được vừa rồi bản thân diễn nông cạn bao nhiêu.
Trên mặt như bị người ta hung hăng tát một phát, nóng rát.
Tiếng nghị luận xung quanh truyền vào tai không lọt chữ nào.
Nhan Nghiên cứng người tại chỗ, đôi mắt không dám hướng về phía đạo diễn Lâm và Bách Thần bên kia.
Trong nháy mắt, đột nhiên Nhan Nghiên nhớ câu nói hôm đó của Đường Đường,
“Chiếm thân thể Nhan Nghiên nhưng không bằng một góc kỹ thuật diễn của người ta.
Dựa theo tính tình đạo diễn Lâm, cẩn thận bị đổi đó.”
Phải bị…
Đổi đi sao…
Nhan Nghiên thật sự không tin bản thân sẽ bị đổi, nhưng nhớ những lời đạo diễn Lâm vừa mắng cô hơi sợ.
Từ khi xuyên thành Nhan Nghiên, hay là trước đây, chưa từng có ai dừng từ ngữ khó nghe như vậy mắng cô.
Dựa theo tính tình tệ của đạo diễn Lâm, Nhan Nghiên cảm thấy, cô thật sự có khả năng bị đổi đi.
Rõ ràng đang ở trong nhà, ánh nắng bên ngoài cũng không quá chói mắt, nhưng Nhan Nghiên lại thấy bản thân không thể ở giây một phút một giây nào nữa.
Nhan Nghiên tưởng tượng trước mặt một đám người đạo diễn Lâm sẽ đến hỏi cô có phải Đường Đường diễn tốt hơn cô hay không.
Sắc mặt Nhan Nghiên xanh mét, ánh mắt hoảng loạn nhìn trái phải.
Thừa dịp mọi người đều đang nhìn Đường Đường, thơ thẩn chuồn khỏi hiện trường.
Trợ lý vẫn luôn bên cạnh Nhan Nghiên thấy bóng dáng cô rời đi, do dự mím mím môi, cúi đầu theo Nhan Nghiên.
Mọi người tại đoàn phim hài hòa, tựa như không chú ý Nhan Nghiên đã rời đi, nhưng người đang ngồi ở đây có ai không phải là người thành tinh, chẳng qua là họ làm bộ như không phát hiện thôi.
Đạo diễn Lâm mắng thì mắng, nhưng ông không phải thật sự ghét Nhan Nghiên, cũng không muốn làm khó dễ cô, dù kêu Đường Đường diễn để chèn ép Nhan Nghiên, nhưng ông đúng là không muốn tiếp tục làm Nhan Nghiên khó xử.
Trạng thái Nhan Nghiên làm đạo diễn Lâm rất bất mãn, chỉ là ông vẫn cảm thấy là do Nhan Nghiên không chuẩn bị tốt.
Dù sao trong nước hay ngoài nước Nhan Nghiên đều đạt danh hiệu ảnh hậu, chỉ cần cô tĩnh tâm nghiên cứu kĩ kịch bản nhất định vẫn có thể khôi phục trình độ trước kia.
Nếu Nhan Nghiên còn có chút tự tôn, vậy bài học hôm nay đã đủ rồi, cô sẽ từ bỏ tật xấu, chuyên tâm đóng phim.
Tức đã tức xong, đạo diễn Lâm chậm rãi hết giận, quay đầu nhìn Đường Đường mà tâm tình rất tốt.
Vốn dĩ chỉ muốn giáo dục Nhan Nghiên, không ngờ Đường Đường lại cho ông một bất ngờ lớn như vậy.
Tuy hôm thử vai biểu hiện Đường Đường đã làm ông rất kinh ngạc nhưng phần diễn hôm nay mới thật sự làm ông chấn động.
Không hoa hòe cũng không nhạt nhòa, tựa như phân đoạn này vốn nên diễn như vậy.
Tiêu chuẩn.
Tất nhiên, đây là tiêu chuẩn trong cảm nhân đạo diễn Lâm.
Đối với những người khác mà nói, tiêu chuẩn này hơi quá cao.
Mọi người đều rất khó tin, nhưng người khó tin nhất chắc chắn là Bách Thần.
Trong lòng Bách Thần rối một nùi, không ai biết giờ khắc này tâm lý anh đã trải qua biến hóa gì.
Tuy vai diễn Việt công tử này là vì đuổi theo Đường Đường, nhưng khoảnh khắc Nhan Nghiên bắt đầu diễn Bách Thần vẫn rất mong chờ, hay nói là vô cùng cầu nguyện.
Dù đã không còn thích Nhan Nghiên nhưng cô vẫn là diễn viên anh khâm phục nhất.
Nhan Nghiên diễn xuất, trong mắt anh đó là một buổi tiệc thị giác.
Nhưng khi Nhan Nghiên diễn rồi, Bách Thần nhìn cô trên máy quay, nội tâm không một tia gợn sóng.
Anh không phải đạo diễn Lâm, cũng không phải diễn viên có nhiều kinh nghiệm.
Anh không nhìn ra quá trình diễn thâm sâu thế nào, không hiểu cái Nhan Nghiên khuyết thiếu là lý giải và xử lý chi tiết, nhưng cảm nhận hay dở của phân đoạn này.
Bách Thần cảm thấy bản thân có hơi phóng lớn, nhưng xem xong đoạn Nhan Nghiên diễn, anh thật sự cảm thấy bản thân cũng có thể diễn như vậy, thậm chí còn có thể diễn tốt hơn.
Ít nhất anh sẽ không biểu hiện vẻ mặt ngươi muốn làm gì khi nam chính nhấc lên như vậy.
Từ đầu Bách Thần còn chờ mong, dần dần trở nên im lặng, cuối cùng là chờ Nhan Nghiên quay xong lần hai.
Cảm giác có chút chết lặng.
Bách Thần thẫn thờ ngồi trên băng ghế nhỏ cho đến khi đạo diễn gọi tên Đường Đường, kêu cô ấy lên thử một lần.
Lúc này Bách Thần mới định ra khuyên giải.
Nếu Đường Đường không diễn bằng Nhan Nghiên vậy không phải cô ấy bị mất mặt sao?
Bách Thần không muốn để Đường Đường mất mặt.
Nếu Đường Đường diễn tốt hơn Nhan Nghiên, vậy không phải là sỉ nhục Nhan Nghiên sao?
Vốn dĩ Nhan Nghiên đã có địch ý với Đường Đường, bởi vậy không phải càng làm Đường Đường khó xử.
Nhưng rốt cuộc không thể chống lại đạo diễn Lâm, một ánh mắt của ông ấy đã làm anh lui về.
Nhìn mọi người đều mang vẻ mặt xem kịch vui bên cạnh, Bách Thần đành dẹp bỏ ý tưởng xin người khác giúp đỡ.
Hết cách rồi, Đường Đường phải diễn.
Sau đó, Bách Thần phát hiện bản thân không tự chủ được, cả người mất khống chế theo đoạn diễn của Đường Đường và Du Nguyên Khải.
Dù Đường Đường đang mặc quần áo hiện lớn cũng không ảnh hưởng toàn cục.
Cuối cùng khi dừng lại, Bách Thần hồi phục tinh thần, ý nghĩ đầu tiên trong lòng chính là, hóa ra Anh Cơ phải diễn như vậy.
Hóa ra một một phân đoạn đơn giản như vậy lại yêu cầu rất nhiều chi tiết nhỏ.
Nhan Nghiên không làm được những thứ đó, anh cũng không nghĩ ra, mà Đường Đường chỉ dùng 30 phút đã làm được tất cả.
Lúc trước Đái Na nói tự Đường Đường giành lấy vai diễn tỷ muội An Lăng, khi đó Bách Thần không quá tin tưởng, nhưng tời giờ anh đã tin.
Nhìn Đường Đường đứng đằng xa, trong đôi mắt nâu nhạt chứa đầy ý cười, trong lòng Bách Thần khẽ run lên.
Không biết vì sao, rõ ràng đôi mắt cô không giống Nhan Nghiên nhưng lúc này chúng lại giống nhau đến lạ.
Đương nhiên không phải Nhan Nghiên của hiện tại, mà là Nhan Nghiên năm mười chín tuổi.
Nhan Nghiên đã về, cảnh diễn hôm nay không thể quay tiếp, đạo diễn Lâm thông báo toàn đoàn phim ngày mai quay cho những diễn viên khác.
Tuy ông không nói rõ, nhưng thật ra là vì muốn cho Nhan Nghiên thời gian để

Bình luận (0)

Để lại bình luận