Chương 151

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 151

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vừa rồi Đường Đường có son môi…
” Không cần phải nói rõ hơn Minh Thiếu Diễm đã hiểu.
Tiểu Lâm nghĩ thầm nói không chừng có thể thấy Minh Thiếu Diễm khốn quẫn, kết quả Minh Thiếu Diễm bình tĩnh cầm khăn giấy, lau lau xong còn mặt không đổi sắc hỏi cô sạch chưa.
Tiểu Lâm: ”

Sạch rồi.
” Lão lớn quả nhiên là lão lớn, cô không so nổi.
Tiểu Lâm xem như đã nhìn ra, Đường Đường chỉ dám ức hϊếp người nhà, trước mặt người ngoài lại da mặt mỏng cực kỳ.
Còn Minh Thiếu Diễm trẻ tuổi đã thành công như vậy quả là có lý do.
Da mặt dày hơn người.
Lau xong Minh Thiếu Diễm liền đến trường quay, rất nhiều người không biết hắn, có vài người tưởng hắn là diễn viên mới tới nhưng lại cảm thấy khí thế của hắn quá mạnh, có thể là không phải.
Bách Thần đang ngồi trên ghế thấy Minh Thiếu Diễm liền sợ tới mức nhảy khỏi ghế, đem đống đồ ăn vặt trên tay ném qua một bên xong mới chạy tới chào hỏi, ”
Minh đổng, sao ngài lại ở đây?
” Một câu hỏi đã khiến người xung quanh biết thân phận Minh Thiếu Diễm.
Ông chủ Thánh Ngu họ Minh, chuyện này mọi người đều biết nhưng họ chưa từng thất qua người thật.
Không ngờ lại trẻ tuổi như vậy.
Minh Thiếu Diễm gật đầu, ”
Đừng kinh động người khác, tôi xem một chút thôi.
” ”
Vâng
“, Bách Thần ra vẻ hiểu rõ, sau đó nói, ”
Chỗ ngồi của Đường Đường đang trống, hay là ngài ngồi đó đi.
” Minh Thiếu Diễm nhìn Bách Thần.
Hai tháng không gặp hiểu chuyện ra, không tệ.
Mọi người đóng phim rất nghiêm túc, đạo diễn và Đường Đường trước máy quay đều không bị sự xuất hiện của Minh Thiếu Diễm quấy rầy.
Minh Thiếu Diễm ngồi trên ghế, lần đầu tiên xem Đường Đường đóng phim.
Hắn có nghe Đái Na nói Đường Đường rất có thiên phú diễn xuất.
Minh Thiếu Diễm nhìn chăm chú vào cô gái quen thuộc đằng xa, nhưng rồi lại cảm thấy hơi xa lạ.
Đường Đường khi đóng phim hoàn toàn thay đổi thành người khác.
Lúc này cô không phải Đường Đường, cô là tỷ muội An Lăng.
Minh Thiếu Diễm xem rất nghiêm túc, đên khi Bách Thần đột nhiên sáp lại nhỏ giọng gọi hắn một tiếng, ”
Minh đổng…
” Minh Thiếu Diễm thu hồi tầm mắt nhưng không quay đầu, ”
Có chuyện gì?
” ”
Cái đó…
Ngài có biết, Đường Đường cô ấy…
” Minh Thiếu Diễm quay đầu, ”
Con bé làm sao?
” ”
Cô ấy, cô ấy có người yêu!
” Cô ấy có bạn trai, ngài biết không!
Bách Thần hoàn toàn không nhận ra hành động này của bản thân tựa như một đứa học sinh tiểu học không yêu được liền chạy tới méc người lớn.
Nhưng ”
người lớn
” này không kinh ngạc như anh nghĩ, cũng không tức giận mà bình tĩnh nhìn Đường Đường trên máy quay, bên môi nở một nụ cười nhạt khó phát hiện.

Chuyện này
“, Minh Thiếu Diễm thần thái thản nhiên chậm rãi mở miệng, ”
Đương nhiên tôi biết.
” Đôi mắt Bách Thần trợn tròn.
Anh muốn hỏi Minh Thiếu Diễm thật sự yên tâm giao cháu gái mới thành niên của mình ra ngoài?
Một chút cũng không lo lắng?
Nhưng nghĩ lại phản ứng của Minh Thiếu Diễm, nếu ngài ấy biết vẫn bình tĩnh vậy chứng tỏ bạn trai Đường Đường rất quen thuộc với ngài ấy.
Nhớ lần trước Đái Na nói bạn trai Đường Đường giàu không thua gì Minh Thiếu Diễm, không lẽ người đó cũng là người hào môn giống Minh Thiếu Diễm?
Bách Thần càng buồn bực, nghẹn khuất im lặng một hồi mới lẩm bẩm nói, ”
Không phải ngài nói không cho phép nghệ sĩ trong công ty yêu đương quá sớm sao…
Tại sao tôi không được, Đường Đường lại được…
” Minh Thiếu Diễm nhìn Đường Đường đang đứng hứng gió.
Gió hất tung mái tóc đen thật dài, trông cô đẹp đến kinh tâm động phách.
Nếu cảnh tượng này không có tiếng Bách Thần lải nhải bên cạnh sẽ càng hoàn mỹ.
Bách Thần vẫn nhỏ lầu bầu, Minh Thiếu Diễm một câu chặn miệng anh.

Cậu là gì của con bé?
” Bách Thần:……
ĐM thật đáng ghét, là cháu gái ông chủ là ghê gớm à, là có thể không màng tới quy định công ty hả, là có thể trắng trợn yêu đương sao…
Haizz, người ta đương nhiên có thể, người ta có ông chủ chống lưng thì ghê gớm rồi.
Thật ra không phải anh rất ghét cái này, chỉ là không biết nói gì nên thành ra nói một đống lung tung lộn xộn không đầu không đuôi.
Rốt cuộc Minh Thiếu Diễm cũng cho Bách Thần một ánh mắt, giọng điệu hờ hững nói, ”
Hơn nữa, tôi cứng rắn quy định không được yêu đương lúc nào, trước đây cậu vì theo đuổi Nhan Nghiên mà chạy đến tham gia chương trình tạp kỹ, tôi có cản cậu?
” Bách Thần: ”
……
” ”
Nếu thật sự không công bằng thì cậu có thể tìm bạn gái.
Có điều, không phải cậu đang theo đuổi Nhan Nghiên à?
” Bách Thần: ”

Minh đổng, tôi sai rồi…
” Xin ngài đừng nhắc tới nữa.
Minh Thiếu Diễm liếc Bách Thần một cái, chậm rì rì nói, ”
Sai chỗ nào, chẳng lẽ cậu không theo đuổi Nhan Nghiên.
” ”
Không có!
Tôi thề!
” ”
Không có sao còn tới đây đóng phim?
” Bởi vì tôi muốn theo đuổi cháu gái ngài ạ!
Nhưng Bách Thần không dám nói.
Tuy không biết vì sao không dám nói, nhưng anh có dự cảm nếu nói ra anh sẽ xong đời.
Minh Thiếu Diễm nhìn Bách Thần chịu thua lùi về phía sau, hắn cũng tự nhiên đem tầm mắt đặt lên người Đường Đường lần nữa.
Đương nhiên hắn biết Bách Thần tới đoàn phim ”
Anh Cơ
” là vì ai.
Đáng tiếc, lướt qua chính là lướt qua.
Muốn tìm trở về là không thể nào.
Hôm nay đúng là Đường Đường không nhiều xuất diễn, hơn nữa hiệu suất của cô rất cao, nhiều nhất là ba lần qua, bình thường đều hai lần là đạt.
Thật ra có khi lần đầu tiên đã rất tốt nhưng đạo diễn nghĩ lần thứ hai có lẽ sẽ tốt hơn.
Nhưng nói tóm lại, tiến độ đã vô cùng nhanh.
Chờ Đường Đường quay xong, đạo diễn Lâm luôn bận rộn nãy giờ mới phát hiện ra Minh Thiếu Diễm.
Ông cười cười liếc Đường Đường một cái.
Nịnh Mông quan sát biểu cảm của mọi người, đặc biệt là Bách Thần, cô cảm thấy cực kỳ kinh ngạc.
Bách Thần thích Đường Đường, Đường Đường lại yêu đương với Minh Thiếu Diễm.
Minh Thiếu Diễm tới tại sao Bách Thần còn bình tĩnh như vậy?
Ban nãy có một cô gái nói có phải Minh Thiếu Diễm đến vì Đường Đường hay không, Bách Thần nghe xong cũng không phản bác.
Chuyện này quá quỷ dị.
Nịnh Mông nghĩ mãi không ra, vì thế tìm trợ lý Bách Thần trò chuyện.

Cái đó, cậu không thấy Minh đổng quá tốt với Đường Đường à?
” ”
Minh đổng là chú ruột của Đường Đường, không tốt với cô ấy còn tốt với ai.
” Trợ lý khó hiểu nhìn Nịnh Mông rồi đi khỏi, để lại Nịnh Mông đứng hỗn loạn trong gió.
Đến tối, Minh Thiếu Diễm sai trợ lý mời cả đoàn phim ăn cơm.
Ăn xong mọi người cùng nhau nói chuyện phiếm uống rượu, rất nhiều người muốn nhân cơ hội trò chuyện với Minh Thiếu Diễm.
Không ngờ Minh Thiếu Diễm đã mang Đường Đường đi từ lâu rồi.
Nịnh Mông trở lại khách sạn, cô đến phòng Đường Đường.
Quả nhiên không có ai!
Hơn 11 giờ tối, Đường Đường gọi đến kêu cô đem đồ tẩy trang và mỹ phẩm dưỡng da đến tầng mười bảy phòng XX.
Nịnh Mông ôm một đống đồ lên, thật cẩn thận gõ gõ cửa.
Cửa mở ra, Đường Đường tóc nửa ướt mặc áo tắm đứng bên trong, nhìn xuống là đôi chân thon dài trần trụi.
Đường Đường cầm lấy từng món, thu hết biểu cảm muốn điên mất của Nịnh Mông vào đáy mắt.
Cô cười, ”
Biểu cảm này là sao đây?
” Không phải đã biết quan hệ giữa cô và Minh Thiếu Diễm rồi à?
Nịnh Mông không nín nổi, nhìn thoáng qua bên trong mới hạ giọng, ”
Tôi nghe trợ lý Bách Thần nói…
Nói cô và Minh đổng là chú cháu…
” Đường Đường cố ý đùa dai, ”
Đúng vậy, bị dọa à?
” ”

Không có.
” Đường Đường cười một hồi lâu mới nói, ”
Không đùa nữa, là giả thôi.
” Tôi biết mà!
Nịnh Mông đi rồi Đường Đường vào phòng đặt đồ lên bàn trang điểm, sau đó quay lại giường tiếp tục để Minh Thiếu Diễm giúp cô làm khô tóc.
Minh Thiếu Diễm là một lớn nam nhân vậy mà động tác cực kỳ dịu dàng, như sợ làm đau cô vậy đó.
Đường Đường muốn gọi Minh Thiếu Diễm, há mồm lại quen thói muốn gọi là chú nhỏ.
Lời nói đến bên miệng mới chợt nhớ hậu quả kêu chú nhỏ mới nãy.
Đường Đường lập tức nuốt xưng hô này vào bụng.

Ừm…
ờ, em cảm thấy chúng ta nên thảo luận một chút về vấn đề xưng hô.
” Minh Thiếu Diễm nhàn nhã sấy tóc, ”
Xưng hô gì?
” ”
Bây giờ chúng ta không phải chú cháu nữa, gọi chú nhỏ không thích hợp lắm…
” ”
Phải không?
” Ngón tay Minh Thiếu Diễm lướt qua tai Đường Đường.
Đường Đường vô cùng mẫn cảm khẽ run lên, trong mắt Minh Thiếu Diễm không giấu ý cười, cúi đầu khàn khàn nói vào tai cô, ”
Chú cảm thấy rất thích hợp.
” Đường Đường:……
Ngẫm lại vừa rồi, Đường Đường nói ra hai chữ kia, Minh Thiếu Diễm như bị chuốc thuốc kí©ɧ ŧɧí©ɧ Đường Đường càng nghĩ càng cảm thấy thẹn, cô tuyệt đối không kêu chú nhỏ nữa.
Nhưng nên gọi là gì đây?
Hay là giống dì Trình kêu Thiếu Diễm?
Cảm giác kỳ kỳ.
Hay kêu thân ái giống mấy người trẻ tuổi?
Đường Đường cảm thấy như rợn cả người.
Suy nghĩ hơn nửa ngày cũng không ra cái nào tốt, Đường Đường lại nghĩ tới một chuyện khác, vì thế vấn đề xưng hô tạm gác qua một bên.

Chu…
Em cảm thấy nên tìm cơ hội nói cho mọi người biết thật ra em không phải tiểu thư Minh gia.
” ”
Sao vậy?
” ”
Vừa rồi trợ lý bị dọa đó
“, Đường Đường nói, ”
Bây giờ rất nhiều người vẫn nghĩ chúng ta là chú cháu, sau này nếu muốn công khai sẽ không tốt lắm.
” Hơn nữa cô luôn có cảm giác gạt người ta.

Được
“, Minh Thiếu Diễm không có dị nghị, ”
Mấy ngày nữa anh sẽ chính thức đón Bặc Cốc Ngưng về.
” Thuận tiện thông báo cho vài bạn bè thân thích biết cháu gái thật đã trở lại, người trước là giả.
Chuyện của mình giải quyết xong rồi Đường Đường lại hỏi Nhan Nghiên.
Đến nay cô cũng chỉ biết Nhan Nghiên đã rời đoàn phim chứ không biết tình huống hiện tại như thế nào.
Thần sắc Minh Thiếu Diễm trầm xuống, ”
Hỏi cô ta làm gì?
” ”
Chỉ hỏi một chút thôi mà?” Đường Đường nói.
Nếu Á Tinh để Trần Lam thay thế Nhan Nghiên, hơn nữa vẫn không lên tiếng thay cô ta, xem ra thái độ Á Tinh đối với Nhan Nghiên không như trước nữa.
Gần đây bình luận trên mạng, mười cái hết tám cái là nói xấu cô ta rồi.
Nhìn cư

Bình luận (0)

Để lại bình luận