Chương 155

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 155

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

giả ý cẩu huynh đệ chứ sao.
” Đường Đường nói.
Cả trường quay càng cười lớn hơn.
Người chủ trì tin tưởng, chương trình số này phát sóng, ratings sẽ cao kỷ lục.
Mễ Việt thật sự bị cái tên này đả kích.
Ghi hình xong cậu còn đuổi theo Đường Đường liên tục lên án, ”
Cậu nói xem cậu quá đáng không.
Cậu thoát FA thì cậu chó phải không?
Vứt bỏ anh em cậu nói xem cậu chơi chó không, tôi nói sai chỗ nào mà cậu xem tôi ngu như bò.
Không được, cậu phải sửa cho tôi…
” Hai người cãi nhau ầm ĩ ra khỏi studio, người lớn diện Mễ Việt vui vẻ xem hai người diễn trò.
Nhìn xung quanh, người lớn diện của Đường Đường còn chưa tới, lớn diễn Mễ Việt định hỏi xem Đường Đường muốn về cùng không.
Chưa kịp nói ra ánh đèn xe từ xa đã chiếu tới, người lớn diện nhìn lướt qua đã bị chiếc xe lộng lẫy hấp dẫn.
Chiếc xe thật cmn đẹp.
Chiếc này lên tới tám con số thì phải?
Mễ Việt càn quấy cũng nhìn thoáng qua chiếc xe đang chạy tới, nhìn qua một cái xong lại nhìn qua lần nữa.
ĐM, sao nhìn quen mắt vậy?
Lại nhìn một lần nữa, đây không phải là siêu xe cậu giúp Đường Đường mua tặng bạn trai à?
Cho nên là, bạn trai Đường Đường tới đón cô?
Không được, cậu phải nhìn xem là thần thánh phương nào đã hại cậu và Đường Đường biến thành hư tình giả ý cẩu huynh đệ.
Mễ Việt hùng dũng oai về, khí phách hiên ngang đi qua, sau đó nhìn người trên xe đi xuống.
Choáng váng.
Đây không phải là Minh đổng sao?
Hoang mang quay đầu nhìn Đường Đường, ”
Chú cậu và bạn trai cậu quan hệ tốt ha, đến xe cũng cho mượn chạy?
” Kêu cậu ngốc, cậu đúng là ngốc như bò.
Đường Đường sửng sốt sau đó nhìn Mễ Việt vẫn ngốc nghếch như cũ, trong mắt cười xấu xa.

Tiểu Mễ, nhìn kỹ.
” Mễ Việt theo bản năng hỏi, ”
Nhìn cái gì, đâu phải tôi chưa gặp chú nhỏ cậu……
Đệch!
” Đường Đường đến trước mặt Minh Thiếu Diễm, kéo cà vạt của hắn, nhẹ nhàng nhón chân lên hôn lên môi Minh Thiếu Diễm một cái.
Mễ Việt choáng váng.
Đường Đường nhìn Mễ Việt há hốc mồm mà vui muốn chết.
Hai mắt Minh Thiếu Diễm chứa vài phần ý cười.
Người trầm ổn như hắn chợt nghĩ tới bản thân đã ăn không ít dấm từ tên nhóc này, bây giờ nhìn Mễ Việt đứng ngốc lăng ở đằng kia, trong lòng vui hẳn lên.
Vì thế bạn học Mễ tâm hồn nhỏ bé mềm yếu trơ mắt nhìn Đường Đường hôn Minh Thiếu Diễm một cái, sau đó Minh Thiếu Diễm cắn lại Đường Đường.

Cậu cậu cậu cậu cậu các người!!!!
” ”
Ha ha ha ha ha ha
“, Đường Đường cười không ngừng, ”
Tôi đi đây, tạm biệt ~
” Tạm biệt cái quỷ gì chứ, cậu đừng đi!!!
Mễ Việt táo bạo muốn lôi kéo Đường Đường hỏi đến cùng, nhưng thấy người đàn ông anh tuấn đang ôm Đường Đường, cậu nuốt nước miệng ngoan ngoãn ngậm miệng.

Tạm, tạm biệt!
” Xung quanh không ít người, đếm sơ qua cũng hơn hai mươi người, ai cũng bị Minh Thiếu Diễm và Đường Đường làm khϊếp sợ.
Nhưng đây là đài truyền hình, ở đây có ai không biết Minh Thiếu Diễm.
Dù hiện tại thấy bí mật động trời này, họ cũng không dám nói ra ngoài.
Chờ Đường Đường và Minh Thiếu Diễm rời khỏi, lúc này một đám mới ầm ĩ lên.

Đó không phải là Minh đổng của Thánh Ngu à?
” ”
Khó trách Thánh Ngu nâng Đường Đường lên tận trời.
” ”
Vẻ ngoài Đường Đường đẹp như vậy, dù không có Minh đổng công ty cũng sẽ toàn lực nâng đỡ, hơn nữa Đường Đường rất biết tiến lên.
” ”
Giới giải trí thiếu gì người vẻ ngoài kiểu này, nhưng chỉ có mình cô ấy nổi tiếng, rốt cuộc vẫn phải có người chống lưng…
” ”
Thiếu gì người?
Cậu thử tìm ra người thứ hai đi, tìm được mới lạ…
” Tiếng nghị luận của mọi người càng lúc càng xa, Mễ Việt và người lớn diễn đều chết lặng, vừa lên xe Mễ Việt liền gửi Wechat hỏi Đường Đường chuyện vừa rồi.
[ Ahahaha như cậu đã thấy đó.
] [ Đó là chú cậu!!!!
] [ Chú thì sao, chú thì không thể làm bạn trai à?
] Đường Đường ngồi trên ghế phó lái, vừa nói chuyện với Minh Thiếu Diễm vừa nhắn tin với Mễ Việt.
Khi dễ Mễ Việt là chuyện vui vẻ vô cùng.
Mễ Việt bên kia im lặng thật lâu, có lẽ đang chậm rãi tiêu hóa đoạn ”
Tình cảm cấm kỵ
” này.
Cả buổi trời mới gửi lại một tin.
[ Aiii, muốn yêu đương thì yêu đương, nhưng đừng kết hôn.
] Đường Đường định trả lời, Mễ Việt đã gửi thêm một tin nhắn.
[ Sinh con sẽ biến thành 250 (đồ ngốc) ] Đường Đường:……
[ Có thể sẽ là một con gà nhỏ đó.
] [ Thật xin lỗi, tôi không nên nói con gái cậu như vậy.
] [ Có phải hình tượng của tôi trong lòng cậu bị hủy rồi không?
] [ Hẳn là không đâu, hai ta là anh em mà.
] Đường Đường:……
Cậu nên câm miệng đi.
Quên đi, không đùa Mễ Việt nữa.
Tuy lời nói của cậu trông không tốt tẹo nào, nhưng tóm lại vẫn xuất phát từ ý tốt.
[ Chúng tôi không có quan hệ huyết thống, là giả thôi.
] [ Cậu đừng gạt tôi.
] [ Anh em tốt của nhau, ai nói dối là con cẩu.
] […
Thật à?
] [ Thật mà, cháu gái thật đã đón về rồi.
] Sau một hồi Đường Đường giải thích, cuối cùng bạn học Mễ cũng chịu tin.
Nghe xong đoạn tình cảm từ chú cháu đến người yêu của bọn họ, Mễ Việt cảm thán, ”
Hai người như vậy cũng đến với nhau được, còn tôi và nữ thần có phải hết hy vọng rồi không?
” [ Có mà, nhất định là có, tự tin theo đuổi tình yêu đi anh bạn!
] [ Anh em tốt!
] Nháy mắt cả người đầy động lực.
Được, ngày mai cậu sẽ bắt đầu nỗ lực học tiếng Anh đã bở dở ngày trước, phải bước tiếp về phía nữ thần!
Khóe mắt Minh Thiếu Diễm thấy nụ cười bên môi Đường Đường, ý cười trong mắt không giảm nhưng giọng nói lạnh lùng, ”
Nhắn tin với Mễ Việt?
” ”
Ừm.
” ”
Vui quá nhỉ?
” Đường Đường bỏ điện thoại xuống, ”
Ghen à?
” ”
Ừ.
” Còn nghiêm trang thừa nhận như vậy, thật đáng yêu.
Nếu không phải bây giờ Minh Thiếu Diễm đang lái xe, Đường Đường thật sự muốn hôn hắn một cái.
Ghi hình xong đã 10 giờ tối, bây giờ sắp qua 11 giờ rồi, Minh Thiếu Diễm nhìn Đường Đường đang không giấu nổi buồn ngủ bên cạnh, ”
Mệt thì nhắm mắt nghỉ ngơi đi.
” ”
Không mệt
“, Đường Đường mở mắt, dùng tay xoa xoa cửa sổ.
Bên ngoài đèn đuốc sáng trưng, không lâu nữa là đến Tết rồi.
Năm ngoái cô còn ở nước ngoài quay chương trình, nghĩ tới Minh Thiếu Diễm cô đơn ở nhà liền chạy về.
Khi đó rốt cuộc cô xuất phát từ tâm trạng gì trở về nhỉ, là không muốn Minh Thiếu Diễm cô đơn, hay chỉ đơn thuần muốn gặp hắn?
Lâu lắm rồi, Đường Đường không nhớ nữa.
Xe chậm rãi chạy tới cửa, đã hơn 12 giờ đêm, dì Trình lớn tuổi, quá giờ sẽ không ngủ được nên dì đã nghỉ ngơi sớm rồi.
Cả căn biệt thự tối đen như mực.
Minh Thiếu Diễm đang muốn bật đèn thì Đường Đường đột nhiên nhào tới.
Minh Thiếu Diễm theo quán tính xoay người ôm lấy cô, Đường Đường ngẩng đầu hôn quai hàm Minh Thiếu Diễm một cái.
Đôi mắt trong bóng đêm của Minh Thiếu Diễm lập tức bốc lên ngọn lửa nguy hiểm.
Hai tay rắn chắc vòng xuống đùi Đường Dường nhẹ nhàng ôm cô lên.
Chân thon dài của Đường Đường tự nhiên quấn bên hông Minh Thiếu Diễm.
Đôi mắt dần thích ứng bóng tối, hình dáng bàn trà, sô pha dần hiện ra, Đường Đường hô nhỏ một tiếng, chợt nhớ tới dì Trình đã ngủ, sợ tới mức che kín miệng.
Minh Thiếu Diễm bị động tác nhỏ đáng yêu của cô chọc ngứa ngáy, hắn ngẩng đầu hôn xương quai xanh Đường Đường, sau đó hai người ngã xuống sô pha trống rỗng.
Trong bóng đêm yên tĩnh tiếng ghế sô pha vang lên nho nhỏ, tiếng vải vóc cọ xát hòa hợp nhau vang lên đầy kí©ɧ ŧɧí©ɧ.
Môi lưỡi đan xen, tiếng thở dốc ái muội, Đường Đường cầm lòng không đậu ôm lấy cổ Minh Thiếu Diễm, hai chân quấn quanh eo hắn.
Cả người cô mềm ra như vũng nước, hai mắt đầy xuân sắc, trong bóng tối cũng không giấu được nét hờn dỗi và quyến rũ.
Quả thực là một nàng yêu tinh.
Minh Thiếu Diễm bóp vòng eo thon nhỏ của Đường Đường, môi càng dời xuống.
Lửa nóng triền miên che đi giác quan hai người, nghe không được nhìn không thấy, thẳng đến khi xung quanh sáng ngời, âm thanh mơ hồ của dì Trình nổ tung bên tai Đường Đường, ”
Tên trộm muốn vào đây kiếm tiền à…
” Đường Đường sợ tới mức cứng đơ cả người.
Dì Trình vẫn chưa biết chuyện của cô và Minh Thiếu Diễm!
Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ!
Dọa đến dì ấy thì sao!
A a a không muốn sống nữa.
Lúc này dì Trình mới thấy hai người trên sô pha, choáng váng.
Đường Đường bây giờ thành con rùa rụt cổ, quần áo hơi lộn xộn nhưng cũng chỉ nhiêu đó mà thôi.
Minh Thiếu Diễm bình tĩnh nói với dì Trình, ”
Đánh thức dì?
” Dì Trình: ”

Dì mộng du…
Dì về phòng…
” Nói xong còn săn sóc tắt đèn, sau đó lần mò về phòng mình, nhẹ nhàng đóng cửa lại, tựa như sợ quấy rầy đến hai người.
Minh Thiếu Diễm cúi đầu lôi Đường Đường đang co rúm ra ngoài, nhéo nhéo khuôn mặt nóng bỏng của cô, ”
Thẹn thùng?
” ”
……
Không có.
” Cổ họng Minh Thiếu Diễm truyền ra tiếng cười trầm thấp, ôm cả người Đường Đường vào trong ngực, ”
Em sao vậy?
” ”
Có phải dì Trình thấy sợ không…
” Giọng Đường Đường rầu rĩ.
Bây giờ so sánh trông dì Trình không sợ chút nào, ngược lại là em đó.
Minh Thiếu Diễm sửa sang lại tóc mái cho cô, ”
Anh đã sớm nói với dì ấy rồi, đừng sợ.
” Đường Đường ngẩng người, ”
Lúc nào vậy?
” Minh Thiếu Diễm bế người ra khỏi sô pha, ”
Ngày mai lại nói cho em.” Đường Đường không nói gì, chỉ thuận theo vùi mặt vào bả vai Minh Thiếu Diễm.
Vì thế Minh Thiếu Diễm phát hiện cô bạn gái nhỏ luôn chủ động ** đêm nay lại ngoan ngoãn hơn bình thường.
Mềm mại như con thỏ con mặc hắn làm gì thì làm.
Cảm giác thật mới lạ.
Hôm sau, Đường Đường từ dì Trình biết được Minh Thiếu Diễm nói hắn cưỡng ép cô cho dì ấy.
Đường Đường nghe xong cả người trầm ngâm thật lâu.
Có lẽ lớn tuổi rồi nên dễ cảm động, hơi muốn khóc.
Rốt cuộc Đường Đường đã có thể nghỉ ngơi, mỗi ngày ngủ đến khi tự tỉnh, muốn có bao nhiêu thoải mái

Bình luận (0)

Để lại bình luận