Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghe xong lời này, hai má Nhược Diệp đỏ bừng. Cô xấu hổ nghiêng nghiêng đầu, mị nhãn như tơ liếc hắn một cái rồi hờn hỗi nói: “Hứ, ai thèm bị anh khi dễ chứ! Tôi mới không thèm đâu!”Vân Đoan yêu chết cái bộ dáng cao ngạo này của cô rồi. Hắn ôm lấy người cô sau đó hôn lên đầu cô một cái. Hai mắt hắn sáng lấp lánh nhìn cô, thấp giọng cười: “Thế anh phải khi dễ đến khi em nguyện ý mới thôi!” Nói xong, hắn liền ôm lấy đùi Nhược Diệp từ đằng sau lưng rồi ngồi trên bồn cầu.
Lúc này hai chân Nhược Diệp mở rộng ra ngồi trên đùi Vân Đoan. Côn ŧᏂịŧ cực lớn đứng vững vàng trên da thịt mềm mại. Nhược Diệp trừng trừng định nói cái gì đó, kết quả là bị người kia cười xấu xa thò mặt qua chặn miệng cô lại. Quả là nam chính thịt văn, mới được một lát mà kỹ năng hôn hít của Vân Đoan đã trở nên cao siêu rồi. Không còn là sự thô lỗ như lần đầu tiên tiếp xúc mà là sự dịu dàng triền miên. Chỉ trong chốc lát, Nhược Diệp đã chìm đắm thật sâu vào trong bể tình ngọt ngào của hắn rồi. Mị nhãn cô khép hờ.
Cảm nhận được sự phối hợp của Nhược Diệp, đôi tay Vân Đoan sờ soạng khắp nơi trên cơ thể đầy đặn của Nhược Diệp. Hắn dừng lại ở cặρ √υ” bự tuyết trắng mà xoa nắn, lâu lâu còn nhéo nhẹ nhàng núʍ ѵú đã dựng dựng lên. Mà lúc này Nhược Diệp đã sớm bị hắn làm cho liên tục hừ hừ. Hai má cô như đào, mị thái then thùng khiến Vân Đoan hận không thể nuốt luôn cô vào trong bụng mình. Hắn đã sớm dục hỏa đốt người nhưng hắn lại càng muốn nhìn thấy bộ dáng không thể nhẫn nại của Nhược Diệp nên đành phải kiên nhẫn nuốt du͙© vọиɠ vào.
Lúc này Nhược Diệp chỉ cảm thấy bên trong tiểu huyệt như có ngàn con kiến đang bò lúc nhúc. Cơ thể cô không an phận vặn vẹo, hy vọng Vân Đoan mau mau đút vào. Kết quả là Vân Đoan lại làm bộ như không hiểu ý của cô mà tiếp tục sờ soạng khắp nơi.
“Huhu.” Nhược Diệp lại khóc nức nở làm người thương người tiếc.
Vân Đoan biết Nhược Diệp đã nhịn không nỗi nữa rồi nên cúi đầu ngậm đầṳ ѵú cô vào trong miệng, mυ”ŧ vào nhổ ra. Nhược Diệp lập tức như bị điện giật. Cô ôm chặt lấy đầu Vân Đoan, hơi thở dồn dập: “Ưʍ… Chịu không nổi… Ô ô… Mau cho tôi đi… A a…”
Nhìn đôi mị nhãn như tích ra nước, trong lòng hắn rung động, hắn cũng nhịn tới muốn nổ rồi nhưng vẫn kiên nhẫn cắm ngón tay thon dài vào bên trong tiểu huyệt. Hắn vừa lòng cảm nhận nơi nào đó đã tràn lan nước da^ʍ, xoa nắn hộŧ ɭε ở phía dưới kí©ɧ ŧɧí©ɧ đến Nhược Diệp.
Hắn như hướng dẫn cô từng bước, thấp giọng nói bên tai cô: “Nói ra em muốn cái gì nào? Muốn anh cho em cái gì?”
Nhược Diệp hiện tại đã bị dụa hỏa châm tới thần chí mơ hồ, cô khóc nức nở la lớn mang theo vẻ không được thỏa mản: “Muốn ©ôи ŧɧịt̠… Nhanh lên đi! Muốn bị ©ôи ŧɧịt̠ bự này đút vào l*и! Vân Đoan… Vân Đoan mau cho em đi!”
Nghe Nhược Diệp kêu tên mình, Vân Đoan rốt cuộc chịu đựng không được nữa liền nâng vòng eo Nhược Diệp lên cắm vào bên trong tiểu huyệt. Được thỏa mãn, Nhược Diệp phát ra tiếng rêи ɾỉ yêu kiều như trút được gánh nặng.
Vân Đoan đút vào bên trong cái lỗ chật khít này cũng phát ra tiếng rêи ɾỉ đầy gợi cảm. Hắn cũng cảm thấy vô cùng thoải mái. Tầng tầng thịt non mềm quấn chặt lấy côn ŧᏂịŧ hắn.
Vân Đoan thở phì phò, thanh âm khàn khàn gợi cảm: “Nha đầu, lỗ da^ʍ này của em sao khít thế chứ!”
Cắm càng sâu, huyệt nội ép lại càng chặt. Kɧoáı ©ảʍ làm hắn lưu luyến, làm hắn muốn vứt bỏ đi hết lý trí còn sót lại mà dùng hết toàn lực đâm vào, nhiều lần đâm vào thật sâu hôn đến thành tử ©υиɠ của Nhược Diệp.
Những cú nắc mãnh liệt khiến một đôi gò bồng của Nhược Diệp không ngừng đong đưa. Cái mông đầy đặn cũng dùng sức chuyển động phối hợp với động tác của côn ŧᏂịŧ. Vòng eo mềm mại không ngừng vặn vẹo: “A a… Sướиɠ… Vào sâu quá… Ưʍ… Thật là lợi hại…”
Nhược Diệp rêи ɾỉ dâʍ đãиɠ khiến Vân Đoan càng thêm hưng phấn. Bàn tay không khỏi vuốt ve mạnh mẽ trên cơ thể đầy đặn. Một tay khác thì chỉ chỉ tấm gương soi toàn thân ở cách đó không xa, giọng nói gợi cảm dễ nghe lại vang lên nói những lời đầy thô bỉ: “Em nhìn xem bây giờ em dâʍ đãиɠ như thế nào này.”
Nhược Diệp hơi hơi mở mắt nhìn về mặt gương lớn. Cô thấy được hai người đang ôm dính chặt lấy nhau. Côn ŧᏂịŧ thô to nhanh chóng ra ra vào vào trong cơ thể trắng nõn. Thậm chí có thể thấy được rõ ràng mỗi khí côn ŧᏂịŧ di chuyển ra ngoài liền kéo theo cả bãi dâʍ ŧᏂủy̠. Mà vẻ mặt cô lại vừa thống khổ lại vừa tựa như vô cùng thoải mái, để lộ ra tư thái mê người đầy thơm ngọt tới cực điểm. Cái hông trắng nõn cũng phối hợp phe phẩy theo từng động tác đâm vào rút ra. Mái tóc dài màu đen đến eo đong đưa ở sau lưng. Hình ảnh này trông da^ʍ uế lại vô cùng mỹ diễm.
Nhưng chính cái hình ảnh nhơ nhớp này lại càng làm hai người thêm hưng phấn. Trên dưới lên xuống phập phồng, Nhược Diệp hơi hơi nghiêng đầu, cô mê mang ghé sát vào mặt Vân Đoan, tay nhỏ vuốt ve khắp cơ ngực cơ bụng hắn: “A… Muốn… Muốn hôn hôn…:Nhiệp Diệp chủ động hôn làm trái tim Vân Đoan phảng phất như được lấp đầy. Hắn cúi đầu xuống nhẹ nhàng hôn lên môi đỏ của cô. Đầu lưỡi hai người linh hoạt tựa như hai con rắn nhỏ quấn quýt lấy nhau chơi đùa. Trong miệng Nhược Diệp chậm rãi chỉ phát ra những tiếng nức nở chọc người dục hỏa sôi trào.
“Thật thoải mái… A ưʍ… Vân Đoan… A… Của anh cứng quá… Cứng… Sẽ hư… Ha a… Sướиɠ…!”
Nhược Diệp hưng phấn mà vô ý thức rêи ɾỉ những từ ngữ da^ʍ tục.
“Thế nào, bây giờ còn dám nói anh không được nữa hay không?” – Mày kiếm Vân Đoan nhướng lên, hắn cười tuấn mỹ mà làm càm.
“Không… Không nói nữa… A… Sắp… Sắp ra rồi… Ưʍ… Nhanh lên… Ưm a… Sắp hỏng rồi…” – Hai má Nhược Diệp ửng đỏ. Đôi mắt đẹp như trắng dã. Bắt đầu vang lên từng tiếng gầm.
Vân Đoan cảm nhận được huyệt nhỏ ướŧ áŧ của cô nhanh chóng co rút lại, kẹp lấy côn ŧᏂịŧ hắn ngày càng chặt, đến nỗi hắn càng ngày càng khó di chuyển. Hắn nhịn không được thấp giọng “Hừ” một tiếng.
Biết cô sắp lêи đỉиɦ, hắn liền vào rút ra mấy trăm lần, Nhược Diệp như rơi trên mây, khuôn mặt xinh đẹp động lòng người dạt dào xuân ý: “A… Em… Không… Thật sự không được… Không… A a a a a a…”
Một tiếng thét đầy sợ hãi, cơ thể cô bắt đầu run rẩy kịch liệt, hai chân tách ra đột nhiên cứng còng, một dòng xuân thủy cay nóng chảy ra. Côn ŧᏂịŧ bị dâʍ ŧᏂủy̠ tập kích cũng nhịn không được, Vân Đoan nhanh chóng đâm vào thêm mấy chục lần rồi rút côn ŧᏂịŧ ra bắn lên trên ngực Nhược Diệp.
Sau cao trào, hai người trong lúc nhất thời đều không có động tác gì. Nhược Diệp đang ngồi nhàn nhã trong lòng Vân Đoan thấy tinh hoa trắng đυ.c trước ngực mình liền không khỏi tò mò duỗi tay ra quẹt vào miệng. Sau đó còn nghiêng đầu nhìn Vân Đoan cười cười: “Mặn mặn, hương vị cũng không tồi.”
Vân Đoan chỉ cảm thấy cơ thể mình mới bình tĩnh được một chút đã muốn bốc cháy lên lại, hai mắt hắn tỏa sáng hôn Nhược Diệp cái bẹp: “Nha đầu ngốc! Thật đúng là yêu chết cái miệng nhỏ này mà.”
Sau đó hắn ôm Nhược Diệp đi tới bồn tắm. Trong căn phòng lại vang lên các âm thanh động lòng người.
Trong màn đêm đầy lửa nóng bên này thì Dương Như cũng đang chìm vào một giấc mộng đẹp không thuộc về mình trong kiếp này…

Bình luận (0)

Để lại bình luận