Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lâm Dật nhớ lại cái cảnh tượng mình mới thấy kia, sức lực cả người anh như bị rút đi hết. Nhiều năm qua đi như vậy, tuy biết rõ giữa hai người không có khả năng, nhưng cho đến khi chân chính nhìn đến tình cảnh như vậy, tâm anh vẫn không khỏi đau đớn.
Ngồi ngây ngốc thật lâu, anh biết đêm đã khuya rồi mới đành xoa xoa mày, đứng lên đi tới phòng tắm.
Anh cởϊ qυầи áo ra để lộ đường cong cơ bắp rắn chắc cân đối, gợi cảm đến nỗi làm người hít thở không thông. Mở vòi sen ra, nước lạnh tưới mát mới có thể làm anh bình tĩnh được một chút. Ngay sau đó, anh thay đổi nước ấm. Sương trắng bốc lên, toàn thân anh đều thả lỏng nhưng trong đầu cứ mãi nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi. Anh nghĩ đến cơ thể quyến rũ của em ấy nằm dưới thân Vân Đoan, bị hắn ȶᏂασ không thương tiếc. Cơ thể anh lại không tự chủ được nổi lên phản ứng……
Đáng chết!
Lâm Dật vô cùng yêu em gái của mình. Anh thầm mắng một câu, lại vẫn không có nhịn xuống. Tay uể oải duỗi ra nắm lấy côn ŧᏂịŧ cao cao của mình, anh nhắm hai mắt lại nghĩ đến đây là tay của Nhược Diệp, có thế động tác anh cũng nhanh hơn, hô hấp cũng ngày càng dồn dập: “Ưʍ… Nhược Nhược…”
Đúng là hết thuốc chữa rồi….
Phóng xuất ra tinh hoa của mình xong, Lâm Dật vô lực mở cửa phòng tắm ngập sương mù ra. Nghĩ vẫn nên đi ngủ một giấc thì hơn, đột nhiên lại thấy một bóng người không một mảnh áo che thân ở ngoài cửa, anh chợt thanh tỉnh.
“Nhược Nhược?!” – Chẳng lẽ là do sương mù dày quá làm anh sinh ảo giác? Nếu không thì sao lại thấy em ấy trần truộng ở trong phòng tắm mình được?
Không để ý đến Lâm Dật kinh ngạc, Nhược Diệp trực tiếp tiến lên vòng hai tay lên cổ anh. Cô tùy ý ghé môi đỏ lên.
Còn chưa suy nghĩ rõ ràng, Lâm Dật tuy mơ hồ nhưng người mình tâm tâm niệm niệm biết bao năm nay nhào vào lòng ngực mình thì có lý nào tâm không xao động được. Coi như là ông trời cho anh một giấc mộng đẹp đi.
Lâm Dật dang tay ra ôm lấy vòng eo mềm mại của Nhược Diệp. Anh cũng hôn đáp lại cô, còn mạnh mẽ mυ”ŧ đôi môi ấy. Anh vứt bỏ hết lớp mặt nạ, chỉ trưng ra tình cảm nhiều năm qua của mình. Đôi tay anh sờ loạn trên cơ thể mềm mại trần trụi của cô.
Cơ thể Nhược Diệp mẫn cảm lúc này vô lực nằm xụi lơ trong lòng ngực Lâm Dật, cô vô lực phát ra tiếng “hừ hừ” càng tăng thêm vẻ kiều mị.
Thật lâu sau, Lâm Dật mới buông tha cho đôi môi Nhược Diệp. Môi đỏ cô bây giờ đã có chút sưng đỏ. Hai má cô ửng hồng, trên mặt mang theo mê hoặc cùng khát vọng.
Vẫn không thể thôi miên bản thân đây chỉ là một giấc mộng, Lâm Dật liền đẩy Nhược Diệp ra rồi xoay người đi, chỉ nhàn nhạt nói: “Em nên ra ngoài đi.”
Nhìn Lâm Dật đưa lưng về phía mình, tay anh nắm chặt lại, Nhược Diệp nghiền ngẫm nhướng mày.
Nhưng cô cũng không để ý tới nội tâm Lâm Dật đang giãy giụa như thế nào, cô tiến lên ôm chầm lấy vòng eo trần trụi của anh, cơ thể quyến rũ kề sát, thanh âm mềm mềm lại vô cùng rõ ràng: “Anh hai, em yêu anh. Là kiểu nam nữ đấy, anh cho em được không?”
Nghe được lời này, cả người Lâm Dật cứng đờ. Không biết lúc này anh nên cười hay khóc đây. Đau khổ giãy giụa nhiều năm như vậy đột nhiên phát hiện ra người mình âm thầm trao tình cảm cũng mang tâm tư giống mình, anh bị cái bất ngờ vui sướиɠ này làm cho không biết nên có phản ứng gì.
Nhược Diệp xấu xa không cho phép anh suy nghĩ nhiều đến vậy. Tay nhỏ trắng nõn nắm lấy côn ŧᏂịŧ lớn của Lâm Dật rồi xoa bóp, miệng thì không ngừng hôn lên tấm lưng của Lâm Dật.
Lúc này Lâm Dật mới không còn sợ gì cả, anh xoay người đảo khách thành chủ ôm lấy Nhược Diệp, hung hăng nói: “Như em mong muốn.”
Tiếp đó, anh cúi đầu hôn lấy đôi môi sưng đỏ của cô, tay cũng không chịu cô đơn mà vuốt qua vuốt lại vòng eo lỏa lồ, theo đó là bầu vυ” cực lớn.
Bàn tay Lâm Dật không ngừng xoa nắn ngực Nhược Diệp, ngón tay không ngừng trêu chọc hai đầṳ ѵú hồng hào. Nhược Diệp thở hổn hển, ánh mắt tán loạn mê mang. Cánh tay mềm mại đáp lên eo anh, cơ thể mềm mại như không xương, lỗ mũi cô nhịn không được phát ra tiếng thở hừ hừ.
Một tay khác của anh cũng không nhàn rỗi, anh dùng sức xoa lên mông vểnh của con bé. Ngón tay men từ đùi cắm vào khe hở. Được một tấc lại muốn một thước, anh tách tiểu huyệt trắng nõn không một sợi lông ra rồi chậm rãi đâm vào rút ra.
“Ưʍ….” – Cảm nhận được dị vật dưới hạ thể, Nhược Diệp phát ra tiếng rêи ɾỉ say lòng người. Thân mình cô như bị điện giật run rẩy lên. Ngón tay Lâm Dật dính đầy ái dịch không ngừng chảy ra, ướt cả lòng bàn tay anh.
“Anh… Anh hai… Chịu không nổi… Đút vào đi… Ô ô…” – Nhược Diệp khó nhịn, không ngừng vặn vẹo thân mình. Thanh âm cô chứa đầy tìиɧ ɖu͙©.
“Ngoan, đừng nóng vội, từ từ tới.” – Lâm Dật trấn an hôn hôn lên cái trán Nhược Diệp. Ngay sau đó, anh đút côn ŧᏂịŧ bành trướng đã sớm được bôi trơn đầy đủ vào trong huyệt nhỏ.
“Ha…” – Hai người đều phát ra tiếng thở dài thoải mái.
Lâm Dật nâng hai chân Nhược Diệp lên vòng trên eo mình để anh càng dễ thâm nhập, sau đó bắt đầu theo quy luật đưa đẩy.
“A…” – Theo từng cú nhấp, Nhược Diệp phát ra tiếng nức nở. Kɧoáı ©ảʍ thật lớn làm khuôn mặt cô nhiễm đỏ. Thấy thế, Lâm Dật càng thêm yêu thương, anh nhịn không được lại hôn lấy môi Nhược Diệp.
Trong phòng tắm trống vắng không ngừng quanh quẩn tiếng “phụt phụt”, mãi cho đến tận hừng đông…
Chống đầu nhìn Nhược Diệp ngủ say ở bên cạnh, Lâm Dật vẫn thấy mình như ở trong mộng.
Mặc kệ tương lai có thế nào, chỉ cần là em muốn anh đều sẽ thỏa mãn. Nhược Nhược của anh.
Mà lúc này nhìn như ngủ say, Nhược Diệp nghe được thông báo nhắc nhở độ hảo cảm của Lâm Dật đã đầy cùng với nhiệm vụ được hoàn thành. Sau đó, linh hồn cô bị rút ra khỏi cơ thể, quay lại thể phục chế. Cô đã gấp không chờ nổi thế giới nhiệm vụ tiếp theo rồi đó………

Bình luận (0)

Để lại bình luận