Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bạch Mặc cong lưng khẽ hôn lên cổ cùng vành tai hơi hơi nóng lên của Nhược Diệp. Một bàn tay duỗi đến khe thịt giữa hai chân cô mà đùa giỡn, hắn đẩy đẩy cánh hoa ra để lộ tiểu huyệt hồng hào, hộŧ ɭε bị ngón tay đè lại còn ác ý xoa nắn. Nhìn cái chỗ trắng nõn bị mình trêu chọc đến run rẩy, lúc này Bạch Mặc mới nheo nheo con mắt đào hoa tuyệt đẹp lại cười cười.
“Ưʍ… A… Thầy…” – Nhược Diệp chỉ cảm thấy toàn thân tê tê dại dại, cơ thể chưa bao giờ nhận được kɧoáı ©ảʍ cùng kí©ɧ ŧɧí©ɧ mãnh liệt như thế. Theo ngón tay nóng bỏng của người đàn ông càn quét, tiếng khóc vốn dĩ nhỏ nhỏ đã dần biến thành tiếng thở dốc, kɧoáı ©ảʍ khác thường này làm cô nhịn không được cong cong phần dưới.
Nước da^ʍ cô chảy ra càng nhiều làm bàn tay hắn ướt đẫm, nóng hổi. Bạch Mặc biết cô học sinh ngoan của mình đã chìm vào du͙© vọиɠ rồi.
Bạch Mặc không khỏi khẽ cười, hắn thè lưỡi liếʍ láp gặm cắn bên vành tai cô đầy ám muội: “Học sinh ngoan của thầy có phản ứng này.” – Giọng nói dịu dàng nhưng lại không chất chứa một chút tình cảm nào vang lên bên tai Nhược Diệp, nếu không phải cái thứ đó của hắn cấn cấn vào người thì cô còn tưởng người đàn ông này lãnh đạm nữa đấy.
Đột nhiên Bạch Mặc lại nhẹ nhàng buông Nhược Diệp ra, ngón tay thon dài dính đầy nước da^ʍ quơ quơ trước mặt cô. Hắn ngẩng đầu cười sâu xa.
Sắc mặt Nhược Diệp sớm đã ửng đỏ, hai mắt cô mê ly, đôi môi phong diễm khẽ nhếch lộ ra vẻ vũ mị rất khác với cô của trước đây. Bạch Mặc tựa như không phát giác ra điều này, trên mặt hắn vẫn tươi cười ôn hòa như cũ: “Thầy đột nhiên có hơi mệt nên em tự làm cho thầy xem đi.”
Nói xong hắn tới ngồi một bên sô pha, khóe miệng cong cong lên, vui vẻ nhìn Nhược Diệp đứng một chỗ không biết nên làm sao, ánh mắt lại ngó ngó một bên ghế sô pha đơn, ý bảo Nhược Diệp đi qua bên này.
“Haiz…” – Nhược Diệp âm thầm thở dài trong lòng, đành phải tuân lệnh ngồi vào ghế sô pha đơn. Theo ý Bạch Mặc, cô hít sâu một hơi rồi cẩn thận tách hai chân mình ra tạo thành hình chữ M, hai tay vịn trên thành sô pha. Cô hướng tới Bạch Mặc trưng ra tiểu huyệt màu hồng phấn, cửa huyệt mở rộng, Bạch Mặc thậm chí có thể thấy được cả tầng tầng lớp lớp thịt non đỏ tươi ở bên trong. Tiểu huyệt đỏ thắm chìm trong xuân thủy, mấp máy đóng mở.
Bạch Mặc nghiêng người dựa lên sô pha nhìn Nhược Diệp, khóe miệng cũng ưu nhã cong lên độ cong mờ nhạt.
Đối mặt với Bạch Diệp, Nhược Diệp run rẩy vươn tay phải mảnh khảnh ra, cẩn thận dùng ngón trỏ cùng ngón giữa đẩy cánh hoa của mình, còn xoa nắn hộŧ ɭε tròn tròn nho nhỏ như viên trân châu. Toàn thân cô run rẩy, mềm như bông dựa vào sô pha.
Nhẹ nhàng xoa bóp, theo động tác tay của mình, thân thể Nhược Diệp cũng rung động lên, dâʍ ŧᏂủy̠ tràn ra từ khe hở ngón tay dính đầy nơi riêng tư của cô, còn rỉ rỉ nhỏ giọt như giọt nước suối chảy cả xuống đùi lẫn trên mặt đất.
Cảm nhận được ánh mắt nóng chảy của Bạch Mặc, Nhược Diệp vừa thấy thẹn vừa thấy sướиɠ, da thịt trắng nõn dần nhiễm lên sắc thái hồng hồng. Bộ ngực tuyết trắng bắt đầu nảy lên kịch liệt, ngón chân cô co quắp lại.
“Ưʍ… Ha a… Ưʍ…” – Tiếng rêи ɾỉ mềm mại ngâm lên truyền tới tai Bạch Mặc. Âm thanh kia nho nhỏ thanh thanh, dâʍ đãиɠ đến mức khiến Bạch Mặc ngứa ngáy khó nhịn. Bộ dạng xem kịch vui dần trở nên mất tự nhiên, trong mắt dần đen tối xuống.
Tiếng hít thở dồn dập không ngừng vang lên, cơ thể như yêu tinh cũng nương theo kɧoáı ©ảʍ dưới hạ thân mà run rẩy. Nhược Diệp cau mày, khuôn mặt ửng đỏ dần dần chảy ra lớp mồ hôi mỏng.
“Ưʍ… A a a a a…” – Tiếng rên vang lên thật dài, cơ thể Nhược Diệp co rút lại từng đợt. Lêи đỉиɦ, dâʍ ɖị©ɧ phun ra tạo thành một đường cong parabol tuyệt sắc da^ʍ mị, hai chân cô tách rộng ra phô bày l*и múp ngay trước mắt Bạch Mặc.
Nhìn hình ảnh mỹ nhân lêи đỉиɦ phun nước, trong mắt Bạch Mặc không khỏi nhiễm du͙© vọиɠ nồng đậm. Côn ŧᏂịŧ vốn ngo ngoe rục rịch kêu gào muốn thoát khỏi lớp áo tắm dài vướng víu.
Sau khi lêи đỉиɦ, Nhược Diệp mất hết sức lực nằm cuộn tròn trên sô pha không ngừng thở dốc cùng run rẩy, như có như không nấc lên, toàn thân tỏa ra hương vị tìиɧ ɖu͙©.
Bạch Mặc nhìn hai mảnh người không thích khẩu giao cho phái nữ như Bạch Mặc trong lúc nhất thời lại sinh ra du͙© vọиɠ muốn liếʍ.
Nghĩ vậy, Bạch Mặc liền đứng dậy tiến lại gần Nhược Diệp.
Thấy người kia tới gần, Nhược Diệp nghiêng đôi mắt kiều mị liếc hắn. Trong ánh mắt đó còn lẫn thêm gợn sóng khi lêи đỉиɦ, kết hợp với bộ dạng xụi lơ vô lực càng thôi thúc ham muốn của hắn.
Nhìn đôi mị nhãn lưu chuyển ánh sáng ấy, Bạch Mặc sửng sốt. Ngay sau đó, khóe miệng như có như không cong lên nở nụ cười đầy tà khí, đôi mắt hoa đào cũng lập lòe ánh sáng.
Cô nữ sinh này của hắn, chỉ cần em ấy muốn thì đàn ông trên đời này sẽ vì em mà điên cuồng. Nhưng thật đáng tiếc, em về sau chỉ có thể thuộc về hắn mà thôi.
Nghĩ vậy, Bạch Mặc như một chú mèo lười biếng, vừa lòng khép hờ đôi mắt đào hoa hẹp dài lại sáng ngời của mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận