Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Bảo bối, ông xã đâm ©ôи ŧɧịt̠ bự này vào sâu một tý nhé?”
Giọng nói khàn khàn mê người của đàn ông vang lên bên tai, tiếp sau đó Nhược Diệp cảm giác cả người mình bị bế lên. Người nọ vòng tay ôm lấy eo của cô rồi xoay người cô lại đối mặt với hắn, đồng thời để cô ngồi lên trên côn ŧᏂịŧ của hắn.
Ai cha, mới tới thế giới mới mà đã kí©ɧ ŧɧí©ɧ như vậy rồi hả ta?
Nhược Diệp một bên hưởng thụ côn ŧᏂịŧ một bên chậm rãi mở mắt ra nhìn người con trai ở dưới thân mình.
Ừm… Là một người có khuôn mặt khá anh tuấn soái khí. Nếu cho hắn xuất đạo thì tuyệt đối sẽ trở thành một tiểu thịt tươi mơn mởn đó nha. Dời tầm mắt đi xuống là vai hẹp eo nhỏ, trên bụng còn có cơ bắp do được tập luyện thường xuyên.
Cô biết người trước mặt này là bạn trai của mình, Lâm Ngạn. Hai người bên nhau đã hơn hai tháng nay, cũng là người bạn trai lâu nhất của cô. Ở thế giới này, nguyên chủ chính là một tiểu yêu tinh phong lưu phóng đãng. Ừm, điểm này rất giống với cô đó, xem ra thế giới này cô có thể buông thả bản thân chơi đùa chút chút rồi.
“Ưʍ…” – Đột nhiên thành tử ©υиɠ bị người đàn ông đâm mạnh một cái, lúc này cô mới khôi phục lại tinh thần nhìn về phía Lâm Ngạn. Môi đỏ gợi cảm cong lên, đôi mắt tinh tế híp lại, ý vị sâu xa nói: “Ngạn à, anh không ngoan rồi!”
Lâm Ngạn nghe thế cả lòng chợt lạnh. Hắn vừa định mở miệng nói thì Nhược Diệp đã cúi người xuống, đôi mắt cô xinh đẹp như hồ ly cong thành hình bán nguyệt, cô chậm rãi nói: “Nhưng mà, đêm xuân đáng giá ngàn vạn đó Ngạn à~”
Nói xong cô liền hôn lấy môi mỏng của Lâm Ngạn, đầu lưỡi như con rắn nhỏ lưu loát chui vào bên trong khoang miệng hắn. Bây giờ Lâm Ngạn suy nghĩ cái gì cũng đều không quan trọng, đầu lưỡi nhỏ đã liếʍ láp cả miệng hắn từ trên xuống dưới.
Lâm Ngạn tức khắc đắm chìm trong kỹ năng hôn cao siêu của Nhược Diệp, hắn ôm lấy eo nhỏ, cảm thấy mình có lẽ là người đàn ông hạnh phúc nhất thế giới này rồi.
Thật lâu sau Nhược Diệp mới đẩy hắn ra, mị nhãn chớp chớp liên tục, cô vô tội nói: “Ngạn, sao anh di chuyển chậm quá à, là không được sao?”
Không có một người đàn ông nào có thể chịu được người phụ nữ của mình nói lời này cả, ngay cả người Nhược Diệp nói gì cũng đều nghe nấy như Lâm Ngạn cũng không phải ngoại lệ. Hắn cong môi cười: “Đừng nóng vội mà bảo bối, anh sẽ làm em vừa lòng!”
Nói xong hắn liền cử động eo, côn ŧᏂịŧ thô dài bắt đầu nhanh chóng ra vào cơ thể Nhược Diệp. Côn ŧᏂịŧ màu đỏ tím nhiều lần lút cán, đâm thật sâu vào bên trong tiểu huyệt. Qυყ đầυ to như quả trứng gà hung hăng thọc vào thành tử ©υиɠ, tận tình nghiền nát ở bên trong khiến cho cả hai chân Nhược Diệp run rẩy.
“Ưm, chính là như vậy! Em thích lắm… Ưʍ… Phải bị ȶᏂασ xuyên… L*и da^ʍ phải bị đυ. xuyên… A a…” – Nhược Diệp dồn dập hít thở từng đợt, cơ thể tuyết trắng như ma quỷ nhấp nhô theo sự chuyển động của người đàn ông.
Hiển nhiên lời cô rêи ɾỉ lấy lòng được Lâm Ngạn, hắn càng thêm hưng phấn nên lực đạo còn mạnh mẽ hơn lúc đầu mấy lần. Mỗi cú nhấp đυ.ng vào mông Nhược Diệp đều làm cô cảm thấy cơ thể mình như sắp vỡ ra từng mảnh, chỗ ở phía dưới cũng bắt đầu ẩn ẩn truyền đến cảm giác tê mỏi.
Nước da^ʍ Nhược Diệp phun ra ướt nhẹp, hòa cùng với tiếng bạch bạch bạch vang vọng khắp cả căn phòng.
“Ưm a… Sướиɠ… Sâu quá… Bị ȶᏂασ hư luôn rồi… Sâu… Sâu thêm chút… Ác… Ô… Côи ŧɧịt̠ anh bự quá… Đâm vào tử ©υиɠ em rồi… Ha a…”
Giọng cô khàn khàn tràn ngập mê ly khi được yêu thương, mị nhãn như tơ, đầu lưỡi nhỏ thơm trong miệng thỉnh thoảng còn thè ra khẽ liếʍ láp lên đôi môi nhếch lên của Lâm Ngạn, mị thái cô mê người đủ khiến cho bất kì người đàn ông nào cũng phải điên cuồng.
Lúc này giữa mày Lâm Ngạn nổi lên gân xanh, mồ hôi che kín cái trán trắng nõn, đột nhiên hắn rút côn ŧᏂịŧ ra rồi đè Nhược Diệp xuống dưới thân. Hai chân cô bị hắn kéo lên để trên vai sau đó người đàn ông dùng sức, một lần nữa đút côn ŧᏂịŧ dính đầy dâʍ ɖị©ɧ vào tiểu huyệt ướt dầm dề. Phụt một tiếng, côn ŧᏂịŧ đã đâm vào chỗ sâu nhất.
“Ác…” – Nhược Diệp thấp giọng rên một tiếng, cô thỏa mãn ôm lấy cổ Lâm Ngạn, mị nhãn nóng cháy ánh lên tia ái dục, tiếng rêи ɾỉ nỉ non mắc giữa cặp môi thơm.
“Ưʍ… Ngạn… Em không được rồi… Ưm hừ… Côи ŧɧịt̠ anh… Ưʍ… Lớn quá… Ưʍ… Sướиɠ… Sắp bị ȶᏂασ hỏng rồi…”
Nói xong cô liền hôn lên chiếc cổ thon dài của Lâm Ngạn, một nụ hôn đầy mềm nhẹ thong thả, liếʍ mυ”ŧ lấy hầu kết hắn.
Sợi dây căng chặt trong đầu Lâm Ngạn chợt đứt gãy, hắn lập tức nắc vào lần cuối rồi nhanh chóng đâm vào rút ra tiểu huyệt non nớt.
“Ưʍ… Nhược Diệp… Nhược Diệp… Nhược Diệp… Anh yêu em… Em yêu anh chứ? Yêu anh chứ…”
Giọng nói vốn đã khàn khàn lúc này lại càng trở nên quyến rũ khi đắm chìm trong ái tình, hắn buông miệng hỏi ra thứ hắn luôn cầu mà không được…

Bình luận (0)

Để lại bình luận