Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Gió Lạnh Bên Hồ
Buổi chiều, ánh nắng nhạt dần, phủ lên mặt hồ trong trang viên nhà họ Dung một lớp vàng óng ánh. Dung Cẩn đứng bên bờ hồ, tay cầm một cành hoa hồng vừa hái, ngón tay vô thức xoay nhẹ, từng cánh hoa đỏ thắm rơi lả tả xuống mặt nước. Cô ngước mắt nhìn xa, tâm trí vẫn đang rối bời vì những gì đã xảy ra trong mấy ngày qua. Từ khi xuyên vào thế giới này, mỗi bước đi của cô đều như giẫm trên băng mỏng, không biết khi nào sẽ rơi vào vực sâu.
Phó Quân, nam chính của cuốn tiểu thuyết, giờ đây không còn chỉ là một nhân vật trên trang giấy. Anh là một con người bằng xương bằng thịt, với ánh mắt sắc lạnh chứa đựng cả oán hận lẫn nghi hoặc, và cả một sự kiên cường khiến cô không khỏi khâm phục. Nhưng chính sự kiên cường ấy lại làm cô lo lắng. Nếu cô không cẩn thận, liệu anh có bị đẩy đến con đường hắc hóa như trong nguyên tác?
Cô thở dài, ném cành hoa còn lại xuống hồ. Những gợn sóng lan ra, làm xao động hình ảnh phản chiếu của cô trên mặt nước. Đột nhiên, một giọng nói trầm thấp vang lên phía sau, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
“Cẩn tiểu thư đứng đây làm gì? Đang nghĩ cách tiếp theo để hành hạ tôi sao?”
Dung Cẩn giật mình, quay lại. Phó Quân đứng cách cô vài bước, đôi tay đút trong túi quần, ánh mắt lạnh lùng nhưng khóe môi lại nhếch lên một nụ cười châm chọc. Ánh nắng chiếu lên khuôn mặt anh, làm nổi bật những đường nét sắc sảo, nhưng cũng khiến cô nhận ra vết thương mờ nhạt trên gò má anh – dấu vết từ vụ việc ở trường hôm trước.
Cô mím môi, cố gắng giữ bình tĩnh. “Tôi chỉ ra đây hóng gió. Anh không cần lúc nào cũng nghĩ tôi có ý đồ xấu.”
Phó Quân cười khẩy, bước tới gần hơn, dừng lại ngay sát bờ hồ. “Ý đồ xấu? Cẩn tiểu thư, cô thay đổi nhanh quá, tôi theo không kịp. Hôm qua còn ra mặt bảo vệ tôi, hôm nay lại đứng đây làm bộ suy tư. Cô muốn tôi phải nghĩ thế nào?”
Dung Cẩn cau mày. Cô biết anh không tin cô, và cô cũng không trách anh. Nguyên thân đã để lại quá nhiều “di sản” tồi tệ, muốn xóa bỏ ấn tượng xấu trong lòng anh không phải chuyện một sớm một chiều. Nhưng cô vẫn không nhịn được mà phản bác: “Nếu anh không muốn tôi ra mặt, lần sau tôi sẽ đứng nhìn, được chứ?”
Phó Quân nhìn cô, ánh mắt thoáng chút dao động, nhưng rồi nhanh chóng trở lại vẻ lạnh lùng. “Cô muốn làm gì thì làm, tôi không quan tâm. Nhưng đừng mong tôi cảm kích vì mấy trò diễn kịch của cô.”
Lời nói của anh như một mũi dao đâm vào lòng Dung Cẩn. Cô siết chặt tay, cố gắng kìm nén cảm giác khó chịu. “Phó Quân, anh có thể không tin tôi, nhưng ít nhất hãy nhìn hành động của tôi. Tôi đã nói rồi, tôi không muốn làm khó anh nữa.”
Anh không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn ra mặt hồ. Gió thổi qua, làm tóc anh khẽ bay, lộ ra đôi tai hơi ửng đỏ. Dung Cẩn không biết đó là vì gió lạnh hay vì cảm xúc nào khác, nhưng cô quyết định không để không khí căng thẳng này kéo dài thêm.
“Phó Quân,” cô gọi, giọng dịu đi, “tôi biết anh không thích tôi, và tôi cũng không mong anh thay đổi suy nghĩ ngay lập tức. Nhưng ít nhất, hãy cho tôi một cơ hội chứng minh rằng tôi không phải… không phải người như trước kia.”
Phó Quân quay đầu, ánh mắt anh khóa chặt vào cô, như muốn nhìn thấu tâm can cô. “Cẩn tiểu thư, cô nghĩ tôi ngốc đến mức tin rằng một người có thể thay đổi chỉ sau một đêm? Cô muốn gì? Muốn tôi quỳ xuống cảm tạ ân đức của cô, hay muốn tôi ngoan ngoãn nghe lời để cô tiếp tục trò chơi của mình?”
Dung Cẩn cảm thấy l*иg ngực mình như bị bóp nghẹt. Cô biết anh có lý do để nghi ngờ, nhưng sự thẳng thừng của anh vẫn khiến cô đau lòng. Cô hít sâu một hơi, cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh. “Tôi không cần anh quỳ, cũng không cần anh nghe lời. Tôi chỉ muốn…” Cô ngừng lại, nhận ra mình không biết phải nói gì tiếp theo. Muốn anh không hắc hóa? Muốn anh không trả thù cô? Muốn anh… thích cô? Ý nghĩ cuối cùng khiến cô giật mình, vội vàng lắc đầu xua đi.
Phó Quân nhíu mày, dường như nhận ra sự lúng túng của cô. “Chỉ muốn gì?”
Cô cắn môi, cuối cùng quyết định nói thật một phần. “Tôi chỉ muốn anh sống tốt. Không cần phải cắt tỉa bụi cây, không cần sống ở tầng hầm, không cần bị người khác bắt nạt. Tôi muốn bù đắp cho những gì anh đã phải chịu.”
Lời nói của cô khiến Phó Quân khựng lại. Anh nhìn cô, ánh mắt dần trở nên phức tạp. Có chút nghi hoặc, chút kinh ngạc, và cả một chút gì đó mà chính anh cũng không thể gọi tên. “Bù đắp?” Anh lặp lại, giọng điệu mang theo chút giễu cợt. “Cẩn tiểu thư, cô nghĩ vài lời nói suông là có thể xóa sạch những gì cô đã làm sao?”
“Tôi không nghĩ thế,” Dung Cẩn đáp, giọng kiên định hơn. “Nhưng tôi sẽ cố gắng. Nếu anh không tin, cứ theo dõi tôi. Tôi không ngại.”
Phó Quân im lặng, ánh mắt vẫn không rời khỏi cô. Gió bên hồ càng mạnh, thổi tung vạt áo của cả hai. Cuối cùng, anh quay người, bỏ lại một câu: “Cô muốn làm gì thì làm. Nhưng đừng mong tôi dễ dàng tin cô.”
Nhìn bóng lưng anh khuất dần, Dung Cẩn thở dài. Cô biết con đường phía trước còn dài, nhưng ít nhất, cô đã gieo được một hạt giống hy vọng. Chỉ cần cô không đi theo con đường của nguyên thân, chỉ cần cô có thể thay đổi số phận của chính mình và Phó Quân, có lẽ cô sẽ tìm được cách để sống sót trong thế giới này – hoặc thậm chí, tìm được đường trở về.
Cô quay lại nhìn mặt hồ, nơi những cánh hoa hồng vẫn trôi lững lờ. “Phó Quân,” cô lẩm bẩm, “tôi sẽ không để anh hủy hoại tôi. Và tôi cũng sẽ không để anh hủy hoại chính mình.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận