Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phó Quân đang nghĩ như vậy, Dung Cẩn đã cởi dây lưng anh, đưa tay kéo dây lưng anh xuống.
Phó Quân như vừa tỉnh mộng, sự chán ghét giữa hai lông mày tràn ra, ngay sau đó nắm chặt cổ tay Dung Cẩn, hất cô ra nói: “Cút!”
Người Dung Cẩn đập vào vách xe, đau đớn kịch liệt khiến lý trí cô lập tức tỉnh táo.
Sau khi ý thức được mình đã làm gì, trong chốc lác sắc mặt cô trở nên trắng bệch.
Hai tay cô nắm chặt, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cố gắng co mình lại một chỗ, dán sát vách xe phòng ngừa mình lại làm ra chuyện gì mất khống chế.
Phó Quân sửa sang lại áo sơ mi và quần sau khi bị làm loạn, đang cân nhắc có nên xuống xe hay không, chợt nghe trên buồng lái Phó Hoài An nói: “Tiểu Quân, con xem Cẩn tiểu thư có phải có vấn đề gì hay không?”
Phó Quân nghe vậy ngẩn ra, quay đầu lập tức nhìn thấy cơ thể Dung Cẩn không ngừng run rẩy, cùng với tư thế cuộn mình thành trẻ con.
Ánh đèn bên trong xe là ánh sáng ấm áp mờ ảo, nhưng cũng không che giấu được màu hồng nhạt trên người cô. Nhìn cô nhíu mày, hiển nhiên đang rất đau đớn.
Phó Quân hốt hoảng, mở miệng hỏi: “Cô sao vậy?”
Dung Cẩn không trả lời anh, cô sợ mình há miệng sẽ rên lên mất.
Phó Quân cuối cùng cũng nhận thức được có gì đó không ổn, anh thử vỗ cô một cái, còn chưa lên tiếng đã bị doạ bởi một luồng nóng bỏng trước mắt.
Dung Cẩn bị anh chạm như vậy, giống như bị doạ nói: “Anh đừng chạm vào… ừm… tôi, tôi sợ tôi… nhịn không được.”
Phó Quân không phải kẻ ngốc, sau khi thấy phản ứng và lời nói của cô, một ý nghĩ vừa mới nảy mầm được anh chắc chắn: “Cô bị chuốc thuốc?”
Dung Cẩn vẫn không trả lời anh, chỉ cố gắng đấu tranh với tìиɧ ɖu͙© dâng lên trong cơ thể.
Phó Quân hốt hoảng, có cảm giác khủng hoảng thật lớn đánh úp lại.
Cô bị bỏ thuốc mới có biểu hiện vừa rồi, vậy anh đã làm gì?
Tâm trí rối loạn, anh nói với Phó Hoài An: “Cha, mau tới bệnh viện.”
Dung Cẩn lại lắc mạnh đầu: “Không… Đừng đi bệnh viện, nơi này cách nhà họ Dung… gần hơn, trong nhà có… ừm… bác sĩ.”
Nói xong cô dường như hao phí tất cả sức lực, cả người mồ hôi đầm đìa thở hổn hển.
Phó Quân nhìn bộ dáng đau đớn này của cô, trong lòng vừa bất an lại tự trách, nhưng mỗi lần muốn vươn tay, đều sẽ nhìn thấy động tác cô rụt vào góc rất nhỏ.
Cuối cùng chịu đựng được đến lúc về nhà, Phó Quân bất chấp mong muốn của Dung Cẩn, ôm ngang người, bước nhanh lên lầu cùng lúc nói: “Gọi bác sĩ lại đây.”
Dung Cẩn nằm trong lòng Phó Quân, chỉ cảm thấy mùi hương trên người anh cực kỳ dễ ngửi, nhiệt độ mát mẻ cũng giải nhiệt cho cô, không tự chủ mà sờ loạn hôn lên ngực anh.
Cánh tay Phó Quân run lên, lại vững vàng ôm cô không buông tay.
Bây giờ bị ăn đậu hũ, anh cũng không oán giận như lúc trước, ngược lại tim anh còn đập rất nhanh.
Đợi khi tới phòng ngủ của Dung Cẩn, bác sĩ cũng chạy tới, thấy Dung Cẩn bị mất khống chế, đầu tiên tiêm một mũi trước.
Dung Cẩn trong nháy mắt tỉnh táo lại, giọng nói ướŧ áŧ: “Bác sĩ, mau… đưa thuốc giải cho tôi, tôi… bị chuốc thuốc.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận