Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lần này, anh mỗi lần ra vào đều dùng toàn lực, hận không thể đâm xuyên qua cô.
Dung Cẩn rõ ràng cảm nhận được anh đang đâm vào một độ sâu không thể tưởng tượng nổi, ngoại trừ kɧoáı ©ảʍ chồng chất lên nhau, còn có một tia đau đớn không chịu nồi.
Cô đưa tay sờ vị trí giao hợp của hai người nói: “Phó Quân, anh nhẹ một chút, quá sâu!”
Vừa nói vừa muốn đem dươиɠ ѵậŧ của người nào đó rút ra bên ngoài.
Phó Quân giơ hai tay của cô lên đặt ở đỉnh đầu, chặn môi của cô, dưới thân đâm càng thêm lực, chỗ hai người giao hợp nước văng khắp nơi.
Đúng lúc này, cửa phòng bị gõ vang.
Ngoài cửa truyền đến giọng Lạc Ngôn Phong: “Tiểu Cẩn, em có ở đây không? Tìm anh có chuyện gì sao?”
Cả người Dung Cẩn cứng đờ, đột nhiên nhớ đến việc mình vừa gọi điện thoại cho Lạc Ngôn Phong!
Phó Quân nhìn phản ứng của cô, sắc mặt trầm xuống: “Chính là bởi vì anh ta?”
Dung Cẩn nghe vậy vẻ mặt mơ hồ: “Cái gì cơ?”
Phó Quân nhếch môi cười tà mị nói: “Em nói xem, nếu để cho anh ta biết chuyện chúng ta đang làm, anh ta sẽ có phản ứng gì?”
Dung Cẩn nghe vậy trừng to hai mắt: “Anh muốn làm gì?”
Phó Quân ôm Dung Cẩn lên, chân trần bước xuống giường, vừa đi vừa đỡ cô, chậm rãi đi về phía cửa.
Dung Cẩn cuối cùng cũng hiểu được ý tứ trong lời nói của anh, bóp vai anh nói: “Anh đừng làm bậy… A!”
Phó Quân cười lạnh một tiếng, đặt cơ thể cô ở trên cánh cửa, ở nơi giao hợp vẫn chưa rút dươиɠ ѵậŧ chậm rãi rút ra, lại mãnh liệt đâm một cái thật sâu.
Dung Cẩn trong nháy mắt cắn môi dưới, ép buộc mình nuốt xuống tiếng rên muốn phát ra khỏi miệng.
Giọng nói Lạc Ngôn Phong vẫn còn tiếp tục: “Tiểu Cẩn? Em có ở bên trong không?”
Phó Quân nhìn vẻ mặt khẩn trương của Dung Tích, càng chắc chắn cô thích người ngoài cửa.
Thắt lưng căng thẳng, thân dưới như máy đóng cọc bình thường vừa nặng vừa sâu đâm mạnh vào trong cơ thể cô.
Dung Cẩn không phát ra âm thanh, nhưng tiếng gõ cửa không ngừng trên cánh cửa ngăn cách giữa cơ thể cô và anh ta lại càng ngày càng vang dội, không một tiếng động truyền đến tai Lạc Ngôn Phong.
Lạc Ngôn Phong nhíu mày đẹp, đáy lòng có dự cảm xấu: “Tiểu Cẩn? Em có ở đây không? Trả lời anh đi!”
Dung Cẩn bị đâm đến choáng váng, đầu lưỡi đều phải cắn thật chặt, ánh mắt cô đã cảnh cáo Phó Quân nhiều lần nhưng vẫn không có kết quả, chỉ có thể ôm chặt cổ anh đón nhận từng đợt công kích của anh.
Trong lúc nhấp, Phó Quân không biết là đâm tới đâu, Dung Cẩn cả người run lên, nhịn không được khẽ rên một tiếng.
Phó Quân nhất thời như có phát hiện mới, chuyên chú đâm mạnh vào điểm này, mỗi lần đâm đều mạnh mẽ và chính xác đυ.ng vào điểm này.
Dung Cẩn nước mắt sắp chảy ra, cuối cùng đè nén không nổi mà rên la trong miệng: “A… Không… Đừng ở đây… Quá nhanh! Đừng ở đây, Phó Quân!”
Động tác gõ cửa của Lạc Ngôn Phong dừng lại, đáy mắt hiện lên khϊếp sợ, cơ thể cũng lảo đảo theo.
Âm thanh va chạm cơ thể ở cánh cửa bên trong và âm thanh vui vẻ như thống khổ của Dung Cẩn vẫn không ngừng truyền ra, Lạc Ngôn Phong cuối cùng nghe không nổi nữa, xoay người rời đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận