Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhận thấy bên ngoài hoàn toàn yên tĩnh lại, tâm tình Phó Quân tốt lên, ngay cả lực đâm Dung Cẩn cũng nhẹ đi một chút, mang theo ý vị ôn nhu thương tiếc.
Anh há miệng ngậm lấy nhũ hoa bị đâm lung lay trước mắt, liếʍ liếʍ liếʍ, dưới thân vẫn không biết mệt mỏi luân động.
Không biết qua bao lâu, Dung Cẩn cắn một cái lên bả vai anh, run rẩy thả lỏng người.
Phó Quân không nhẫn nhịn, khi cảm giác vừa cao trào của cô còn chưa qua lại bắt đầu đợt luân động tiếp theo.
Dung Cẩn cả người mệt mỏi ôm lấy cổ anh: “Phó Quân, không cần nữa.”
“Không cần?” Phó Quân nói: “Em thỏa mãn xong lập tức muốn chùi mép sao, nào có chuyện tốt như vậy?”
Nói xong anh ôm lấy cô, một lần nữa đè lên giường, nâng hai chân cô vòng qua eo mình: “Kẹp chặt.”
Nói xong thể xác và tinh thần hoàn toàn vùi đầu vào trong chuyện tìиɧ ɖu͙© này, mỗi một lần chạm đều hận không thể đâm xuyên qua tử ©υиɠ của cô.
“Không… Phó Quân… Dừng lại… Quá sâu… A… Chết mất…”
Từ sau khi trở lại giường, môi Dung Cẩn chưa hề khép lại.
Tiếng rên la khi người bên trên người luân động không ngừng, phát ra một lần lại một lần.
Khi cô không biết lần thứ bao nhiêu cô bị đâm đến choáng váng, Phó Quân không cho cô một chút thời gian nghỉ nào, kí©ɧ ŧɧí©ɧ cô tiếp tục cao trào với những tác động nhanh hơn và dày đặc hơn.
Cho đến khi kiểu đưa đẩy nguy hiểm đến tính mạng này kéo dài hàng trăm lần, anh như cây tre đâm thẳng vào tử ©υиɠ của cô, phun ra một dòng chất lỏng nóng hổi đặc sệt.
Cùng với sự kí©ɧ ŧɧí©ɧ của anh, cao trào liên tục không ngừng của cô lại bị đẩy tới đỉnh cao, cổ họng đã sớm khàn lại lần nữa thét chói tai ra tiếng.
Lần bắn tinh này của Phó Quân kéo dài hơn hai phút, tϊиɧ ɖϊ©h͙ dày đặc bị dươиɠ ѵậŧ chưa rút ra chặn lại, làm bụng dưới của Dung Cẩn phồng lên.
Dung Cẩn thất thần nhìn trần nhà, đáy mắt chứa đầy nước mắt sinh lý.
Chờ đến khi hoàn toàn thoát khỏi lần cao trào kia, tác dụng của thuốc cô bị chuốc cũng đã biến mất hoàn toàn.
Bàn tay ướt đẫm mồ hôi đẩy người bên trên: “Anh… anh đi ra ngoài trước đi, tôi muốn đi…”
Đang nói chuyện cô đột nhiên mở to hai mắt, không thể tin nhìn Phó Quân: “Anh… Anh sao lại cứng lên rồi?”
Dươиɠ ѵậŧ của Phó Quân vẫn còn nhét trong cơ thể cô chưa rút ra, trạng thái biến hóa mềm cứng tất nhiên cô cũng là người đầu tiên cảm nhận được.
Bộ dáng hoảng sợ của cô khiến Phó Quân rất hài lòng, anh ôm cô ngồi lên người mình, cắn lỗ tai cô nói: “Xem ra đêm nay em không xuống giường được rồi.”
“Không… ưʍ… Phó Quân… ưʍ…” Nhiệt độ trong phòng liên tục tăng lên, tiếng thở dốc và tiếng rêи ɾỉ mơ hồ kéo dài suốt đêm.
Dung Cẩn cuối cùng là bị mệt đến bất tỉnh, cô cũng không biết Phó Quân làm bao lâu, chỉ biết rằng trước khi cô mê man, anh vẫn vận động chiếc eo thon không biết mệt mỏi như một cỗ máy hoạt động vĩnh viễn.
**

Bình luận (0)

Để lại bình luận