Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi tỉnh lại, Dung Cẩn chỉ cảm thấy cả người như tan rã.
Chính xác mà nói, cô là bị đau tỉnh. Cô nhíu mày sờ soạng cái “giường lớn” vốn nên mềm xốp dưới thân mình, nhưng lại sờ thấy một vùng trơn nhẵn cơ bắp, đánh thẳng vào các dây thần kinh dọc theo đầu ngón tay. Dung Cẩn khéo léo mở hai mắt, đập vào mắt chính là một cái ngực có những vệt đỏ mờ ám.
Dung Cẩn bối rối.
Mất khoảng một phút, cô mới tiêu hóa hết ký ức đêm qua…
Cô ngủ cùng nam chính mất rồi!
Bây giờ lại còn đang ngủ trên người người này!
Cô xoay người muốn từ trên người anh lăn xuống, thân dưới lại bị tác động ngăn cản, cảm giác được dị vật trong nháy mắt trở nên rõ ràng rõ ràng.
Anh anh anh anh — anh còn không rút ra ngoài???
Dung Cẩn như bị sét đánh choáng váng trong giây lát, ấn lòng bàn tay xuống và rụt lại như bị bỏng. Cô đè mặt giường rồi chống đỡ người lên.
Ánh mắt cô nhìn xuống phía dưới, rút ra, có chút không thể tưởng tượng nổi sao mình có thể dung nạp được thứ quái vật khổng lồ như vậy.
Đợi “Ba” một tiếng vang lên, Cẩn tiểu thư tách mình ra khỏi Phó Quân lại toát mồ hôi.
Không còn gì ngăn chặn, tϊиɧ ɖϊ©h͙ chảy ra khỏi da^ʍ huyệt như con sông vỡ đê, làm cho người ta có một loại cảm giác bài tiết rất thoải mái.
Dung Cẩn trong nháy mắt lại đỏ bừng mặt.
Cô vừa định đứng dậy đi tắm, lại bởi vì thể lực đã chống đỡ hết nổi, lòng bàn chân mềm nhũn, lại ngồi thẳng xuống!
Dươиɠ ѵậŧ nóng bỏng lại đâm một cái thật sâu, đâm vào một độ sâu không thể tưởng tượng nổi.
Dung Cẩn đau đớn kêu ra tiếng, cùng lúc đó, người dưới thân truyền đến một tiếng rêи ɾỉ đè nén nhẫn nhịn.
Dung Cẩn nghe tiếng ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Phó Quân gối hai tay, cúi thấp ánh mắt, ung dung nhìn cô.
Đôi mắt quạnh quẽ trong suốt bình thường giờ phút này nhiễm tìиɧ ɖu͙© cùng chút ý cười lại gợi cảm một cách kỳ cục.
Dung Cẩn tức giận, anh đã sớm tỉnh mà còn cứ nhìn cô lăn qua lăn lại như vậy?!
“Mau đứng lên!” Giọng nói của Dung Cẩn chỉ có tức giận và tức giận.
Phó Quân theo lời ưỡn nửa người trên, giống như ngồi ngửa.
Dươиɠ ѵậŧ còn đang cắm chặt vào trong cơ thể Dung Cẩn cũng chuyển động theo, trong nháy mắt khiến cơ thể Dung Cẩn tê dại hơn phân nửa, rên lên thành tiếng.
Phó Quân dường như không phát hiện ra sự quẫn bách và khó nhịn của cô, nhướng đôi lông mày tinh xảo từ nhỏ để lấy lòng: “Cẩn lớn tiểu thư, có gì sai bảo?”
Ý cười trong giọng nói lộ rõ.
Dung Cẩn ảo não trừng mắt nhìn anh: “Đi ra ngoài!”
Phó Quân lại kề sát cô thêm, l*иg ngực gầy gò vừa vặn cọ vào hai viên nhũ hoa của cô: “Từ đâu ra ngoài cơ?”
Dung Cẩn cắn môi: “Phó Quân!”
Người này thế nào vừa ngủ cùng cô một giấc lập tức biến thành cái loại vô liêm sỉ này?
Hình tượng trong trẻo nhưng lạnh lùng cấm dục vứt cho chó ăn rồi?
Trước khi cô kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra, bạn học Phó lập tức ôm lấy cơ thể mềm nhũn của cô vào trong ngực, cắn vành tai của cô xấu xa trêu ghẹo trước: “Đại tiểu thư của tôi thế nào lại học được cách thẹn thùng rồi?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận