Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thấy bộ dạng xấu hổ của anh, Dung Cẩn cuối cùng mới tìm về một ít tôn nghiêm lúc trước bị anh cười nhạo.
Cô đánh bạo nói: “Mông của anh làm bằng vàng sao? Lại còn không cho người khác sờ?”
Phó Quân dừng lại, sắc mặt khựng lại trong chớp mắt.
Anh híp đôi mắt xinh đẹp nhìn Dung Cẩn trong chốc lát, chợt nở nụ cười.
Từ trước đến nay anh là người đứng đắn quạnh quẽ đột nhiên lộ ra một nụ cười có thâm ý khác cực kỳ mê hoặc người.
Dung Cẩn lại không bị nụ cười mê hoặc, cô chỉ cảm thấy có gì nguy hiểm sắp xảy ra.
Nhưng mà, còn không đợi cô phòng bị, tay đang trói buộc hai tay của cô lập tức theo nửa người trên trượt đến mông cô.
Phó Quân nâng mông cô lên, động tác mê người cực kỳ khêu gợi, nhưng khuôn mặt tuấn tú lại nghiêm túc: “Hôm nay là thứ bảy, cho nên cũng không tính là trốn học, còn về phần tôi…”
Nói đến đây, anh khựng lại một chút, dường như cảm thấy từ kia khó có thể mở miệng, nói tiếp: “Cẩn tiểu thư muốn sờ thì sờ, có qua có lại, Phó Quân cũng không khách sáo nữa.”
Dung Cẩn: “…???”
Cô có đồng ý cho anh có qua có lại không?
Còn nữa, anh có làm động tác gì không xúc phạm đến cô à?!
Tuy nhiên, cô chỉ kịp nảy ra hai ý nghĩ đó, đã bị một cú đâm rút dữ dội nhấn chìm.
Ngay sau đó, không cho cô bất kỳ thời gian nghỉ ngơi nào, Phó Quân hai tay nâng mông cô, vừa dùng sức xoa bóp, vừa cấp tốc động thân, nhiều lần phá vỡ tất cả nếp nhăn trong huyệt đạo, đâm thẳng đến cửa cung.
Tư thế này đâm vừa sâu vừa nhanh, Dung Cẩn không còn tâm trạng gì sờ mông anh, chỉ có thể hốt hoảng bám lấy bả vai anh không ngừng rên nhẹ một chút, chậm một chút, không bao lâu lập tức run rẩy cao trào.
Phó Quân như muốn trừng phạt cô vì không biết lựa lời mà nói, cô càng cầu xin tha thứ, anh càng đâm mạnh, cho đến khi con số trên đồng hồ điện tử biểu hiện thay đổi thành 7:46, hai tay anh mới di chuyển ôm chặt Dung Cẩn.
Nhận thấy anh muốn làm gì, lý trí Dung Cẩn sắp bị đánh tan trong nháy mắt trở lại: “Đừng…”
Nhưng mà lời vừa ra khỏi miệng đã muộn, tϊиɧ ɖϊ©h͙ nóng bỏng cấp tốc xông về phía tử ©υиɠ của cô.
Dung Cẩn bị nóng bỏng, cả người run rẩy, lại một lần nữa cao trào theo.
Sau trận mây mưa kịch liệt, Phó Quân ôm cô thở hổn hển từng tiếng, xoa dịu dư vị của cơn cực khoái.
Hai người trao đổi thân mật, quấn quýt triền miên như người yêu.
Dung Cẩn tức giận nắm tóc anh: “Từ đêm qua đến giờ anh đều bắn vào trong này?”
Phó Quân nghe vậy trầm mặc một lát, “Ừ” một tiếng.
Giọng Dung Cẩn bắt đầu trở nên hung tợn: “Vậy còn không mau đứng lên? Đừng để tôi lỡ việc uống thuốc tránh thai!”
Phó Quân nghe vậy cũng không dây dưa nữa, lưu loát rút ra sau đó ôm ngang Dung Cẩn lên.
Dung Cẩn hoảng sợ, đưa tay ôm cổ anh: “Anh lại muốn làm gì?”
Phó Quân nhìn lướt qua thân thể mồ hôi mướt mải của cô: “Không tắm sao?”
Dung Cẩn trong nháy mắt mặt lại đỏ: “Tôi tự tắm.”
Phó Quân nhíu mày: “Em chắc chắn mình có thể tự đi vào phòng tắm à?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận